Polly po-cket
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326712

Bình chọn: 9.5.00/10/671 lượt.

Đức dẫn sư-trưởng Thần-ngao Vũ Dương giao chiến với Chu Á-Dũng ở

Vĩnh-thiên. Quân Hán đông gấp năm quân sư bá Hàn Đức. Chu cho quân tấn

công đồn. Y bị Vũ Dương từ phía sau dùng Thần-ngao đánh tập hậu. Giao

chiến ba ngày, quân Việt tử thương quá nhiều. Giữa lúc đó Vương Lộc đem

đại quân Thục tiếp viện. Một bên quân Hán đông, cùng đường, tử chiến.

Một bên liên quân Việt, Thục tuy ít, quyết đuổi giặc đến cùng. Trận

chiến kéo dài hơn hai ngày. Quân Hán bị giết chết hết. Quân Thục, Việt

cũng chỉ còn hơn bốn ngàn người. Sư thúc Hàn Đức, sư huynh Vương Lộc bị

thương nặng. Giữa lúc đó Ngô Tiến-Hy dẫn một đạo binh ba vạn tráng đinh

đến đánh. Vũ Dương dùng Thần-ngao cản đường, trong khi quân rút về

Bồ-lăng. Ngô Tiến-Hy đuổi theo rất gấp. Trong khi cái chết chỉ đường tơ

kẽ tóc, một đạo Thiết– kị khoảng nghìn người xông vào trận. Viên tướng

đi đầu chỉ đánh ba chưởng khiến Ngô Tiến-Hy phun máu miệng. Y lui lại

đốc quân giao chiến.

Vĩnh-Hoa hỏi:

– Người đó là ai vậy?

– Thưa là Long-biên công Đặng Đường-Hoàn. Người đang trấn tại Long-biên. Nhân nghe tin Tượng-quận sắp có đánh lớn. Người xin vua Trưng đi tiếp

viện. Trưng-đế chuẩn tấu. Người mang một nghìn đệ tử theo. Người đến nơi vừa kịp. Người đẩy lui Ngô Tiến-Hy rồi cùng đệ tử về Bồ-lăng. Vì vậy

đất Vĩnh-thiên bị giặc chiếm.

Phùng Vĩnh-Hoa hỏi:

– Lê lấy đâu ra quân đông đảo như vậy?

– Y chiêu mộ được hơn mười Lạc-hầu gốc người Hán làm phản. Lạc-hầu đốc

xuất toàn bộ tráng đinh nam, nữ kéo cờ Bình man qui Hán. Trên đường rút

quân sư thúc Hàn Đức, sư huynh Vương Lộc kiệt lực, tuẫn quốc.

Vương Nguyên nghe tin con tử trận. Ông ôm mặt bật lên tiếng khóc.

Phùng Vĩnh-Hoa cúi mặt, ôm đầu, thở dài:

– Không ngờ sư thúc Hàn Đức, sư đệ Vương Lộc anh hùng một đời, mà sớm

tuẫn quốc. Chúng ta thắng thì thắng thực, song mất đi hai đại tướng tài. Còn mặt trận Bồ-lăng...

.......

Đinh Xuân-Hoa, Đào Chiêu-Hiển, Cao Đà dùng thuyền lớn, chở sư Thần-hổ đi dọc sông Trường-giang hướng về Bồ-lăng. Sắp tới Bồ-lăng, gặp Thủy quân

Hán chặn lại hỏi. Đinh Xuân-Hoa đứng trên mũi thuyền lên tiếng:

– Ta muốn được gặp tướng chỉ huy.

Viên tướng chỉ huy đoàn tuần tiểu lên mui thuyền. Y tự giới thiệu:

– Ta là Cổ Minh đô-đốc lĩnh trách nhiệm trấn giữ Bồ-lăng. Các người là

ai? Tại sao lại chở nhiều cọp thế này? Có thẻ bài của thái thú không?

Đinh Xuân-Hoa lắc đầu:

– Chúng tôi không có thẻ bài của thái-thú. Mà chỉ có lệnh bài của Hoài-dương hầu lĩnh ấn tổng trấn Thành-đô, Vương Bá.

Cổ Minh nghe đến Vương Bá, lời lẽ y khách sáo hơn:

– Xin bà cho coi lệnh bài.

Đinh Xuân-Hoa trình lệnh bài ra. Cổ Minh cầm lại xem xét rồi hỏi:

– Bà chở cọp đi đâu nhiều thế này?

Đinh Xuân-Hoa đưa tấm lệnh bài có khắc con phụng ra nói:

– Mã thái-hậu truyền Hoài-dương hầu Vương tướng quân mua thực nhiều cọp, rồi trao cho chúng tôi chở về Kinh-châu giao cho Mã Viện.

Cổ Minh biết Mã Viện là cháu Mã thái-hậu. Y trả lệnh bài cho Đinh Xuân-Hoa:

– Xin bà cho thuyền nghỉ lại đây. Sáng mai hãy lên đường. Vì chiều nay

quân Vương Hữu-Bằng, Lý Thái-Hiên xuất phát đánh Lĩnh-Nam. Ghe thuyền

đóng chặt giòng sông. Sáng mai chiến thuyền đi bớt, rồi các vị lên đường cũng vừa.

Đinh Xuân-Hoa cho thuyền đậu trên sông.

Sáng hôm sau, quân Vương, Lý xuất phát hết. Cổ Minh báo cho Đinh Xuân-Hoa biết. Đinh Xuân-Hoa nói:

– Xin Đô-đốc cho phép chúng tôi dắt cọp lên bờ nghỉ ngơi nửa buổi. Cọp giam dưới thuyền đã mấy ngày. Chúng gầy yếu quá rồi.

Cổ Minh đồng ý. Cao Đà ra lệnh. Cứ mười Thần-hổ, do một Hổ-tướng chỉ

huy, dẫn chúng lên bờ. Cổ Minh đứng nhìn đoàn Thần-hổ, y hỏi Đinh

Xuân-Hoa:

– Phu nhân làm cách nào, dậy cọp ngoan ngoãn như chó thế kia?

Đinh Xuân-Hoa chưa kịp trả lời, thi đoàn Thần-hổ đã lên bờ, dàn thành

trận. Đào Chiêu-Hiển vẫy tay. Từ dưới thuyền, hơn ba trăm dũng sĩ quyết

tử xông lên. Ông hô một tiếng. Cao Đà cầm cờ phất, đoàn Thần-hổ gầm gừ

rung chuyển trời đất, xung vào trại Hán. Phía sau đoàn dũng sĩ cảm tử

tiến lên.

Cổ Minh ngớ ngẩn hỏi:

– Cái gì? Thế này là thế nào?

Đinh Xuân-Hoa phóng cho y một chưởng. Người y vốn mảnh khảnh. Bị một

chưởng, bay tung lên cao, rơi xuống sông. Y dãy dụa mấy cái, người chìm

nghỉm.

Đoàn Thần-hổ, dũng sĩ cùng Đào Chiêu-Hiển, Cao Đà xung vào trại Hán.

Quân trong trại rối loạn. Đám dũng sĩ đánh lửa lên đốt lương thảo. Phút

chốc trại Hán khói lửa ngụt trời. Đám quân Hán không tập trung lại được. Đào Chiêu-Hiển chỉ huy đoàn dũng sĩ đốt cháy khắp nơi. Trong khi đoàn

Thần-hổ đuổi đánh quân canh.

Thấy đã thành công. Đào Chiêu-Hiển bảo Cao Đà:

– Chúng ta cho Thần-hổ vượt sông, phục sẵn ở ven rừng. Có thể quân của Vương Bằng, Lý Thái-Hiển trở về.

Quả nhiên đến chiều, từ xa xa, đoàn quân Hán đang rút trở về. Đinh Xuân-Hoa nói:

– Quân Hán trở về bơ phờ thế kia. Chắc trúng phục binh của Đào Đô-Thống với Đào Tam-Lang rồi.

Đào Chiêu-Hiển bảo Cao Đà leo lên ngọn cây quan sát tình hình. Cao Đà vâng lệnh, leo lên cây. Nó nói vọng xuống:

– Thưa sư bá, đằng trước, quân Hán đang tháo chạy. Quân Lĩnh-Nam rượt

theo. Các dàn Thần-nỏ của ta đi trước. Quân Hán ngã t