Giang Hồ Hữu Ngư
Tác giả: Trà Diệp Diện Bao
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 322344
Bình chọn: 9.5.00/10/234 lượt.
thật, mỗi người đều có giấc mộng riêng cho mình. Tựa như ta, khao khát được đi khỏi Kim Sa thôn, tận mắt nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Hà Trác Phương sửng sốt:
- Thế giới bên ngoài sao, ta nghe cha ta nói qua. Hai mươi năm trước Sa Kim thôn có cơn chất động, con đường nối liền với thế giới bên ngoài bị hủy, ngoại trừ Mạc lão gia, hầu như không ai trong Kim Sa thôn từng đi ra ngoài. Bất quá tiền bối trong thôn nói rằng, thế giới bên ngoài rất đẹp.
Dương Cảnh Thiên nói:
- Trác Phương, chẳng lẽ nàng cũng chưa từng đi ra thế giới bên ngoài?
Hà Trác Phương kể lại:
- Cha mẹ ta có dẫn ta ra thế giới bên ngoài, nhưng sự tình cũng đã qua hai mươi năm, kí ức cũng không còn nhiều.
Dương Cảnh Thiên gật gật đầu trầm tư nghĩ: “Hà Trác Phương cũng đã 2sáu tuổi, thông đạo nối Kim Sa thôn với thế giới bên ngoài hai mươi năm trước mới sập, vậy thì tính ra, khi nàng đi ra thế giới bên ngoài khoảng chưừng năm, sáu tuổi.”
Hà Trác Phương hưng phấn nói:
- Ta còn nhớ được mẫu thân cho một chuỗi kẹo hồ lô, ăn ngon cực kỳ, ta khi trở về Kim Sa thôn kể lại, đám bạn đều tỏ ra hâm mộ ta.
Dương Cảnh Thiên cười nói:
- mặc cho chuyện gì xảy ra, ta nhất định phải tới thế giới bên ngoài tham quan, Mạc lão gia có từng kể đó là một thế giới xinh đẹp, không trở thành đệ nhất giang hồ, có thể nói là uổng phí cuộc đời.
Hà Trác Phương hưng phấn mà nói:
- Ta cũng muốn đi.
Dương Cảnh Thiên cao hứng nói:
- Chờ ta tìm được đường đi ta ra, nhất định dẫn nàng đi.
Hà Trác Phương như một tiểu hài nhảy dựng lên hoan hô nói:
- Tốt quá, ta muốn đi cùng, chúng ta cùng đi.
Dương Cảnh Thiên vui mừng nắm chặt bàn tay nhỏ Hà Trác Phương, một cảm giác ấm áp truyền khắp toàn thân hắn.
Đêm nay gió vẫn thổi, khí lạnh tăng nhanh, Dương Cảnh Thiên cởi áo ra khoác lên người Hà Trác Phương. Nhìn lại trên người chỉ còn lại một cái khố, hắn có chút xấu hổ.
Hà Trác Phương nhỏ giọng nói:
- Cảnh Thiên, ta không nghĩ rằng sẽ trở lại, ngươi cùng ta đi được không?
Đột nhiên Dương Cảnh Thiên ngẫn mặt lên trời hét vang, âm thanh bốn phía, muôn chim đang chìm trong giấc bị tiếng hét làm bay tán loạn. Hà Trác Phương kinh hải hỏi:
- Sao lại hét lên như thế?
Dương Cảnh Thiên thu lại âm thanh cười nói:
- Hét như thế nào mới đúng đây? Nơi này chỉ có hai người, hà tất phải nhỏ giọng nói chuyện, không được tự nhiên gì cả!
Hà Trác Phương vừa ghe, nhịn không được đành cười khúc khích, lớn tiếng nói
- Cảnh Thiên, ta đêm nay không nghĩ việc về nhà, ta muốn ngươi theo ta một đoạn…
Lớn tiếng nói một câu, lại có cảm thấy có điều bất thường, khiến Hà Trác Phương có chút xấu hổ. Dương Cảnh Thiên thấy nàng như thế, khuông mặt nàng như một nụ hoa mới nở, mềm mại u nhã, bất giác trong lòng đột nhiên mê loạn, hắn hít một hơi trấn tĩnh lại, được đi dạo cùng đệ nhất mỹ nhân của thôn với hắn một việc vô cùng thoải mái. Vì cớ gì lại không làm? Vui vẻ nói:
- Trác phương, chúng ta đi.
Trăng tỏa sáng thôn nhỏ, Dương Cảnh Thiên cùng với Hà Trác Phương tản bộ, tràn ngập một vẻ lãng mạn.
Kim Sa thôn cách biệt thế giới, là chốn đào nguyên tuyệt đẹp. Song khung cảnh dưới hoa thưởng nguyệt như thế này lại là lần đầu tiên xuất hiện trong chốn đào nguyên.
Dương Cảnh Thiên không biết rằng chỉ với khung cảnh lãng mạng ngắn ngủi, thiếu chút nữa là mang tới một trường hạo kiếp huỷ diệt tiểu thôn cách biệt trần thế này.
Giang Hồ Hữu Ngư
Tác giả: Trà Diệp Diện Bao
Chương 5: Nguyệt nhân tu
Dịch: niemdc
Biên dịch: niemdc
Biên tập: chudu
Nguồn: hoanguyettaodan
Dương Cảnh Thiên đưa tay giữ lấy y phục của Hà Trác Phương, nhẹ nhàng hỏi:
- Nàng vì sao lại chạy?
Hà Trác Phương hơi ngẩn người, cất giọng buồn buồn đáp:
- Ta cũng không biết, có lẽ vì quá đột nhiên.
Dương Cảnh Thiên nói:
- Không phải ta làm nàng sợ đấy chứ?
Hà Trác Phương lắc lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ là hạnh phúc đến với ta quá nhanh thôi.
Dương Cảnh Thiên vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói:
- Nàng đã tìm thấy hạnh phúc của bản thân mình à?
Hà Trác Phương khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc:
- Nếu chàng sinh ra sớm hơn mười năm, mọi sự có lẽ đã trở nên hoàn mĩ.
kien.Dương Cảnh Thiên kích động giọng hơi gấp:
- Hiện tại cũng không muộn, kì thật, ta từ tận đáy lòng đã yêu nàng rồi .
Hà Trác Phương nghe vậy, tức thì vẻ thẹn thùng lại càng nhiều, giọng e lệ:
- Đừng nói như vậy, chúng ta niên kỉ quá cách biệt.
Dương Cảnh Thiên nói:
- Quách lão đầu so với nàng còn lớn hơn ba mươi tuổi, nàng chỉ hơn ta có mười tuổi, tính là gì?
Hà Trác Phương nói:
- Không thể so sánh như vậy, chàng là nam nhân, ta là nữ nhân, trước nay chưa từng có nữ nhân hơn nam nhân tới mười tuổi kết thành phu thê, hơn nữa ta còn là tiểu thiế
