Polaroid
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326602

Bình chọn: 9.00/10/660 lượt.

h-Nam thua Hán vì

có thầy trò Lê Đạo-Sinh. Tuy vậy. ở đây chúng tôi còn không quá sáu trăm đệ tử Tây-vu, cũng xin nghinh tiếp Quân-hầu.

Phạm An hỏi:

– Chu Tái-Kênh, Đinh Xuân-Hoa, Trần Năng đâu?

Đinh Xuân-Hoa tuy băng bó đầy người, bà gượng đau chống kiếm đứng dậy mỉm cười.

– Kính chào Phạm thái thú. Người vẫn mạnh giỏi?

Phạm An nhổ nước bọt đánh toẹt một cái:

– Ba chúng bay là gian tế Lĩnh-Nam. Bọn bay hèn hạ đánh lừa chúng ta,

chiếm được bốn thành. Song lưới trời lồng lộng, rút cuộc tụi bay cũng bị bại.

Chu Tái-Kênh cười:

– Binh thư nói: Việc binh cần phải dối trá. Huống hồ chúng tôi vì việc nước. Mong thái thú miễn chấp.

Có tiếng quân reo, ngựa hí ầm ầm. Đạo quân Lê Đạo-Sinh đã tới. Đi trước y một lá cờ Hán bay phất phới, có hàng chữ:

Lĩnh-Nam công, Lê.

Phía sau y, bên phải có Đức-Hiệp. Bên trái có vợ chồng Phong-châu song quái, cùng mấy chục Lạc-hầu người Hán.

Lê Đạo-Sinh thấy Chu Tái-Kênh, chỉ mặt mắng:

– Ngươi bất quá là con nô tỳ của Thái-hà trang. Hà cớ gì dám xưng vợ của Trần sư huynh? Mi phải biết rằng đất Tượng-quận này thuộc Lĩnh-Nam.

Kiến-Vũ thiên tử đã phong cho ta làm Lĩnh-nam công. Ngươi mau đầu hàng,

ta sẽ tha cho.

Chu Tái-Kênh quát lên một tiếng phóng chưởng tấn công Lê Đạo-Sinh.

Chưởng cực kỳ hùng hậu. Lê chỉ chậm trễ một chút, chưởng phong đã bao

trùm người y. Y vội vọt người lên cao, chưởng trúng con ngựa của Lê cỡi. Binh một tiếng, con ngựa hí lên một tiếng thê thảm, bay ra xa, dẫy dụa

vài cái, rồi nằm im.

Lê Đạo-Sinh giận cành hông. Y xuất chiêu Ác ngưu nan độ tấn công. Chu

Tái-Kênh cười nhạt. Bà cũng xuất chiêu Ác ngưu nan độ, bà vận âm kình.

Chưởng của Lê Đạo-Sinh gió lộng ào ào, gặp chưởng lực của bà, biến mất

tích. Lê Đạo-Sinh hoảng hốt nghĩ:

– Ta tưởng trên đời này, chỉ có tên ôn con Đào Kỳ có thể xử dụng âm

dương chưởng một lúc. Không ngờ mụ già này cũng biết xử dụng.

Y vận sức xuất chiêu Thanh ngưu qui gia. Chu Tái-Kênh cũng xuất cùng

chiêu. Song bà vận Âm kình. Hai người quay quần đấu với nhau.

Vũ Hỷ thấy Lê Đông-Giang đứng giữa mấy con đười ươi. Y nghĩ:

– Muốn thắng trận hôm nay, phải bắt mấy thằng ôn con này.

Y lạng người một cái đã đến trước ngựa Lê Đông-Giang. Đông-Giang quát

lên một tiếng. Từ sau lưng chàng, bốn con trăn trong túi vải vọt ra.

Chúng phóng vào người Vũ Hỷ. Vũ Hỷ kinh sợ, lộn người đi hai vòng tránh

khỏi. Đinh Xuân-Hoa chống kiếm đến trước mặt Vũ Hỷ cười nhạt:

– Phong-châu song quái. Hôm nay ta đòi mi món nợ mi đánh Đinh, Đào trang hơn mười năm trước.

Bà xuất chiêu tấn công y. Vũ Hỷ cười nhạt:

– Tưởng gì, chứ muốn tự tử thì dễ quá.

Y xuất chưởng chống trả. Hai chưởng gặp nhau. Binh một tiếng. Người y lảo đảo lui lại ba bước. Y giật mình:

– Trước đây võ công mụ này thua xa vợ chồng mình. Nay sao tiến nhanh đến trình độ này?

Y có ngờ đâu, trong thời gian ở đảo, bà chuyên tâm luyện công phục thù,

võ công vốn đã ngang với y. Trong lần hội quân đánh Luy-lâu, Đào Kỳ

truyền tâm pháp trong bộ Văn-lang vũ kinh cho bà. Vì vậy nay võ công bà

bỏ xa y.

Đặng Đường-Hoàn quát lên một tiếng phóng chưởng đánh Lê Đức-Hiệp. Lê

Đức-Hiệp biết không phải đối thủ của ông, song y vẫn nghiến răng chống

trả. Sáu người, chia làm ba cặp thi diễn cuộc đấu.

Vũ Phương-Anh thấy chồng gặp hung hiểm. Y thị xuất chiêu đánh Đinh

Xuân-Hoa. Cao Đà hú lên một tiếng, mười Thần-hổ nhảy tới vồ Vũ

Phương-Anh.

Phùng Vĩnh-Hoa bảo Trần Năng, Trần-gia tam-nương:

– Bọn em hãy hộ vệ thương binh cùng Vương Thọ rút về hướng Quế-lâm. Cách đây không xa, là chỗ đồn trú của đạo binh trừ bị Phù-đổng. Em báo cho

họ biết. Họ kéo đến tiếp viện chúng ta.

Đám Lạc-hầu phản loạn người Hán xua tráng đinh xông vào trợ chiến. Lê

Đông-Giang phất cờ ra lệnh phản công. Trên trời Vũ Lăng cho Thần-ưng lao xuống tấn công. Cao Đà, Cao Chiêu-Hựu xua Thần-báo xung vào trận. Quân

phản loạn thấy hổ, báo, kinh hồn lui trở lại. Chúng lấy cung tên bắn

Thần Thực hào kiệt, thực anh hùng, những khi giúp đỡ vua Trưng, mặt nước sông Thương, gươm báu trăng lồng còn lấp lánh

Còn bâng khuâng, còn phảng phất, sau lúc đuổi tan giặc Hán, cành hoa bến Ngọc, vòng tay thơm nức vẫn còn đây

Hai tướng Chu Tái-Kênh, Phùng Vĩnh-Hoa, cùng tất cả thương binh được đưa về Phiên-ngung điều trị. Phương pháp trị thương của Khất đại phu rất

hiệu nghiệm. Trần Năng chỉ săn sóc trong ba ngày. Hai bà đã tỉnh dậy.

Chu Tái-Kênh mở mắt ra, thấy tể tướng Phương-Dung, Đại tư-mã Đào Kỳ,

Bát-Nạn Công-chúa Vũ Trinh-Thục, Tây-vu Công-chúa Hồ Đề đứng cạnh. Bà

thở dài:

– Ta chưa chết sao? Ta đang ở đâu đây?

Bà nhìn Phương-Dung hỏi:

– Con bé Phương-Dung! Ngươi đang làm tể tướng, sao lại bỏ việc lên đây?

Tình hình Lĩnh-Nam đang gặp khó khăn, Vua Trưng bận rộn. Ngươi lại bỏ đi là thế nào?

– Thưa lão bá, chính vua Trưng ban chỉ cho cháu phải lên đây, chứ cháu đâu dám bỏ đi !

– Thế tình hình ra sao mà ta lại ở đây ?

Phương-Dung biết sau cơn mê, bà bị mất trí nhớ, nàng nhắc :

– Thưa lão bá. Lê Đạo-Sinh cùng các Lạc-hầu người Hán nổi dậy bất thần.

Chỉ trong ba ngày chiếm trọn Tượng-quận. Thần-ưng từ Tượng-quận báo