Old school Swatch Watches
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327460

Bình chọn: 10.00/10/746 lượt.

như không nghe thấy, chúng vẫn bay về phía thung lũng.

Khất đại phu, Đào-Kỳ, Phương-Dung là những người có khinh công tuyệt đỉnh. Cả ba cùng chạy theo đoàn chim ưng.

Rừng Nghi-dương đầy cây rậm rạp, ba người phải truyền trên cành mà đi.

Phút chốc đã thấy đoàn Thần-ưng đậu trên mấy cây cao trên bờ suối. Chúng cúi đầu xuống ủ rũ, kêu lên những tiếng khắc khoải.

Đào Kỳ để ý, thấy dưới thung lũng, bên bờ suối, có phiến đá lớn. Trên

phiến đá, một người nằm dài, mắt nhắm, thân thể gầy gò xanh xao. Chàng

định thần nhìn kỹ, thì ra Sún Cao. Cạnh Sún Cao có một người mặc áo mầu

vàng, tay để lên ngực nó, như hành hạ.

Quá kinh hoảng, Đào-Kỳ phóng chưởng hướng lưng người kia tấn công bằng

chiêu Ác ngưu nan độ. Vì là chưởng cứu sư đệ, nên chàng vận tất cả chân

khí ra Thủ-tam-dương kinh. Chưởng phong như thác đổ ụp xuống. Đào Kỳ

tưởng người kia sẽ tan xương nát thịt. Không ngờ chưởng chạm vào lưng

người kia, bị mất tăm mất tích.

Đào Kỳ kinh hãi, vì với công lực hiện thới của chàng, e rằng chỉ có Khất đại phu đỡ được mà thôi. Thế mà người này không đỡ, cũng hoá giải được

chiêu chưởng ác nhất của chàng.

Thông thường thì Đào Kỳ trầm tĩnh. Nhưng tước sự nguy nan trong chớp mắt của sư đệ, chàng không suy nghĩ, phát chiêu Loa thành nguyệt hạ đánh

vào lưng người kia. Nhưng cũng như chiêu trước, chạm vào người kia lại

mất tích.

Đào-Kỳ lui lại, vận khí ra kinh mạch, tay phải phát chiêu Hải triều lãng lãng, tay trái phát chiêu Ngưu hỗ tranh phong vận âm kình. Người kia

không quay lại, vung tay về sau khoa mấy cái, người y rung động mạnh.

Tiên-yên nữ hiệp, Trần Năng đã tới. Hai người hô lớn:

– Cháu Kỳ ngừng tay!

– Sư thúc ngừng tay. Đánh lầm người rồi. Lần đầu tiên trong đời Đào Kỳ gặp một đối thủ có công lực cao thâm ngoài sự tưởng tượng. Đến Khất đại phu, hôm ngộ nhận ở Thành-đô, chàng đối

chưởng với ông, chỉ ngang tay nhau. Nội công âm nhu, pha Ngũ-độc của

Mao-đông-Các cũng không chịu nổi chưởng lực của chàng. Hôm nay, chàng,

đã dùng cả cương lẫn nhu phát hai chưởng khác nhau thế mà đối phương chỉ vòng tay một cái, đẩy hai chưởng của chàng vào nhau, hóa giải chưởng

lực của chàng.

Chàng định xử dụng Lĩnh-nam chỉ. Nghe tiếng gọi, vội thu công, nhảy lùi về sau bảy, tám bước, vì sợ đối phương phản công.

Trần Năng chỉ vào người đó nói:

– Sư thúc ngộ nhận rồi. Người mà cháu vẫn nhắc nhở đến luôn. Sư thúc thường ước ao gặp người. Ngài có pháp danh Tăng-Giả Nan-Đà.

Tiên-yên nữ hiệp cũng nói:

– Bồ tát đang dùng Thiền-công Phật-gia cứu trị cho Sún Cao. Cháu ngộ nhận rồi!

Đào Kỳ tỉnh ngộ. Mọi người đứng xung quanh Tăng-Giả Nan-Đà. Sún Rỗ nói với Đào Kỳ:

– Sư huynh! Thì ra đoàn Thần-ưng trông thấy thằng Cao bị nạn. Thần-ưng

vốn có linh tính, chúng kêu ré lên, cùng bay đến, tỏ ý thương xót chúa

tướng. Chúng nhận biết Bồ-tát chữa trị cho Cao, vì vậy chúng đậu trên

cây, im lặng, không kêu, sợ làm rối loạn tâm thần ngài.

Đào Kỳ xấu hổ, tự mắng mình:

– Sư đệ nói đúng. Tam ca không thông minh nhanh trí bằng loài chim.

Đào Kỳ muốn biểu lộ sự mẫn tiệp của mình đối với sư đệ: Có lỗi phải

nhận. Chứ thực ra không phải thế. Suốt thời gian qua, chàng sống trong

đau khổ, vì được Sún Cao hút chất độc, tự nguyện chết thay. Chàng với

Ngũ Sún tìm khắp nơi. Bây giờ, từ xa, thấy nó nằm dài trên tảng đá, một

người để tay lên ngực nó. Bất cứ ai ở vào hoàn cảnh của chàng, cũng phải ra tay thần tốc, giải thoát cho nó.

Khất đại phu đến bên Sún Cao cầm tay nó bắt mạch. Mạch không nhảy nữa.

Ông dồn chân khí vào huyệt Thái-uyên. Chân khí của ông tan biến mất.

Ngạc nhiên, ông dồn chân khí mạnh hơn. Cũng biến mất. Thấy kỳ lạ, ông

nắm lấy cườm tay nó, đẩy chân khí vào cả Thủ-tam-âm, Thủ-tam-dương kinh. Chân khí của ông cuồn cuộn ra bao nhiêu, mất bấy nhiêu. Ông vội thu tay lại, hiểu ra:

– Vị Bồ tát này đang dồn Thiền-công vào người Sún Cao. Mình dồn chân khí vào, hai luồng chân khí gặp nhau. Thiền-công có tính năng hóa giải mọi

nội lực. Vì vậy, chân khí của mình bị hóa giải.

Trần-Năng hỏi:

– Sư phụ! Còn hy vọng không?

Khất đại phu lắc đầu:

– Khó lắm. Mạch Tước tác, thì trăm phần chỉ có một phần hy vọng.

Trần-Năng hỏi:

– Mạch Tước tác là mạch gì?

Khất đại phu thở dài:

– Mạch nhảy như con chim sẻ ăn lúa. Mổ lóc, chóc mấy cái lại ngưng.

Hiện diện hàng chục người, trên trăm Thần-ưng, mà không một tiếng động.

Một lát Tăng-Giả Nan-Đà buông tay ở ngực Sún Cao ra, ông nói với Trần-Năng:

– Khó quá! Khó quá.

Ông đưa mắt nhìn Đào-Kỳ:

– Đào thí chủ. Chưởng lực thí chủ bao hàm dương cương, âm nhu đủ cả.

Mạnh đến không tưởng được. Trên đời bần tăng chưa từng thấy qua. Chiêu

đầu kỳ lạ, bảo rằng ác cũng không phải, bảo rằng thiện cũng không đúng.

Đào Kỳ cung kính chắp tay:

– Đệ tử không biết Phật gia, trót mạo phạm. Xin Bồ-tát hỉ xả, đại từ,

đại bi xá tội cho. Chiêu đầu là Ác ngưu nan độ chiêu sau là Loa thành

nguyệt hạ.

Tăng-Giả Nan-Đà nói:

– Thì ra thế! Chiêu đầu kình lực phát rõ ràng là Ác song không có ý ác,

mà có ý mở đường, đẩy cái ác sang bên cạnh. Hóa ra chiêu đó dùng để đẩy

con trâu dữ cản đường. Thành ra tr