XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327000

Bình chọn: 7.00/10/700 lượt.

a lật tới trang vẽ đồ hình.Dưới ánh trăng tỏ, quả nhiên nhà sư già đang làm theo tư thế trong sách.Chàng tỉnh ngộ tự nhủ:– Đây nhất định là phép luyện công của bọn họ.Chàng thấy tư thế nào của nhà sư cũng biến đổi vô cùng tận. Trong lúc nhất thời chưa chắc đã luyện hết được ngay.Nhà sư vẫn ngưng thần nhắm mắt để hết tâm thần vào việc luyện công.Địch Vân gấp sách lại bỏ vào bọc, bụng bảo dạ:– Vị lão tăng này tuy đã cứu mạng ta, nhưng hiển nhiên là phường dâm tà.Lão cướp vị cô nương kia hiển nhiên vì lòng dạ bất lương. Âu là ta thừa cơ đang lúc lão nhập định lại cứu cô rồi cùng nhau lên ngựa trốn chạy.Tuy chàng gặp điều bất hạnh đã nhiều mà lòng nghĩa hiệp vẫn không sút giảm. Chàng biết cử động này nguy hiểm vô cùng, nhưng không nỡ nhìn thấy một vị cô nương tốt đẹp như Thủy Sanh mà phải thất thân vì lão dâm tăng.Chàng liền rón rén xoay mình, khẽ cất bước bò về phía bụi cỏ rậm.Khi ở trong ngục, Địch Vân thường cùng Đinh Điển luyện công chàng đã biết lúc đang thổ nạp hô hấp thì khác nào người mắt đui tai điếc, ngũ quan mất hết công dụng. Chàng chỉ mong vị lão tăng kia luyện công say mê là chàng cứu được thiếu nữ, may ra lão không phát giác.Địch Vân chuyển động thân thể, chỗ chân gẫy đau nhói lên rất khó chịu, đành đưa cả trọng lượng của con người đè lên hai cánh tay, chậm chạp bò tới bụi cỏ rậm, may mà nhà sư già vẫn chưa phát giác.Chàng cúi đầu nhìn xuống thấy ánh trăng soi vào mặt Thủy Sanh.Thủy Sanh giương cặp mắt tròn xoe lên ngó Địch Vân. Nàng lộ vẻ khủng khiếp đến cực điểm.Địch Vân sợ kinh động đến lão tăng không dám lên tiếng gọi. Chàng liền đánh tay ra hiệu tỏ cho nàng biết mình lại giải cứu.Thủy Sanh từ lúc bị lão tăng cướp đem đến đây, nàng nghĩ thầm:– Ta đã lọt vào tay hai tên dâm tăng, chắc là sống không sống được, chết chẳng chết cho. Nếu bị chúng ô nhục thì thật là thảm hại.Nàng bị điểm huyệt chẳng những không thể nhúc nhích mà muốn nói một câu cũng không được.Từ lúc lão tăng đem nàng bỏ vào trong bụi cỏ rậm, nàng bị bầy kiến bò qua bò lại trên mặt, trên cổ, rất là khó chịu. Bây giờ lại thấy Địch Vân lén lút mò tới liền cho là chàng chẳng tử tế gì, toan hành động phi lễ, bất giác nàng khiếp sợ đến cùng cực.Địch Vân đánh hiệu tay luôn mấy cái tỏ ý giải cứu Thủy Sanh, nhưng nàng khiếp sợ quá, hiểu lầm hiệu tay của chàng, lại càng thêm bở vía.Địch Vân vươn tay ra kéo nàng ngồi dậy, trỏ vào con ngựa buộc ở gốc cây, tỏ ra muốn cùng nàng lên ngựa chạy trốn.Thủy Sanh tuy ngồi dậy rồi, nhưng toàn thân mềm nhũn không tự chủ được.Nếu Địch Vân hai chân lành mạnh còn có thể ôm nàng chạy đi, nhưng từ lúc chàng bị gẫy giò, cử động rất khó khăn, chẳng thể nào ôm một người nữa mà đi được. Chỉ còn cách giải khai huyệt đạo để nàng trốn chạy.Khốn nỗi chàng không biết phép giải huyệt, đành nhìn nàng làm hiệu tay luôn mấy lần, chỉ trỏ vào những bộ vị trong người, hy vọng nàng đưa mắt chỉ thị những chỗ điểm huyệt cho chàng hay.Thủy Sanh thấy Địch Vân giơ tay chỉ trỏ các chỗ trong người mình, thì vừa bẽn lẽn vừa phẫn nộ đến cực điểm. Nàng nghĩ bụng:– Không hiểu tên ác tăng này đang nghĩ cách gì để làm nhục ta? Ta chỉ cần người nhúc nhích được một chút là ta đập đầu vào vách đá tự tử, để khỏi bị gã ô nhục.Địch Vân thấy vẻ mặt Thủy Sanh rất cổ quái, liền nghĩ bụng:– Chắc nàng không hiểu ý ta. Hiện giờ ngoại trừ cách giải huyệt cho nàng, chẳng còn đường lối nào khác để chạy trốn cho thoát nạn.Rồi chàng tự nhủ:– Cô nương ơi! Tại hạ có lòng giúp cô thoát hiểm. Vậy có đắc tội, xin cô đừng trách.Đoạn chàng đưa tay ra khẽ nắn vào phía trên sau lưng Thủy Sanh mấy cái.Dĩ nhiên những cái nắn bóp này chẳng có công hiệu gì cho sự giải huyệt.Thủy Sanh trong lòng hồi hộp, nàng đang sợ hãi thấy cử động của Địch Vân càng tăng thêm phần khủng khiếp.Ngày thường tuy Thủy Sanh vẫn đi theo Uông Khiếu Phong hành hiệp trên chốn giang hồ, nhưng lúc nào hai người cũng đối đãi với nhau rất lễ độ. Cả bàn tay cũng chưa hề đụng vào nhau. Ngoài trừ lúc vừa rồi nàng bị lão tăng ôm đặt lên lưng ngựa, trước nay nàng chưa bị một bàn tay đàn ông nào đụng vào người.Bây giờ Địch Vân nắn bóp trên lưng nàng mấy cái khiến nàng đau khổ vô cùng, bất giác hai hàng châu lệ tuôn rơi.Địch Vân kinh ngạc tự hỏi:– Sao nàng lại khóc? Ồ! Chắc nàng bị điểm huyệt ở phía dưới lưng mà ta đụng vào phía trên khiến cho nàng đau quá chịu không nổi mà phải ứa lệ. Ta thử giải khai huyệt đạo ở phía dưới cho nàng xem sao.Chàng liền đưa tay xuống phía dưới khẽ nắn luôn mấy cái, thì thấy hai mắt Thủy Sanh càng đổ lệ thật nhiều.Địch Vân nghi hoặc tự hỏi:– Té ra đụng vào huyệt đạo phía dưới lưng nàng cũng đau đớn, biết làm thế nào?Địch Vân biết thân thể đàn bà rất tôn nghiêm. Những chỗ trọng yếu như cổ, ngực, chân, bụng, chàng không dám ngó tới, chứ đừng nói đụng vào nữa.Rồi chàng tự nhủ:– Ta đã không biết cách giải huyệt mà cứ sờ loạn lên là không được rồi. Chỉ còn cách cõng nàng lên lần xuống núi, mạo hiểm trốn đi.Chàng liền nắm lấy hai tay Thủy Sanh kéo nàng đưa lên lưng mình.Thủy Sanh buồn bực đau khổ đến cùng cực. Trong lúc kinh hãi, phẫn nộ, mấy lần nàng suýt ngất đi. Bây giờ nàng