XtGem Forum catalog
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326705

Bình chọn: 10.00/10/670 lượt.

ừng loạt một.

Một lát quân Hán rút tới. Đào Chiêu-Hiển vỗ tay một cái. Cao Đà rú lên

ba tiếng. Đoàn Thần-hổ từ trong rừng gầm lên rung chuyển trời đất. Chúng xông ra chặn mất đường đi của quân Hán. Vương Hữu-Bằng, cầm kiếm đi

đầu. Đào Chiêu-Hiển từ trên cây nhảy xuống. Ông cầm kiếm phóng vào ngực

y. Miệng nói lớn:

– Vương Hữu-Bằng, thành Bồ-lăng ta đã chiếm mất rồi. Lương thảo đốt sạch. Bây giờ ta lấy đầu ngươi đây.

Vương Hữu-Bằng vung kiếm xả vào mặt Đào Chiêu-Hiển. Thế là một đánh thục mạng, tìm đường chạy, một quyết giết giặc không tha. Hai người quay

tròn, đấu với nhau.

Lý Thái-Hiên đứng ngoài, y rút kiếm tấn công Đào Chiêu-Hiển. Đinh

Xuân-Hoa từ trên cao đáp xuống. Bà khoanh kiếm, cản Lý Thái-Hiên. Hai

bên thi diễn cuộc đấu. Kể ra kiếm thuật Lý cũng vào loại hiếm có. Song

võ công Đinh Xuân-Hoa là võ công Cửu-chân, khắc chế võ công

Trung-nguyên. Chỉ hơn ba mươi hiệp y luống cuống rõ rệt. Choang một

tiếng. Kiếm của Lý bay bổng lên cao. Đinh Xuân-Hoa chỉa kiếm vào cổ y:

– Đầu hàng, ta sẽ tha mạng cho.

Lý vội vàng quì xuống:

– Tiểu tướng xin phu nhân tha mạng.

Đinh Xuân-Hoa thu kiếm lại. Thình lình Lý Thái-Hiên vung tay một cái.

Hơn mười mũi phi đao nhỏ bay vào người bà. Bà khoa kiếm gạt, chỉ được

sáu lưỡi. Còn bốn lưỡi ghim vào ngực, bụng bà. Ánh thép lóe lên, bà đưa

một lưỡi kiếm. Đầu Lý Thái-Hiên rơi xuống đất. Phẫn chí, bà đưa một nhát nữa, Vương Hữu-Bằng đang đấu với Đào Chiêu-Hiển, cũng bị đứt làm hai

khúc.

Đào Chiêu-Hiển kêu lên:

– Sư bá, có sao không?

Đinh Xuân-Hoa cúi gập người. Bà nghiến răng nhổ bốn lưỡi phi đao ra. Bà

trúng đao không sâu, chỉ bị ngoại thương, tạng phủ vô sự. Cao Đà lấy

thuốc rịt vết thương, băng bó cho bà.

Vừa lúc đó quân của Đô-Thống, Tam-Lang đuổi tới. Chỉ mấy loạt Thần--nỏ, đám tàn quân Hán ngã hết.

.....

Phùng Vĩnh-Hoa nói với Chu Tái-Kênh:

– Khi sang đây trấn nhậm. Trưng-đế có nói với cháu: "Anh em họ Đào tuy

ba là một. Chiêu-Hiển khí phách. Đô-Thống mưu mẹo. Tam-Lang trung liệt.

Cả ba đều có tài đại tướng". Cứ như trận này thì rõ.

Bỗng Thần-ưng từ xa mang thư tới. Phùng Vĩnh-Hoa mở ra đọc. Bà bỏ thư vào túi, nói với Vương Nguyên:

– Quân Ngô Hán mới bị vỡ. Xin sư thúc giúp Thái-tử chiếm lại Thành-đô,

tái lập nước Thục. Chúng tôi phải trở về Tượng-quận ngay. Các thành

Độ-khẩu, Mễ-dịch, Đức-xương, Tây-xương chúng tôi có ba vạn quân, cùng

Trần-gia tam-nương cũng rút về. Xin sư thúc đề phòng cẩn thận.

Bà dẫn Chu Tái-Kênh, Trần Năng khẩn cấp rút về Lĩnh-Nam qua Độ-khẩu.

Dọc đường Chu Tái-Kênh hỏi:

– Tình hình Lĩnh-Nam ra sao, mà chúng ta đang thắng, công chúa phải cho rút về?

Phùng Vĩnh-Hoa đáp:

– Tôi được tin Thần-ưng của sư bá Hàn Bạch báo: Trong thời gian

Tượng-quận tam-anh dốc hết quân trợ Thục. Thầy trò Lê Đạo-Sinh cùng với

các Lạc-hầu, Lạc-tướng người Hán, dùng tráng đinh nổi dậy. Chúng ta phải trở về ngay. Nếu không e Tượng-quận lâm nguy. Tượng-quận Tam-anh cùng

với Trần-gia tam-nương rút về trước rồi. Lê Đạo-Sinh đang công hãm thủ

đô Tượng-quận.

Bà thở dài:

– Ngô Hán bị tôi đánh bại trên đất Trung-nguyên. Song y thắng tôi ở

Tượng-quận. Quang-Vũ chỉ dụ cho y, để Lê Đạo-Sinh dùng người Lĩnh-Nam

đánh với người Lĩnh-Nam. Sau đó y mới xua quân Hán tham chiến. Ngô đổi

ngược lại dùng quân Hán đánh trước, rồi xua người Lĩnh-Nam đánh sau.

Giỏi! Y lừa được tôi.

Ba người truyền Thần-hầu, Thần-ưng, Thần-báo khẩn cấp triệt thoái. Dọc

đường qua các thành Đức-xương, Tây-xương, Mễ-dịch, được tin Trần-gia

tam-nương cùng các đạo quân Việt đã rút về Tượng-quận hết rồi.

Trưa hôm sau, ba người tới Độ-khẩu, qua sông đổ vào Vĩnh-nhân. Vừa sang

đến nơi, đoàn Thần-ưng đồng kêu ré lên trên không. Chúng lao tới phía

trước. Vũ Lăng, sư trưởng Thần-ưng nói với Vĩnh-Hoa:

– Chị Vĩnh-Hoa! Phía trước có quân mình đang giao tranh với địch. Đoàn

Thần-ưng trông thấy. Chúng bay theo yểm trợ. Để em đi trước xem sao.

Vũ Lăng ngồi trên bành con voi. Chàng thúc voi tiến tới. Phía sau Phùng

Vĩnh-Hoa, Chu Tái-Kênh, Trần Năng phi ngựa theo. Phi được hơn năm dặm,

Vũ Lăng chỉ về phía trước:

– Kìa Trần-gia tam-nương đang giao chiến với hai người nam, một người

nữ. Đạo quân của ba bà cùng đạo quân lạ đang chém giết nhau.

Trần-gia tam-nương yếu thế lắm rồi. Chu Tái-Kênh nhận ra Đạm-Nương đấu

với Đức-Hiệp. Thanh-Nương đấu với Vũ Hỷ. Hồng-Nương đấu với Vũ

Phương-Anh. Đức-Hiệp đánh liền ba chưởng. Đạm-Nương nhảy lui liên tiếp.

Trong khi đó Vũ Hỷ đẩy lui Thanh-Nương đến một gốc cây lớn.

Chu Tái-Kênh vọt người lên cao, vượt qua đầu đám quân sĩ. Còn lơ lửng

trên không, bà vung tay xuất hai chưởng, hướng vào Đức-Hiệp, Vũ Hỷ. Hai

người bỏ Đạm-Nương, Thanh-Nương xoay lại đỡ chưởng của bà. Binh, binh

hai tiếng. Hai người bật lui đến hơn trượng. Chu Tái-Kênh đã đứng trước

mặt họ. Bên cạnh bà, Trần Năng dùng Lĩnh-Nam chỉ đẩy lui Vũ Phương-Anh.

Đức-Hiệp vẫy đồng bọn, lui lại, đứng trước hàng quân, mắt gườm gườm nhìn Chu Tái-Kênh. Y đã nhận ra bà.

Hồi Chu Tái-Kênh còn theo Lê Đạo-Sinh. Bà che dấu bản lĩnh của mình.

Thành ra bọn Đức-Hiệp chỉ biết bà giỏi về