thái” của mình thì tâm, thân, ý chỉ là một, sẽ
thích nghi được với mọi hoàn cảnh mà vẫn giữ được thư thái. Phải chăng
đó là cõi “chân như” ? Tuy vậy Thạch Đạt Lang còn phân vân lắm.
Đối với hắn bây giờ, sự sống chết như bọt nước. Nhưng gió khơi lồng
lộng, hắn vẫn rùng mình. Tâm hắn đã vượt khỏi lo âu của sống chết, nhưng thân xác hắn vẫn chưa theo kịp.
Tâm, thân hắn chưa hòa hợp trong một phản ứng đồng nhất. Hắn còn phải
tập luyện nhiều để thống nhất quan năng và tư tưởng, để có thể nghĩ bằng tâm, cảm bằng trí. Bấy giờ cả con người hắn sẽ không còn có mây hay
sóng nữa.
Thạch Đạt Lang quay hỏi gã trạo phu:
- Bao lâu nữa thì đến Funashima ?
Gã đáp:
- Cũng không lâu, nhờ con nước đang lên và có gió xuôi. Nhưng hiện giờ ta đã trễ rồi, phải chèo gấp.
- Ngươi nhắm chừng lúc nào thì đến nơi ?
- Khoảng giờ tỵ. Bấy giờ con nước bắt đầu xuống.
Thạch Đạt Lang gật đầu, vẻ bằng lòng:
- Không sao, vậy càng tốt.
Trời đẹp. Nắng rực rỡ rắc lên mặt biển những đốm sáng lấp lánh. Thạch
Đạt Lang chợt chú ý đến một cây chèo gỗ để bên cạnh chỗ ngồi. Cầm lên
ngắm nghía, hắn hỏi gã trạo phu:
- Cho ta mượn tạm cây chèo này được không ?
- Dạ được, nhưng cây chèo ấy gãy một đoạn trên đầu rồi. Đại hiệp định dùng nó làm gì ?
Thạch Đạt Lang nhấc thử trên tay, đoạn vui vẻ cười bí mật:
- Chiều dài được lắm mà tay cầm cũng vừa vặn.
Rồi đặt chiếc bơi chèo lên đùi, hắn rút đoản kiếm ra, băt đầu đẽo vát
chỗ gãy đi và gọt nhọn như một lưỡi trường kiếm. Thạch Đạt Lang chăm chú làm, chẳng lưu ý gì đến những việc xung quanh.
Trước đây thấy hắn thản nhiên không tỏ vẻ quan hoài đến những người thân ra tiễn, bây giờ lại thấy hắn bình tĩnh chẳng lo lắng gì trước giờ tử
chiến, gã trạo phụ ngạc nhiên quá.
Đối với gã, thái độ ấy thật lạ lùng. Những kiếm sĩ khác chẳng biết có
thế không nhưng thái độ này của Thạch Đạt Lang quả thật ít thấy.
Khi chiếc bơi chèo đã được sửa xong, Thạch Đạt Lang phủi những mảnh gỗ
vụn trên lòng, cầm múa thử mấy chiêu. Thấy ưng ý, hắn nói với gã trạo
phu:
- Thanh kiếm ta vẫn dùng ngắn quá !
Đoạn rút trong bọc ra một tập giấy lụa, hắn bóc từng tờ se lại thành
dây. Khi đã được chừng hai chục, hắn bện thành hai sợi chão, loại chão
giấy gọi là tasuki vẫn thường được giới kiếm sĩ giang hồ thế kỷ trước
dùng để buộc tay áo cho gọn khi lâm trận. Cách bện chão tasuki đã thất
truyền từ lâu, không hiểu Thạch Đạt Lang học được ở đâu mà làm nhanh và
khéo thế. Gã trạo phu khen, Thạch Đạt Lang chỉ cười, hất hàm về phía
giải đất phía xa mà hỏi:
- Phải Funashima đó không ?
- Không. Đấy là Hikojima. Funashima ở sau đó vài dặm.
Thạch Đạt Lang lại nói:
- Hôm nay trời đẹp lắm nhỉ.
- Vâng, trời đẹp.
Gã trạo phu đáp, nhưng thật ra trong lòng khích động lạ lùng. Sau hoang
đảo kia chỉ vài khắc nữa sẽ diễn ra một cuộc tranh phong vô cùng ác
liệt, gã không đoán được trong bao lâu nhưng thế nào một trong hai đối
thủ cũng phải tử vong. Người kiếm sĩ ngồi kia khi trở về, có còn được
toàn vẹn hình hài không, hay chỉ là một cái xác đẫm máu què cụt ? Không
ai biết. Trước kết quả còn bất định nhưng bi thương ấy, kẻ bàng quang
như gã còn hoang mang huống chi người trong cuộc. Vậy mà sao Thạch Đạt
Lang có thể bình thản đến thế nhỉ ? Hắn còn thấy trời hôm nay đẹp ! Hay
hắn đã trở thành vô tri vô giác rồi, như đám mây nổi trên trời, như hòn
đá trơ trơ ngoài bãi ?
Thuyền qua đảo Hikojima. Không ai ngờ trên đảo đã có chừng vài chục
người phục sẵn, phần lớn là đệ tử Cát Xuyên Mộc vi phạm lệnh cấm, ở đó
làm hiệu thông báo tin tức với đất liền và sẵn sàng xông ra truy cản nếu chẳng may chủ soái chúng thất bại.
- Thuyền kia chắc là thuyền chở Thạch Đạt Lang rồi !
- Có thể lắm, anh em hãy để ý nhìn cho kỹ.
- Còn ai vào đấy nữa ? Có hai tên, một tên chèo thuyền, còn tên kia chắc là Thạch Đạt Lang. Kéo cờ báo hiệu đi !
- Anh em sẵn sàng, giáo mác đủ chưa ? Nếu có lệnh là ra tay tức khắc.
Lát sau trên đảo Funashima, tiếng reo hò nổi lên vang trời dậy đất.
- Thạch Đạt Lang đến rồi ! Thạch Đạt Lang đến rồi !
Thủy triều dâng cao phủ gần kín bãi cát nhưng mực nước vẫn còn cách xa khán đài đến bốn, năm chục trượng.
Trên khán đài, đích thân lãnh chúa Hòa Giả Đạo Uẩn ngồi lược trận, xung
quanh là các kiếm sĩ tùy tòng. Bên trái ông, đoàn nhân chứng bút giấy
sẵn sàng ghi chép; bên phải, tham vấn Điền Xán Quang cùng với toàn bộ
hội đồng tham vấn và kiếm pháp giảng tập bộ thuộc dinh Hòa Giả.
Quanh khán đài, binh sĩ hộ vệ và gia nhân nháo nhác chỉ trỏ. Thuyền
Thạch Đạt Lang hiện ra. Cao Mục Lân, trưởng đoàn nhân chứng đứng bật dậy khiến các nhân chứng khác cũng đứng dậy theo, nghểnh cổ nhìn. Sau một
thời gian dài ngóng đợi, ai cũng sốt ruột. Cử chỉ ấy thật ra chỉ là sự
thường, nhưng với tư cách trưởng đoàn nhân chứng, Cao Mục Lân không thể
tỏ lộ tình ý được, người ngoài trông vào có thể cho là ông thiên vị.
Biết đã hớ hênh, ông nhìn chủ soái và bẽn lẽn ngồi xuống, đồng thời giơ
tay ra hiệu cho những người khác cũng làm như thế.
Không khí đột nhiên căng thẳng, im phắc. Tiếng sóng biển rì rào lẫn gió
thổi qua tàn
