Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327390

Bình chọn: 7.5.00/10/739 lượt.

ước chảy róc rách, tuyết bắt đầu tan.Trong thời gian ở sơn cốc Địch Vân đã luyện hết nội công cùng đao pháp trong Huyết Đao Kinh, hiện giờ chàng còn luyện những môn võ công thượng thừa của hai phe chính tà, tuy về kinh nghiệm và duyệt lịch chàng còn thiếu sót rất nhiều. Đồng thời những tinh hoa về công phu chính tà chàng cũng chưa thông hết, nhưng về võ công chàng đã cao thâm hơn Hoa Thiết Cán và Huyết Đao Lão Tổ nhiều, so với Đinh Điển ngày trước chàng không thua kém mấy, đó là nhờ ở công trình đả thông được hai mạch Nhâm Đốc, và đã luyện thành môn Thần Chiếu Công.Thủy Sanh nói với chàng, chàng lại sợ mắc lừa nên thủy chung vẫn câm miệng, chẳng nói nửa lời.

 


Vào Tuyệt Cốc Song Hiệp Trùng Phùng

Trừ những lúc đưa đồ ăn uống, Địch Vân lại tìm cách xa nàng, chàng luyện công một chỗ, trong lòng chỉ nghĩ đến ba việc sau khi ra khỏi hang núi:Việc thứ nhất là trở về chốn ở cũ tại Tương Tây tìm kiếm sư phụ, việc thứ hai là đến Kinh Châu hợp táng Đinh đại ca với Lăng cô nương, việc thứ ba là rửa hận.Chàng mong tuyết rữa càng mau càng tốt, hiện giờ nước không chảy ra ngoài hang núi, tuyết đọng trên thông lộ mỗi ngày một thấp dần, chàng không hiểu còn cách tết Đoan Ngọ bao lâu, nhưng cũng biết ngày ra khỏi hang núi không còn bao xa nữa.Một hôm trời đã xế chiều, Địch Vân đón lấy hai con chim nướng chín ở trong tay Thủy Sanh rồi toan trở gót thì nàng hỏi:– Địch đại ca! Còn chừng bao nhiêu ngày nữa chúng ta có thể ra khỏi nơi đây?Địch Vân chỉ ậm ờ một tiếng chứ không trả lời.Thủy Sanh lại nói khẽ:– Đa tạ đại ca đã chiếu cố cho bấy lâu nay, nếu không có đại ca tiểu muội tất bị chết về tay ác nhân Hoa Thiết Cán rồi.Địch Vân lắc đầu đáp:– Cái đó chẳng có gì đáng kể!Rồi chàng trở gót đi ngay.Bỗng nghe sau lưng có tiếng khóc thút thít, chàng quay đầu nhìn lại thấy Thủy Sanh nằm phục trên tảng đá, lưng nàng rung động, hiển nhiên nàng đang khóc thầm.Địch Vân lấy làm kỳ nghĩ bụng:– Sắp ra khỏi hang thị cao hứng thì phải mà sao lại khóc? Lòng dạ đàn bà thật cổ quái! Vĩnh viễn mình không thể hiểu nổi.Thực ra Thủy Sanh làm sao lại khóc xụt xịt, chính nàng cũng không hiểu, nàng chỉ cảm thấy thương tâm không nhịn được mà khóc.Đêm hôm ấy, Địch Vân luyện công một lúc rồi nằm trên phiến đá mọi ngày mà ngủ.Phiến đá này cách sơn động không xa, chàng ngủ ở đây để phòng ngừa Hoa Thiết Cán nửa đêm lần mò đến lấy trộm xác chết. Hoặc tập kích hai người, nhưng từ hôm bỏ trốn lão không trở lại lần nào, chàng chắc chả có chuyện gì, trong lòng không thắc thỏm nên ngủ say.Đang lúc mơ mộng, Địch Vân chợt nghe sột sạt có tiếng bước chân, hiện này nội công chàng rất thâm hậu, tai mắt rất linh mẫn, so với ngày trước thật khác nhau xa, tiếng bước chân còn ở xa đã khiến chàng giật mình tỉnh giấc.Địch Vân xoay mình ngồi nhỏm dậy lắng nghe, phát giác ra số người rất đông, có tới năm, sáu chục đang rảo bước đi về phía hang núi.Địch Vân giật mình kinh hãi tự hỏi:– Sao lại có người vào đây được?Ở trong tuyệt cốc, núi cao che khuất mặt trời, khí hậu lạnh lẽo hơn nhiều, bên ngoài tuyết đã rữa hết, nhưng ở trong hang chậm hơn mười ngày hay nửa tháng, nên Địch Vân không biết.Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng lẩm bẩm:– Bọn này nhất định là quần hào ở Trung Nguyên đuổi tới, hiện giờ Huyết Đao Lão Tổ chết rồi thì bao nhiêu thù oán cũng chẳng còn nữa. Ồ! Biểu ca của Thủy cô nương nhất định cũng tới để đón cổ, thế là may quá rồi! Bọn họ nhận định ta là dâm tăng ở Huyết Đao Môn, ta có biện bạch cũng phí lời, chi bằng không gặp họ nữa là hơn, họ đón Thủy cô nương đưa đi rồi, ta hãy ra sau cũng chưa muộn.Chàng quanh ra mé bên sơn động ẩn vào phía sau một tảng đá lớn.Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, đột nhiên trước mắt sáng lòa, Địch Vân nhìn thấy đoàn người đang chuyển qua khu lòng chảo với những bó đuốc giơ cao.Đoàn người ước chừng năm, sáu chục mà người nào cũng tay cầm đóm đuốc, tay cầm binh khí.Lão già đi đầu râu bạc phất phơ, tay đao tay kiếm, chứ không cầm đuốc chính là Hoa Thiết Cán.Địch Vân thấy lão đi cùng bọn người mới đến ban đầu hơi lấy làm kỳ, sau chàng tỉnh ngộ nghĩ thầm:– Bọn này đi đường Hồi Bắc Tứ Xuyên rượt tới đây, Hoa Thiết Cán là một trong bọn thủ lãnh của họ, dĩ nhiên dẫn đường cho họ, nhưng không hiểu lão nói gì?Địch Vân thấy đoàn người tiến gần vào sơn động, liền bỏ đi mấy trượng, ẩn vào trong bụi cỏ rậm nơi băng tuyết chưa tan.Lúc này Địch Vân còn cách đoàn người khá xa, nhưng nội công chàng mấy tháng nay tiến triển rất nhanh, nên ai nói gì ở trong sơn động chàng cũng nghe rõ.Một âm thanh thô hào cất lên:– Té ra Hoa huynh đã đâm chết ác tăng, thật là đáng kính! Thật là đáng mừng! Hoa huynh lập được công lớn này thì dĩ nhiên từ nay làm thủ lãnh quần hào ở Trung Nguyên, bọn tại hạ đều chịu để Hoa huynh sai khiến.Một người khác nói:– Đáng tiếc Lục đại hiệp, Lưu đạo trượng, Thủy đại hiệp bị thảm tử, khiến cho ai cũng phải đau lòng.Lại người nữa nói:– Lão ác tăng chết rồi, tiểu ác tăng chưa bị diệt trừ, chúng ta phải lập tức xụ


Polly po-cket