XtGem Forum catalog
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325731

Bình chọn: 8.00/10/573 lượt.

hòng, cười lớn:

- Há há há! Cuối cùng cũng đã trở về với căn phòng quen thuộc của mình, há há há, vui quá.

Thành Nhân nhân cơ hội dội cho anh một gáo nước lạnh toát:

- Chú mày cười cái gì mà cười, chú mày học quốc phòng, hai anh em tao ở nhà vui vẻ hơn đấy. Giờ chú mày về anh lại thấy chán rồi.

Anh thật hết chỗ nói, cười khan một tiếng xem như chào hai người rồi đến chỗ của hắn. Quang Bình đang chơi game nén cười nói:

- Này ông anh, tối nay làm bữa nhậu mừng thằng Việt trở về an toàn.

Thành Nhân làm ra vẻ giống như chưa từng nói ra câu vừa nãy, gật đầu đồng ý với đề nghị của Thắng:

- Ok, dù sao thằng Việt với chúng ta ở chung với nhau lâu rồi, phải làm cái gì đó chứ.

Việt bất chợt chen vào:

- Thế mới đúng, cứ định như thế đi, ông anh là bậc trên, ông anh hãy đãi hai thằng em này một chầu bia là chuyện nên làm.

Thành Nhân bật cười:

- Ha ha ha, anh thật bó tay với chú mày, khá đấy, chú mày chớp cơ hội tốt lắm, rất được.

Anh cũng cười theo, nhân lúc này phải đòi lại chút lợi ích.

- À mà ông anh, có một điều thằng em này rất thắc mắc, ông anh đi làm bên ngoài giàu có thế, tại sao không thuê nhà ở riêng cho sướng mà lại chấp nhận với điều kiện sinh hoạt như thế này?

Quang Bình tự nhiên hỏi Thành Nhân một câu không liên quan gì cả. Thành Nhân nhún vai trả lời:

- Vì anh thích thôi và cũng để phù hợp với công việc anh đang làm ấy mà.

Việt há hốc miệng kinh ngạc hỏi:

- Hả, có cả loại công việc kiểu thế nữa sao?

- Sao lại không có, chú em chưa đi làm nên không biết đấy thôi. Anh cũng không rảnh tán nhảm với hai chú nữa, anh còn việc phải làm.

Nói xong Thành Nhân quay sang laptop của mình gõ liên tục lên bàn phím, tốc độ đánh cực kỳ nhanh. Quốc Việt và Quang Bình khi mới tới, bắt gặp kỹ năng sử dụng máy tính cực đỉnh của Thành Nhân, làm cho hai người đều khiếp sợ, cả hai còn tưởng anh ta là một hacker siêu cấp, còn đến bây giờ thì đã quen quá rồi. Những ngón nghề máy tính tuyệt đỉnh mà Việt biết đều học được từ anh ta.

Việt cũng không chú ý nữa, anh lo cất dọn đồ đạc từ ba lô ra,đồng thời dọn dẹp lại giường và bàn học của mình. Việt thấy Thành Nhân và Quang Bình cũng đều đang cắm cúi lo làm việc riêng nên anh chủ động đi mua cơm hộp về cả ba cùng ăn. Ba người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả đến tận khuya mới ngủ. Đêm ấy Việt ngủ rất ngon, có lẽ một tháng tập quốc phòng cùng với những ngày tập luỵên khắc nghiệt cũng khiến anh mệt mỏi.

Ngày hôm sau, Việt quay trở lại lịch học của trường. Bọn Đình Hiếu vì tức giận mấy vụ việc ở trường quân sự nên bọn chúng bàn nhau tìm kế hại anh. Hơn nữa, lúc trong lớp, anh lại ngồi gần Hằng để cám ơn cô vì cô đã giúp anh giảng hòa với Thu Ngọc. Tên Trường thấy hai người cười đùa với nhau thì vô cùng tức tối. Tâm trạng của hắn ta đang rất nóng nảy. Hắn nói với hai thằng bạn:

- Hiếu, chúng ta bữa nào đấy chặn đường đánh thằng khốn đó một trận chứ nhỉ? Hắn bố láo quá!

Đình Hiếu nói:

- Mày nóng nảy quá, chẳng qua rất hợp ý tao, tao cũng nhịn không nổi hắn nữa rồi.

Tên Trường nghe Hiếu đồng ý, tức thì hai mắt sáng rực, cướp lời:

- Thế thì ngày mai hoặc ngày mốt đánh hắn luôn.

Đình Hiếu lắc đầu:

- Không, đừng sốt ruột, hai tuần nữa là thi, cứ nhằm ngày nào đấy có môn thi thì đánh hắn cho khỏi thi luôn.

Trong mắt hắn hiện lên vẻ nham hiểm. Tên Tân chen miệng vào:

- Cứ chọn môn thi nào nhiều chỉ nhất mà đánh, thế mới đã tay.

Hiếu cũng đồng ý:

- Đúng thế, vừa cho hắn một bài học nhớ đời vừa khiến hắn phải học lại, một mũi tên trúng hai đích.

Nói xong cả ba thằng cùng cười phá lên, nghĩ tới thảm cảnh của Việt, trong lòng bọn chúng cực kỳ sảng khoái.

Quốc Việt không hề biết rằng tai họa sắp giáng xuống đầu mình

Theo kế hoạch của trường hai tuần nữa là thi giữa kỳ, Quốc Việt tích cực lên thư viện để đọc tài liệu.

Mấy ngày trước khi bắt đầu đợt thi giữa kỳ, anh lên thư viện để tìm sách về học. Trong các học phần thì Anh Văn là học phần anh học yếu nhất, dù đã tiến bộ rất nhiều so với hồi cấp ba. Tuy vậy, so với mặt bằng chung, trình độ của anh vẫn thấp hơn một hai bậc. Mà Anh Văn là môn thi đầu tiên, nên hôm nay anh chăm chỉ đến thư viện luyện thi.

Anh đang đi quanh khu vực ngoại ngữ, thì anh bỗng bắt gặp cô bé hoa khôi của lớp, cũng đang đi về phía này. Cô giống anh, đến đây để tìm tài liệu ôn tập.

Tim anh bỗng nhiên đập bình bình như trống hội; thấy người đẹp, ai mà không có chút khác thường. Hơn nữa anh đã có nhiều lần “tiếp xúc” với Thu Ngọc, nên biết rất rõ sức quyến rũ chết người của cô. Trên lớp, trái ngược với hầu hết các sinh viên khác, anh khá trầm lặng; rất ít khi giao tiếp với bạn bè xung quanh, chỉ chơi với một vài thằng bạn ngồi gần. Nếu không có mấy vụ hiểu lầm nọ thì có lẽ cũng chẳng có biết đến anh, ngoại trừ Thu Ngọc còn có chút ấn tượng. Đáng tiếc toàn là ấn tượng xấu.

Từ sau mấy vụ việc hiểu lầm xảy ra, cô và Hằng rất hiếm khi gặp anh, trên lớp cũng chả nói với anh là bao. Khi cô thấy anh đang tìm tài liệu như cô thì chỉ cười xã giao một cái. Anh “ngây thơ” không biết, vẫn vô tư bắt chuyện:

- Chào Ngọc, bạn cũng đến đây tìm tài liệu à?

Vừa n