y Đường Hiểu Lan, Phùng Anh và mẹ mình đang cùng bàn bạc với ba người khách, sắc mặt Đường Hiểu Lan trông rất nặng nề! Té ra Đường Hiểu Lan đang nghĩ tới việc chọn người đi, trong các môn phái lớn, Thiên Sơn và Mang Sơn có quan hệ rất sâu sắc, khi còn sống Lữ Tứ Nương và Phùng Anh, Phùng Lâm được người ta gọi là Tam nữ hiệp, thân thiết với Đường Hiểu Lan như chị em, vốn là Đường Hiểu Lan muốn đích thân xuống núi, nhưng giờ đây y đã là nhân vật đầu não trong võ lâm, nếu cùng các đại môn phái vây đánh một mình Mạnh Thần Thông thì e rằng mất thân phận, bởi vậy vẫn còn đang đắn đo. Lý Tâm Mai và Chung Triển bước vào, chỉ nghe Phùng Anh nói: "Các vị cứ yên tâm, hai phái chúng ta xưa nay thân thiết, quý phái có chuyện chúng tôi không có lý nào ngồi nhìn. Này, huynh thấy ai nên đi chuyến này?" câu cuối cùng bà ta muốn hỏi Đường Hiểu Lan. Đường Hiểu Lan chưa kịp đáp thì Lý Tâm Mai đã lên tiếng: "Dượng, con đi!"Đường Hiểu Lan trầm ngâm nói: "Con đi ư! Nhưng con phải hỏi ý mẹ con". Lý Tâm Mai kẻo áo mẹ, nũng nịu hỏi: "Mẹ, mẹ và con đi có được không?" Phùng Lâm cười nói: "Hiếm khi con vui như thế này, thôi được, mẹ sẽ đi cùng con để cho con mở rộng tầm mắt". Đường Hiểu Lan và Phùng Anh cũng nghĩ cứ để cho Lý Tâm Mai đi lần này, dù có chút mạo hiểm cũng còn hơn là cứ ru rú ở nhà. Thế rồi Phùng Anh nói: "Muội muội, lần này muội cùng Mai nhi sẽ gặp đại địch, muội phải cẩn thận". Phùng Lâm cười nói: "Đại địch cái gì? Muội cũng đã giao thủ một vài lần với Mạnh Thần Thông, y chẳng thể nào hơn được muội" Đường Hiểu Lan nghiêm mặt nói: "Đó là chuyện ba năm trước, Hàn Ẩn Tiều mà còn bại dưới tay Mạnh Thần Thông, từ đó có thể thấy năm xưa Mạnh Thần Thông chưa dốc hết toàn lực, cũng có thể ba năm nay y đã có tiến bộ vượt bậc, nói tóm lại là không thể khinh địch".
Phùng Lâm thấy Đường Hiểu Lan trịnh trọng như thế, tuy bề ngoài thì vâng dạ nhưng trong bụng vẫn chưa tin. Ba năm trước, bà ta đã từng giao thủ với Mạnh Thần Thông, biết công lực của y cũng còn kém hơn mình ba năm, trong ba năm nay bà ta cũng có tiến bộ, dù Mạnh Thần Thông tiến bộ nhanh hơn mình, nhiều nhất cũng chỉ tương tương nhau, bà ta nào biết Mạnh Thần Thông đã lấy được nửa cuốn bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, sau ba năm khổ luyện thì y tin rằng mình là người đệ nhất thiên hạ, nếu không thì làm sao dám gây ra họa lớn như thế để công khai khiêu chiến với cả võ lâm?
Đường Hiểu Lan lại quay sang Tạ Vân Chân hỏi: "Các môn phái lớn khác sẽ phái ai?" Tạ Vân Chân nói: "Khi tôi lên đường thì đã biết chưởng môn phái Võ Đang Lôi Chấn Tử, chưởng môn phái Nga Mi Kim Quang đại sư đều quyết đinh đích thân xuống núi". Đường Hiểu Lan nói: "Còn ai nữa?" Tạ Vân Chân nói: "Còn có Giám tự của chùa Thiếu Lâm là Bản Không đại sư, trưởng lão của phái Không Động Ô Thiên Lang cũng đích thân tham gia. Chưởng môn của phái Thanh Thành Hàn Ẩn Tiều đang dưỡng thương, nên ông ta ra lệnh cho sư đệ của mình là Tân Ẩn Nông tạm thời làm thay chức chưởng môn, dắt đồng môn ba đời xuống trợ chiến".
Phùng Lâm thầm nhủ: "Đối phó với một tên Mạnh Thần Thông đâu cần phải nhiều cao thủ như thế" chỉ nghe Đường Hiểu Lan nói: "Ta cũng nên kêu thêm hai người. Lâm muội, khi đi ngang quá núi Đường Cổ Lạp, muội hãy truyền ý của ta, bảo vợ chồng Kinh Thiên cũng đi một chuyến?" Con trai của Đường Hiểu Lan là Đường Kinh Thiên cùng Băng Xuyên thiên nữ ẩn cư trong băng cung ở núi Đường Cổ Lạp, tự lập môn hộ đã gần mười năm nay, Đường Kinh Thiên đã dung hợp Băng xuyên kiếm pháp và Thiên Sơn kiếm pháp nên danh lừng võ lâm, hầu như đã theo kịp cha mình. Tạ Vân Chân, Trình Hào và Tiêu Thanh Phong nghe Đường Hiểu Lan sai con của mình xuống núi thì yên tâm.
Đường Hiểu Lan lại nói: "Lâm muội, lần này các người giao thủ với Mạnh Thần Thông, nếu không thắng thì hãy thay ta hẹn đơn đả độc đấu, thời gian và địa điểm do muội chọn lấy". Lời ấy tuy nói với Phùng Lâm nhưng Cái Bang và Mang Sơn mời cao thủ các đại môn phái trợ chiến, đến lúc đó đương nhiên là cùng bọn Phùng Lâm, Đường Kinh Thiên của phái Thiên Sơn liên thủ đối phó Mạnh Thần Thông. Nay nghe Đường Hiểu Lan nói như thế, hình như y không có lòng tin đối với trận quần đấu này, không những Phùng Lâm không phục, cả bọn Tạ Vân Chân cũng cảm thấy Đường Hiểu Lan đã quá cẩn thận. Phùng Anh nghĩ ngợi rồi mỉm cười: "Hiểu Lan, phái thêm một người nữa có được không?" Đường Hiểu Lan nói: "Muội muốn phái ai thì cứ nói!"Phùng Anh nói: "Hiếm khi có việc lớn xảy ra, chúng ta cũng nên cho Chung Triển đi một chuyến". Đường Hiểu Lan vừa nghe đã hiểu ngay, đó là bà ta muốn Chung Triển có nhiều cơ hội tiếp cận với Lý Tâm Mai hơn, cho nên mới gật đầu nói: "Nói cũng phải, cũng nên để cho Chung Triển học hỏi thêm kinh nghiệm giang hồ".
Thế rồi bàn bạc xong xuôi, Đường Hiểu Lan giữ bọn Tạ, Trịnh, Tiêu ở lại Thiên Sơn hai ngày, trong hai ngày này y sai Chung Triển và Lý Tâm Mai tập dượt lại toàn bộ võ công đã học, ngày thứ ba mới để họ lên đường.
Bàn bạc xong xuôi, Lý Tâm Mai tìm Tạ Vân Chân nói chuyện. Tạ Vân Chân đã đến Thiên Sơn vài lần, Lý Tâm Mai cũng thân thiết với bà, khi vừa
