Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327322

Bình chọn: 7.00/10/732 lượt.

Cán bụng bảo dạ:– Gã này phát điên rồi! Đúng là một thằng khùng.Lão nhảy lùi lại phía sau, tìm đường đi ra xa.Địch Vân ngửa mặt lên trời quát mắng:– Các ngươi toàn là ác nhân! Bọn ác nhân trong thiên hạ đều đến cả đây đánh nhau với ta, Địch Vân này không sợ các ngươi, các ngươi giam ta trong ngục tối xuyên thủng xương tỳ bà của ta, chặt cụt ngón tay ta, cướp sư muội ta, xéo gẫy đùi ta. Ta không sợ chi hết các ngươi băm ta nát như tương cũng coi thường.Thủy Sanh nghe chàng la lối trong lòng sợ hãi nhưng không khỏi có ý lân mẫn, nàng nghe đến câu “Cướp sư muội ta, xéo gãy đùi ta” bất giác động tâm tự nhủ:– Té ra tên tiểu ác tăng này rất nhiều tâm sự, chịu đựng không biết bao nhiêu nổi khổ sở, còn đùi gã thì chính là ta cho ngựa xéo gãy.Địch Vân kêu la đến khàn tiếng sau người chàng chệnh choạng té lăn xuống đất tuyết.Hoa Thiết Cán không dám tới gần, Thủy Sanh cũng không dám đến bên.Hai con chim ưng ở trên không tiếp tục bay liệng, chúng thấy Địch Vân nằm dưới đất không nhúc nhích tưởng là người chết, đột nhiên một con sà xuống mổ vào chán chàng.Địch Vân đang hôn mê tựa hồ ngất xỉu mà chư mất hết tri giác chàng bị con chim ưng mổ một cái liền tỉnh táo ngay.Con chim thấy người chàng cử động, vội vã xòe cánh bay đi.Địch Vân tức giận gầm lên:– Cả con súc sanh này cũng khinh mạn ta nữa ư?Chàng phóng chưởng đánh ra kình lực phát chưởng này cực kỳ lợi hại, con chim ưng đã dời xa mấy thước mà còn bị chấn động, lông rụng tơi bời té nhào xuống.Địch Vân chụp lấy nổi lên tràng cười ha hả, chàng cắn vào bụng chim ưng, hai cánh nó đập loạn lên hết sức giãy giụa.Địch Vân cảm thấy huyết chim ưng mùi mặn không ngớt trú vào miệng, mỗi giọt huyết tựa hồ một giọt tinh lực chảy vào người chàng, chàng không nhịn được lại khoa chân múa tay reo lên:– Ha ha! Ngươi định ăn thịt ta, không ngờ ta lại ăn thịt ngươi trước.Hoa Thiết Cán và Thủy Sanh tưởng Địch Vân ăn thịt chim sống đúng như trạng thái người điên trong lòng cực kỳ kinh hãi.Hoa Thiết Cán càng sợ người điên nổi tính khùng bất cứ lúc nào cũng có thể liều mạng, lão liền tính bước đường tránh xa cho yên ổn.Hoa Thiết Cán đi quanh ra đầu đằng đông hang tuyết, lão nghĩ tới cách bắt chim ưng của chàng điên quả là tuyệt diệu, lão liền nằm xuống ngửa mặt lên giả chết theo kiểu Địch Vân.Không ngờ chim ưng tuy mắc lừa sà xuống mổ mồi, lão phóng chưởng không đánh rớt nó được.Nguyên nội lực lão còn kém Địch Vân xa, quyền pháp lão tuy xảo diệu nhưng giống thương ưng né tránh rất linh động và mau lẹ vô cùng.Địch Vân uống mấy hớp máu ưng, khí huyết trong bụng chàng nôn nao khiến chàng lại xỉu đi.Khi Địch Vân tỉnh dây thì trời đả sáng rõ, chàng cảm thấy bụng đói tiện tay nhấc lấy con ưng ở bên cạnh cắn ăn. Chàng nuốt một miếng thấy mùi thơm tho ngon làng, chú ý nhìn lại không khỏi ngẩn người.Nguyên con chim này đã nhổ hết lông sạch sẽ và nướng chín rồi.Chàng nhớ rõ mới uống mấy hớp máu ưng rồi ngủ đi, vậy ai đã nướng chín thịt chim cho chàng? Nếu chẳng phải Thủy Sanh thì còn ai vào đây? Chẳng lẽ lại là lão khốn khiếp Hoa Thiết Cán?Hôm qua Địch Vân kêu gào hồi lâu những uất khí trong người vơi đi khá nhiều, lúc này chàng hồi tỉnh lại cảm thấy thoải mái dể chịu, liền đứng dậy đi về phía sơn động, chàng thấy Thủy Sanh nắm phục trên tảng đá đang ngủ say.Địch Vân nghĩ bụng:– Y cũng nhịn đói mấy ngày rồi mà nướng con chim ưng lại dành cả cho ta, còn y đến một cái chân cũng không ăn. thật là hiếm có! Hừ! y tự coi mình là một đại hiệp một vị thiên kim tiểu thơ, coi ta không vào đâu, y đã coi thường ta, thì ta cũng coi thường y có gì là lạ?Nhưng sau một lúc chàng lại nghĩ:– Y nướng thịt chim cho ta như vậy chẳng phải y coi ta không vào đâu, y mà chết đói là không hay cho mình.Chàng lại nằm xuống không nhúc nhích, nhắm mắt trá tử.Chừng nửa giờ, chàng dùng chưởng lực đánh chết bốn con chim ưng. Chàng liệng hai con về phía Thủy Sanh.Thủy Sanh lại lượm cả hai con kia, vặt lông rửa sạch rồi đem nướng chín, nàng vẫn lẳng lặng không nói gì cầm hai con chim nướng rồi đưa cho Địch Vân.Trong hang tuyết này rất nhiều chim ưng và chúng rất ngu dại, đã thấy đồng bọn liên tiếp chết về chưởng lực của Địch Vân mà vẫn sà xuống tống tử.Nội lực Địch Vân ngày một tăng tiến, chưởng lực cũng mạnh lên nhiều, về sau chàng không cần nằm ra giả chết hễ thấy chim đậu trên cành cây thấp hoặc đang bay qua bên mình là có thể đánh rớt được.Trong hang tuyết còn một giống tuyết nhạn thường mổ sâu bọ trong băng tuyết mà ăn, giống chim nay rất béo Địch Vân và Thủy Sanh càng thích ăn.Tính đôi tay đã gần hết tháng chạp, trong hang tuyết cứ tám ngày hay mười ngày lại có một kỳ xuống tuyết lớn, suốt ngày đêm gió lạnh căm căm như dao cắt thịt.Thủy Sanh ngoài những lúc lượm cành khô, nướng thịt chim lại ngồi ru rú trong sơn động.Địch Vân thủy chung không nói với nàng một câu mà cũng không bước vào sơn động.Một đêm trời xuống tuyết suốt đêm, sáng sớm hôm sau Địch Vân tỉnh dậy thấy mình ấm áp, mở mắt ra nhìn thấy một vật đen sì đắp lên người, chàng giật mình kinh hãi cầm lấy giơ lên coi thì ra một bộ áo xiêm rất cổ quái.Tấm áo này đã dùng nhữ


XtGem Forum catalog