Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327525
Bình chọn: 9.5.00/10/752 lượt.
Cầu bao nhiêu nhịp, em sầu bấy nhiêu.
Sa-Giang gọi lớn:
– Sư tỷ Giao-long nữ! Mau ra đón Lĩnh-nam tiên ông cùng Hoàng đế Lĩnh-Nam.
Tiếng sáo, tiếng đàn im bặt. Hai người từ dưới lên khoang, Trần Quốc với Tử-Vân. Phương-Dung trêu Trần Quốc:
– Em tôi nhớ ai, thương ai mà hát buồn muốn đứt ruột.
Rồi chỉ Vương Phúc, trêu Trần-Quốc:
– Ai đã về đây.
Trần Quốc xấu hổ, cúi đầu xuống nói:
– Cháu vâng lệnh sư tỷ Trưng Nhị, đón Lĩnh-Nam hoàng đế, Lĩnh-Nam tiên ông cùng các vị sư bá, sư thúc, sư huynh, sư tỷ.
Sa-Giang đùa:
– Sư tỷ không chờ em à? Hay sắp làm chị dâu rồi không thèm ngó tới đứa em này hả?
Trần Quốc dơ tay đánh Sa-Giang. Sa-Giang núp vào Vương Phúc:
– Anh ơi! Chị dâu đánh em nè!
Cô bé Tử-Vân, bây giờ đã thành thiếu nữ dậy thì, xinh đẹp. Nàng mặc bộ quần áo tím, đứng trước mũi thuyền, phát tay ra lệnh.
Thuyền nhổ neo vượt sóng. Sa-Giang kể cho Trần Quốc nghe truyện Sún Cao.
Lại đến lượt Trần-Quốc, Tử-Vân khóc.
Tuy trước cái chết của Sún Cao, song mọi người thấy lòng phơi phới, vì
hôm nay, ngày đất Lĩnh Nam phục hồi. Điều mà từ đời ông, đời cha, trải
gần hai trăm năm mong mỏi. Người người nói truyện như pháo nổ. Duy Hoàng Thiều-Hoa ngồi cạnh Tăng-Giả Nan-Đà, nghe ngài thuyết pháp.
Thuyền bắt đầu từ Trường-giang, theo nhánh sông vào hồ Động-đình.
Trần Tự-Sơn, Đào Kỳ đứng trước mũi thuyền ngắm cảnh. Trên hồ, từng đoàn
chiến thuyền, kéo cờ Lĩnh Nam, tuần phòng nghiêm mật. Trần Tự-Sơn nói
với Đào Kỳ:
– Thời thế tạo thành anh hùng! Anh hùng tạo thành thời thế! Sư đệ thấy
không. Mới cách đây mấy năm, Trưng-Nhị giả làm đệ tử sư thúc Đào
Thế-Hùng cùng với sư đệ, Phương-Dung tới phủ Lĩnh-nam công. Ta biết hết. Song lờ đi. Ta đem sách Lục-thao, Tôn Tử, cùng cách hành binh, bố trận
giảng cho ba người. Ba người ngơ ngơ ngác ngác như nai tơ. Thế mà bây
giờ, Trưng Nhị tổ chức đại hội hồ Động-đình qui mô, cứ nhìn đoàn chiến
thuyền tuần hành thế kia,ta cũng biết cuộc phòng thủ, cực kỳ chu đáo.
Trần Quốc đứng cạnh nói:
– Trưng sư tỷ dặn đệ tử trình với sư thúc chi tiết cuộc bố phòng. Xin sư thúc cho ý kiến.
Trước kia Trần Quốc gọi Trần Tự-Sơn bằng đại ca vì Đào Thế-Kiệt với Trần Quốc-Hương là bạn thân. Nàng gọi Thiều-Hoa bằng sư tỷ. Thuận miệng gọi
Tự-Sơn bằng đại ca. Sau khi thân thế Trần Tự-Sơn được công bố. Trần
Tự-Sơn vai em họ Trần Quốc-Hương. Nàng đổi cách xưng hô gọi Tự-Sơn bằng
sư thúc. Nàng tiếp:
– Kế hoạch phòng thủ như sau: Đạo quân Nhật-nam của sư bá Lại Thế-Cường
đóng ở núi Quân-sơn, phụ trấn có Tây-vu Tam hổ tướng. Đạo quân Nam-hải
của sư bá Lương Hồng-Châu đóng ở Ích-dương phụ trấn có Tây-vu tam báo
tướng. Lực lượng phòng thủ trên bờ sông Trường-giang có hai trăm chiến
thuyền, chia làm hai chục đội. Trên mỗi đội đều có hai dàn Nỏ-thần. Lễ
đài đặt ở núi Tam-sơn, do Hồ sư tỷ trấn đóng. Phụ trấn có Sún Lé, Sún
Đen, Sún Lùn, Sún Hô, Ngao-sơn tứ lão. Dưới chân núi Tam-sơn, có chiến
thuyền, do Lục-Phong quận chúa và Ngũ-Long công chúa, mỗi người chỉ huy
một chiến thuyền, làm trừ bị.
Đào-Kỳ hỏi:
– Anh hùng các đạo tề tựu đủ chưa?
Trần Quốc nói:
– Tất cả đều tới từ hôm qua. Hôm nay thêm Khúc-giang ngũ hiệp,
Tượng-quận tam anh. Phái Long-biên sư bá Nguyễn Trát không về dự. Tứ
kiệt Cối-giang Anh, Hùng, Hào, Kiệt khẩn trở về Giao-chỉ, cũng vắng mặt.
Phương-Dung hỏi:
– Tại sao? Nhà ta có truyện gì ư?
Trần Quốc cười:
– Thông thái như sư tỷ mà hỏi em tại sao à? Anh hùng đi hết. Ở Giao-chỉ
Tô Định làm loạn thì sao? Vì vậy đại ca Đặng Thi-Sách yêu cầu lão bá
canh chừng y. Đại ca còn cho bốn sư huynh Anh, Hùng, Hào, Kiệt trở về
khẩn cấp trợ giúp lão bá. Nếu Tô Định hó hé gì thì giết tươi liền.
Thuyền đã đến gần Tam-sơn. Hai đoàn thuyền dàn song song, mỗi đoàn hai
mươi chiếc. Trên thuyền gươm đao sáng choang. Họ thấy Trần Tự-Sơn, thì
đánh chiêng trống vang lừng. Thuyền Tự-Sơn đi giữa. Hai bên, bốn mươi
chiến thuyền chào mừng. Thuyền đến gần chân núi, hỏa pháo thăng thiên
bắn vọt lên trời. Nổ đến đùng một cái. Lập tức đoàn đệ tử phái Sài-sơn
hơn hai trăm người, xử dụng đủ mọi loại nhạc khí, đánh lên bản Động-đình ca. Trần Tự-Sơn đứng trước mũi thuyền, cạnh chàng có Hoàng Thiều-Hoa,
Đào Kỳ, Phương-Dung. Trên nóc thuyền, Khất đại phu, Tiên-yên nữ hiệp,
Chu Bá, Trần Năng.
Thuyền từ từ tiến vào bờ, giữa tiếng nhạc hùng tráng.
Từ bãi hồ lên lễ đài, Trưng Nhị đã cho sửa chữa, lấy đá làm thành những
bậc. Tất cả chín mươi chín bậc tượng trưng cho chín mươi chín lạc hầu
con Lạc Long-Quân. Lễ đài chính là bậc thứ một trăm tượng trưng Hùng
vương. Mỗi bậc có một lá cờ, biểu hiệu của các Lạc ấp đời vua Hùng.
Trần Tự-Sơn lấy trong bọc ra chiếc hộp ngà. Chàng trịnh trọng để lên
chiếc mâm vàng, trao cho Tử-Vân. Tử-Vân bưng mâm vàng đi trước. Trần
Tự-Sơn cùng đám anh hùng đi sau, hướng lên lễ đài.
Lễ đài làm bằng gỗ vuông vức, rộng ước khoảng mười trượng. Cao hơn hai
trượng. Trên lễ đài, cắm đủ thứ cờ của các môn phái, các trang, các ấp,
các động. Giữa lễ đài, bày sáu cái đỉnh đồng thành hàng chữ nhất, tượng
trưng cho sáu vùng Nam-hải, Quế-lâm, Tượng-quận, Giao-chỉ, Cửu
