Duck hunt
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327644

Bình chọn: 9.5.00/10/764 lượt.

khi có trí nhớ được cô nương Hồ Đề dạy phải lập lại Lĩnh Nam. Giải

thoát đau khổ cho sinh linh phía Nam núi Ngũ-lĩnh. Giữa lúc Lĩnh Nam

được phục hồi, tiểu thí chú lòng nghi hoặc, cho rằng Kiến-Vũ thiên tử

không thực tâm. Ngày một ngày hai y sẽ đem quân đánh Lĩnh Nam. Tiểu thí

chủ so sánh bản thân Đào vương gia với chính bản thân mình. Người tin

rằng Đào vương gia võ công cao cường, kiến thức uyên bác, bảo vệ dân

Việt hữu hiệu hơn mình. Vì vậy tiểu thí chủ mới hút chất độc trong người vương gia. A Di Đà Phật, tiểu thí chủ lòng dạ từ bi. Ý nghĩ trong sáng. Suốt đời muốn giải ách cho Lĩnh Nam. Vì vậy bần tăng đặt cho pháp danh

Độ-Ách.

Ngài gật đầu, tiếp:

– Khi đức Thích-Ca Mâu-Ni tịch diệt. Chúng đệ tử thiêu xác ngài. Từ ngày ấy, Phật-tử quá vãng, đều đem nhục thể thiêu. Vậy bần tăng xin các vị

cho phép bần tăng thiêu nhục thể Độ-Ách.

Đào Kỳ kính cẩn chắp tay:

– Đệ tử nguyện tuân lời dạy của đại sư.

Đào Kỳ cùng mọi người làm một cái đài bằng củi khô, khiêng xác Độ-Ách

đặt lên trên. Sún Rỗ cầm tù và thổi một hồi dài. Cả đoàn Thần-ưng bay

tản đi khắp nơi. Một lát chúng trở về, trên mỏ mỗi con ngậm một đóa hoa.

Sún Rỗ cầm tù và thổi một hồi thực dài, tiếng tù và bi ai, thảm não, như khóc, như than, như tiếng mẹ hiền mất con. Như tiếng trẻ thơ khóc mẹ.

Đoàn Thần-ưng lượn thành vòng tròn quanh giàn thiêu đúng mười vòng.

Sún Rỗ thổi một hồi nữa. Thần-ưng từng năm con một tách khỏi đàn, thả

hoa xuống xác Độ-Ách. Đoàn Thần-ưng thả hoa xong, vỗ cánh bay lên trời,

lượn vòng tròn, cùng cất tiếng kêu dài, đầy bi ai thảm thiết. Hiện diện, chỉ mình Tăng-Giả Nan-Đà, giữ được nước mắt. Còn tất cả nước mắt đều

tuôn rơi.

Đâu đó, tiếng tiêu kéo dài, não nuột, như muôn ngàn tiếng nức nở. Thỉnh thoảng giọng rít lên thực cao, rồi lại từ từ trầm xuống.

Sa-Giang nổi tiếng tiêu thần đất Thục. Nàng vốn đa tình, đa cảm, lãng

mạn. Trước đây đã cùng Lục Sún đùa vui. Bây giờ trước cái chết thảm não

của Sún Cao, tiếng tiêu của nàng càng nức nở, bùi ngùi, nuối tiếc, khóc

than, làm mọi người muốn đứt từng khúc ruột.

Tăng-Giả Nan-Đà ngồi xếp chân gõ mõ đọc kinh. Ngài đọc bằng tiếng Phạn.

Cử tọa không ai hiểu ý nghĩa lời kinh ra sao. Đọc kinh xong, ngài đánh

lửa, đốt dàn thiêu. Phút chốc ngọn lửa bốc cao, bao phủ khắp người

Độ-Ách. Không chờ Sún Rỗ ra lệnh. Đoàn Thần-ưng vỗ cánh bay lên cao,

lượn vòng tròn giữa cột khói, lại cất tiếng kêu bi thương.

Đã có lời dặn của Tăng-Giả Nan-Đà mọi người không nên khóc, để hồn

Độ-Ách dễ siêu thoát. Hiện diện tại đây, hầu hết là những người nội công cao, biết chế chỉ tâm thần vừa cầm được nước mắt, nghe tiếng Thần-ưng

kêu, họ lại bật ra tiếng khóc.

Trời về chiều, nhục thể Độ-Ách đã cháy hết. Tăng-Giả Nan-Đà đứng dậy nói:

– Khi xưa, thiêu nhục thể của đức Thích-Ca Mâu-Ni, đệ tử tìm được nhiều

viên ngọc Xá-Lợi. Bây giờ các vị với bần tăng cũng tìm ngọc Xá-Lợi của

Độ-Ách.

Không ai hiểu Tăng-Giả Nan-Đà định nói gì, nhưng họ cũng làm theo. Bới tìm một lúc, được hai trăm năm chục viên ngọc trắng.

Nguyên trong phép thiêu nhục thể nhà phật, những người được đốt bằng củi sau khi thịt cháy hết. Xương gặp nóng, chảy ra, kết lại thành những

viên tròn, gọi là Ngọc xá lợi. Xưa kia, khi đức Thích-Ca Mâu-Ni nhập

diệt. Đệ tử thiêu xác ngài, lấy được nhiều ngọc Xá-lợi, đem chia cho đệ

tử các nơi. Sau này Việt-Nam cũng thỉnh được một viên, thờ ở chùa Xá-lợi thành phố Sài-gòn. Còn lối thiêu ngày nay của Tây-phương, đốt trong lò

nóng ba ngàn độ, thì xương, cùng thịt, đều thành tro hết.

Khất đại phu nói:

– Người ta sinh ra, ai cũng phải chết. Chết cao cả như Đào Tứ-Gia hỏi

mấy ai đạt được? Thôi bây giờ, chúng ta lên đường đến hồ Động-đình, nếu

không thì trễ mất.

Mọi người trở về Nghi-dương, đã thấy Trần Tự-Sơn, Hoàng Thiều-Hoa,

Hoài-nam vương, Mã Vũ, chờ ở đó tự bao giờ. Hoàng Thiều-Hoa thấy mọi

người mắt đỏ lên, thì hỏi:

– Truyện gì đã xảy ra?

Sa-Giang òa lên khóc. Nàng ôm lấy Thiều-Hoa:

– Đào Tứ-Gia! Sún Cao chết rồi!

Nàng thuật lại chi tiết những gì đã xảy ra cho Thiều-Hoa nghe.

Hoàng-thiều-Hoa vốn là người đa tình, đa cảm. Nàng thương yêu Lục Sún

như thương Đào Kỳ. Nàng đã biết truyện Sún Cao hút nọc độc cho Đào Kỳ.

Trong thâm tâm nàng coi như Sún Cao chết rồi. Song bây giờ nghe thuật

lại, nàng cũng bật thành tiếng khóc. Nàng nói với Tăng-Giả Nan-Đà:

–Bạch sư phụ. Đệ tử muốn mang một viên ngọc "Xá-lợi" có được không?

Tăng-Giả Nan-Đà nói:

– Được chứ.

Ngài đưa cho mỗi người một viên. Có người thì bỏ vào túi. Đào-Kỳ lấy cây kim, vận sức âm nhu vào tay, chọc thủng viên ngọc, lấy giây xuyên qua

đeo vào chuôi kiếm. Thiều-Hoa, thì đeo vào với bông hoa cúc bằng vàng,

lá ngọc trên đầu nàng.

Hoài-nam vương, Mã Vũ chắp tay từ tạ anh hùng Lĩnh Nam. Người đi hồ Động-đình, kẻ về Lạc-dương.

Đoàn người đến bờ sông Trường-giang, đã thấy một chiến thuyền đậu sẵn ở

đó. Trên cột buồm, là cờ Lĩnh Nam bay phất phới. Có tiếng tiêu, tiếng

hát véo von từ khoang thuyền vọng lại:

Qua đình ngả nón trông đình,

Đình bao nhiêu ngói, thương mình bấy nhiêu.

Qua cầu ngả nón trông cầu,