Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 326820
Bình chọn: 7.00/10/682 lượt.
. Khi làm Thái thú Phù-phong, tước Tân-bình hầu, thì thần gặp sư muội Giao-Chi. Giao-Chi thuyết thần trở về với Lĩnh Nam. Từ đấy bọn thần thành đôi bạn. Nay nàng chết chưa nguội xác, thần... thần
không lòng dạ lấy bất cứ người con gái nào trong thiên hạ làm vợ. Đa tạ
hồng ân của Hoàng-thượng.
Đô Dương nói với Hoài-nam vương:
– Vương gia. Thần xin Vương-gia ban cho một tấm lệnh bài, để thần đi Mang-sơn tìm xác Giao-Chi chôn cất cho ấm áp thân nàng.
Hoài-nam vương móc lệnh bài đưa cho Đô Dương:
– Đô thái-thú cầm lấy mà đi.
Đô Dương nói với Sún Lé:
– Sư đệ cho ta mượn mười Thần-ưng được chăng?
Sún Lé cầm tù và thổi lên ba hồi. Mười Thần-ưng bay từ xa đến đậu trước
mặt nó. Nó chỉ trỏ, huýt sáo mấy lần như ra lệnh. Nó lại dạy Đô Dương
cách điều khiển Thần-ưng. Rồi giao cho chàng chiếc tù và.
Đô Dương nhảy lên ngựa, phi xuống đồi. Mười Thần-ưng bay trên đầu chàng.
Đặng Thi-Sách nói với Trần Tự-Sơn:
– Trần vương gia. Xin Vương-gia cùng Thái sư thúc về Lạc-dương trị bệnh
cho Hoàng-thượng với Lê thái sư thúc. Chúng tôi lên đường ngay.
Anh hùng Lĩnh Nam chia làm hai đoàn. Theo Trần Tự-Sơn đi Lạc-dương có Hoàng Thiều-Hoa, Khất đại phu, Tiên-yên, Trần Năng.
Còn lại Đào Thế-Kiệt, Đặng Thi-Sách, Phương-Dung, Đào Kỳ, Chu Bá, Đặng
Đường-Hoàn, Cao Cảnh-Sơn, Cao Cảnh-Minh, Giao-long nữ, Phật-Nguyệt, Lục
Sún... lên đường đi hồ Động-đình.
Đào Kỳ tuy bị trúng độc. Song chàng chỉ đau đớn khi lên cơn. Còn chàng
vẫn đi đứng bình thường. Đoàn người cỡi ngựa về hướng Nam. Lục Sún đi
cạnh Đào Thế-Kiệt nghe sư phụ dạy dỗ. Ban ngày ông giảng đạo lý, lịch
sử. Đêm ông dẫn chúng ra chỗ vắng luyện võ. Đào Thế-Kiệt nổi tiếng đệ
nhất hào kiệt. Ông có thiên tài dạy học. Gặp Lục Sún thông minh, lanh
lợi, chúng luyện võ rất mau.
Hơn nửa tháng sau, đoàn người đi vào địa phận Nam-dương. Chu Bá nói:
– Nam-dương đang có chiến tranh. Quân Thục, Hán giao tranh bất phân thắng bại. Chúng ta nên tránh ra đường khác.
Sún Đen cãi:
– Chu sư thúc! Chúng ta nên đến thăm Thục một phen. Chúng cháu với
Trường-sa vương Công-tôn Thiệu đánh nhau chán rồi kết huynh đệ. Chúng
cháu muốn gặp nghĩa huynh một lần cho thỏa lòng mong nhớ.
Đặng Thi-Sách cũng nói:
– Đúng đó! Sư thúc! Đệ tử với Công-tôn Thiệu kết bạn trên núi Thiên-sơn
hơn mười năm trước. Bây giờ chúng ta nên tới dinh Thục, để cháu gặp lại
nghĩa huynh một phen.
Đang đi, Sún Rỗ chỉ phiá trước nói:
– Trong rừng kia có phục binh. Phục binh người nhà, chứ không phải kẻ thù.
Đặng Thi-Sách hỏi:
– Sao sư đệ biết?
Sún Rỗ chỉ Thần-ưng đáp:
– Thần ưng đang tuần hành trên không. Thấy có phục binh ở dưới, chúng
lao xuống nhìn. Chúng xuống tới nơi, nhận ra người nhà. Chúng lại bay
lên. Nếu gặp người ngoài chúng đã nhào xuống tấn công rồi.
Sún Lé cầm tù và thổi lên ba hồi. Thì từ khu rừng phiá trước, hai con
vật lao như bay tới. Đó là hai con cọp màu vàng. Chúng thấy Lục Sún thì
nhảy lại vờn, đùa với nhau. Lục Sún ôm cổ, xoa đầu chúng, tỏ vẻ nhớ
nhung, sau thời gian dài xa cách.
Lục Sún nói với Đào Thế-Kiệt:
– Chỉ huy đoàn phục kích chính thị Hoàng Hổ tướng.
Một lát sau quả nhiên Hoàng Hổ tướng chạy lại chào mừng quần hùng. Nó
cho biết: Trưng Nhị sai nó dẫn mười Thần Hổ đi tuần thám, để bắt tế tác
bên Hán. Sún Lé giới thiệu Hoàng Hổ với mọi người. Hoàng Hổ viết mấy
chữ, sai Thần-ưng về trước báo tin cho Trưng Nhị.
Đoàn người đi nửa buổi nữa, thì xa xa đoàn quân uy nghi, cờ xí phất
phới, gươm đao sáng choang. Trên cờ soái có chữ Trường-sa vương
Công-tôn. Đặng Thi-Sách, Lục Sún phi ngựa tới trước hỏi:
– Có phải Công-tôn sư huynh đó không?
Công-tôn Thiệu xuống ngựa. Một tay bế bổng Sún Lé lên. Một tay nắm Đặng Thi-Sách:
– Đặng hiền đệ! Tây-vu thiên ưng lục hiền đệ. Hôm nay ta được gặp các
hiền đệ đây thực thỏa lòng mong nhớ. Anh em chúng ta phải nói truyện mấy ngày mấy đêm mới đã nhớ!
Đặng Thi-Sách giới thiệu các anh hùng Lĩnh Nam với Công-tôn Thiệu.
Đào Kỳ hỏi:
– Công-tôn vương gia! Sư tỷ Trưng Nhị hiện ở đâu?
Công-tôn Thiệu chỉ về phiá sau:
– Ta được tin báo, vội vã lên ngựa đi trước. Trưng cô nương với anh hùng Lĩnh Nam sẽ đến sau.
Hai đoàn người nhập làm một. Truyện trò nổ như bắp rang. Một lát Trưng
Nhị, Hồ Đề, Lê Chân, Lại Thế-Cường, Vi Đại-Lâm, Vi Đại-Sơn, Hổ tướng,
Báo tướng đã đến. Chào hỏi rối rít. Hai bên cùng kể truyện những biến cố xảy ra, từ khi rời Dương-bình-quan.
Hồ Đề nghe Đào Thế-Kiệt thu Lục Sún làm đồ đệ. Nàng đến trước mặt ông chắp tay hành lễ:
– Tiểu nữ đa tạ Đào-hầu đã mở lượng hải hà, nhận Lục Sún làm đệ tử. Chỉ
cần Lục Sún học được một phần trăm những gì sư tỷ Hoàng Thiều-Hoa đã
học. Chúng cũng sẽ trở thành đại tướng quân.
Đào Thế-Kiệt cười:
– Hồ thống-lĩnh dạy quá lời. Không biết sau này, tôi sẽ dạy chúng những
gì, khó mà đoán được. Có điều tôi biết ngay từ bây giờ: Là tôi yêu
thương chúng như Thiều-Hoa, như Nghi-Sơn, Biện-Sơn.
Hồ Đề thấy Sún Lé ngồi trên mình ngựa, tay cầm cuốn sách đọc, nàng phì cười chế nhạo:
– Sư đệ chỉ biết có năm sáu chữ thì hiểu gì mà đọc sách?
Sún Lé bỏ sách vào túi nói:
– Từ khi đến Dương-bình-