Old school Swatch Watches
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327650

Bình chọn: 9.5.00/10/765 lượt.

i Hán một số chức tước. Y chỉ mất có mấy tờ giấy, khiến Lĩnh

Nam có chiến tranh. Đợi khi ta mệt mỏi, y đem một đạo quân xuống nam,

thì ta lại vong quốc. Vậy khi ta kéo quân đến các địa phương, lập Lĩnh

Nam, trước phải ban hành tờ Đại cáo thiên hạ, nói rõ: Ai sống ở đất Lĩnh Nam đều là con dân Lĩnh Nam. Không phân biệt Hán, Việt, Mường, Thái,

Chàm. Ai có tài, được dùng. Ai có đức được trọng. Ai có tội thì trừng

trị. Quan lại, trang ấp của ai, người đó giữ. Tuyệt đối tránh gây thù

hận Hán, Việt.

Trần Tự-Sơn gật đầu:

– Nếu ta được quyền truyền ngôi vua. Ta truyền cho sư muội làm Hoàng-đế. Sư muội kiến giải hơn cả ta. Phục, đáng phục.

Đến đó, có Thần-ưng bay vào. Hồ Đề biết Thần-ưng đưa thư. Nàng mở ống

tre dưới chân Thần-ưng ra, có bức thư. Nàng đọc lớn, cho mọi người nghe:

Có một người, tên Đô Thiên, lĩnh chức Thái-thú Hán-trung, đem bản bộ

quân mã, tướng sĩ đến Kinh-châu. Y muốn tới hồ Động-đình theo yết kiến

đại hiệp Trần Tự-Sơn.

Dưới đóng ấn của Công-tôn Thiệu. Trần Tự-Sơn bảo Trưng Nhị:

– Đô Thiên là nghĩa đệ của ta. Y là người Hán. Tước phong hầu, lĩnh thái thú Hán-trung. Khi ta bị giam ở Trường-an, sư muội thuyết phục y đón

đường giết sứ giả. Bây giờ y mang quân theo ta. Vậy sư muội viết thư cho Công-tôn Thiệu, để Thiệu cho Đô Thiên và tướng sĩ tới với ta. Hà! Ta có hai đại tướng người Hán, về với Lĩnh Nam một, là Minh-Giang, hai là Đô

Thiên. Tốt quá.

Tự-Sơn hỏi Đào Kỳ:

– Sư đệ làm Chinh-viễn đại tướng quân! Sư đệ thống lĩnh quân mã toàn

Lĩnh Nam đánh Thục. Quân sĩ Hán, Việt hỗn hợp. Bây giờ sư đệ giải quyết

sao?

Đào Kỳ đứng dậy kính cẩn nói:

– Hồi nhỏ, tiểu đệ vốn ác cảm với binh sĩ người Hán. Trong trận đánh

cảng Bắc, gặp đại ca. Tiểu đệ tưởng đại ca là người Hán, mà không thấy

ác cảm. Tính tình hào sảng, hiệp nghĩa của đại ca đã làm mòn thù hằn

Hán-Việt trong lòng tiểu đệ. Đến khi gặp Lục sư phụ dạy học thuật

Trung-nguyên cho tiểu đệ, trong lòng tiểu đệ nảy sinh ra mối thiện cảm

với Hán. Hán mà như Lục sư phụ, Việt mà như Lê Đạo-Sinh, thà Hán còn hơn Việt. Từ đấy bao nhiêu ác cảm với người Hán hết sạch. Có còn, là còn ý

muốn phục hồi Lĩnh Nam mà thôi.

Chàng nhìn Minh-Giang nói:

– Khi làm đại tướng quân, sống với binh, tướng Hán. Đệ tìm ra ở họ những nét hào hùng như người Việt. Từ đấy, khi thưởng, phạt, đệ không còn để ý đến họ là Hán hay Việt. Cho nên khi đề cử đại tướng chỉ huy đạo quân

Quế-lâm, đệ mới cử Minh-Giang. Bây giờ đệ sẽ ban lệnh đến tất cả tướng

sĩ, an ủi họ. Nói cho họ biết Lĩnh Nam là đất của chung. Hán cũng thế,

Việt cũng vậy. Gia đình, của cải, chức tước của họ được giữ nguyên. Đệ

đã ban lệnh xuống hôm trước bắt các tướng soái, coi binh sĩ như huynh

đệ, bỏ hẳn lối coi họ như tôi tớ của tướng Hán trước đây.

Trần Tự-Sơn gật đầu:

– Điều ta lo lắng Dân Hán thì Trưng Trắc đã nhìn ra. Quân Hán thì Đào

tiểu đệ đã làm. Ta yên tâm. Bây giờ ta ngao du hồ Động-đình. Ta sinh ra, từ khi biết nói, đã phải lo lắng ngày đêm. Lúc này ta mới được thảnh

thơi đắc ý.

Chàng hỏi Hoàng Thiều-Hoa:

– Em Hoa! Ta ước ao mãi mới có ngày hôm nay. Ta không thể giúp Quang-Vũ

đánh Lĩnh Nam, đất tổ của ta. Ta không thể vì Lĩnh Nam, đánh nghĩa huynh Quang-Vũ, giết các tướng soái Hán, đã từng dưới quyền ta. Ta chỉ muốn

cho hai bên không chiến tranh. Nào Thiều-Hoa, chúng ta đi thôi!

Hoàng Thiều-Hoa nhìn chồng, rồi liếc nhìn sư phụ, sư mẫu, Đào Kỳ. Nàng thở dài, nói với Trần Tự-Sơn:

– Nhất sinh em mồ côi. Sư phụ, sư mẫu nuôi em như con. Em sống những

ngày hạnh phúc bên người, bên sư đệ. Em làm vợ anh đã mười hai năm. Hạnh phúc nhất trần gian. Em xin phép anh, để cho em báo hiếu Lĩnh Nam. Báo

hiếu sư phụ, sư mẫu. Em phải cùng sư phụ, sư đệ trở về đánh chiếm

Cửu-chân. Sau đó em sẽ của anh trọn vẹn.

Trần Tự-Sơn nắm tay Thiều-Hoa:

– Được sống cạnh em một năm anh cũng thấy mãn nguyện rồi. Bây giờ anh để em báo hiếu Quốc-tổ, báo hiếu sư phụ. Đợi chiếm xong Cửu-chân. Anh đến

đón em ngao du sơn thủy.

Chàng thủng thẳng rời lễ đài. Quần hùng cung kính đứng dậy, tiễn đưa.

Chàng vừa bước xuống khỏi đài, thì một người da đen bóng, mặc áo đại

hồng chắp tay đón chàng:

– A Di Đà Phật. Trần thí chủ. Thí chủ đã cứu trăm họ Lĩnh Nam. Giờ bần

tăng dám cả gan mời thí chủ, cùng bần tăng ngao du bốn phương. Đem đạo

của đức Thế-tôn truyền cho chúng sinh.

Hai người nắm tay nhau, thoáng một cái, biến vào rừng Tam-sơn mất dạng.

Đô Dương mời mọi người vào họp. Chàng hỏi Đào Kỳ:

– Đào hiền đệ, ngươi làm Chinh-viễn đại tướng quân, vậy ngươi cho ta biết tình hình các đạo quân ra sao?

Đào Kỳ đứng dậy nói:

– Khởi hành tại Lĩnh Nam có sáu đạo quân.

– Đạo Nhật-nam do sư bá Lại Thế-Cường lĩnh ấn Long-nhượng đại tướng

quân. Gồm ba quân Bộ, ba sư Kị, ba Hải-đoàn. Thành phần ba Hán một Việt. Trong trận đánh Xuyên-khẩu, Bạch-đế, Nam-dương, tổn thất rất nhiều. Đã

được bổ xung. Hiện nửa Đô Dương đứng dậy nói:

– Đất nước đã phục hồi. Trong cần nội trị vững. Ngoài cần phòng bị.

Chúng ta, là người võ lâm, lấy võ đạo hành hiệp, không gây hấn với lân

bang. Phía nam chúng ta có nước Hồ-tôn. Sau khi