pacman, rainbows, and roller s
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326780

Bình chọn: 7.5.00/10/678 lượt.

a bốn phía. Lập tức mỗi trạm canh trên

thành, chĩa ra mấy chiếc ống tre to bằng bắp chân. Trong ống tre, hằng

chục mũi tên bắn tỏa xuống dọc theo tường thành. Chỉ loạt đầu tiên. Bao

nhiêu quân Hán đang leo lên thành, bị trúng tên, ngã lộn xuống bờ hào.

Một tiếng pháo nữa nổi lên. Các dàn nỏ lại hướng xuống đội hình dưới

thành, nã tên. Tên bay xuống như mưa. Quân sĩ ngã lăn xuống ngựa. Người

kêu, ngựa hí vang dội.

Bỗng có tiếng kêu như cú rúc đêm khuya. Những mũi tên Nỏ-thần to bằng cổ tay bay rất xa, rơi xuống đội hình quân Hán. Quân Hán kinh sợ, lui trở

lại. Nhưng Nỏ thần vẫn bắn theo rào rào.

Lưu Thương truyền quân sĩ án dinh, hạ trại, đóng ngoài tầm Thần-nỏ. Vây

kín thành. Giờ ngọ, Ngô Hán cùng đại quân tới. Lưu Thương tường trình

tình hình:

– Tôi đem quân đến nơi, bên Lĩnh-Nam d Ngô Hán truyền quân sĩ nghỉ ngơi, ăn uống, rồi cho lấy bùn trát lên lá chắn. Y nói với các tướng:

– Một cái thành Đức-xương nhỏ bé như vậy. Chỉ có năm nghìn quân trấn

đóng, mình tới năm vạn, mà không vào được, thì thực vô lý. Ta hẹn nội

trong hai giờ, phải vào thành. Nếu không các tướng cấp lữ, sư đều bị xử

tử.

Vừa lúc đó, thám mã từ thành Tây-xương về báo:

– Cáp Diên công thành Tây-xương, bị Thần-nỏ bắn xuống. Binh tướng chết

nhiều quá. Có tin nói Công-tôn Thi làm phản, xua quân chiếm Hán-nguyên,

Mi-sơn, Đông-sơn, Cửu-long.

Ngô Hán lắc đầu:

– Không thể có truyện đó.

Thình lình tiếng quân reo, ngựa hí vang dội. Quân báo:

– Tượng-quận vương Hàn Bạch vượt sông Kim-sa-giang cùng với đội

Thần-tượng, định đánh vào phía sau quân mình. Tư đồ Tượng-quận Vương

Hồng dàn quân vượt Độ-khẩu, tiến đánh vào mặt nam. Quân, tướng náo loạn. Xin Đại tư-mã quyết định.

Ngô Hán truyền quân lui lại. Bỏ đánh thành Đức-xương. Chuẩn bị nghinh chiến. Y giận run người lên nói:

– Con tiện tỳ Phùng Vĩnh-Hoa hỗn thực. Quân của chúng bất quá chưa tới

mười vạn mà dám hỗn láo. Ta thiết kế tinh vi như vậy, mà y thị cũng biết được, thực là quá.

Đến đó, quân sĩ la hoảng lên, cùng hướng mắt nhìn về Cửu-long. Ngô Hán

nhìn theo: Khói bốc lên mịt mờ. Y chưa biết truyện gì xảy ra. Truyền án

binh bất động. Đến chiều. Tế tác báo cho biết:

– Công-tôn Thi bí mật liên lạc với Vương Nguyên. Hai bên đem quân đánh

chiếm Mi-sơn, Đông-sơn. Phùng Vĩnh-Hoa đang đêm đánh úp mặt Cửu-long.

Lương thảo của chúng ta bị chiếm mất.

Ngô Hán gọi Lưu Thương truyền lệnh:

– Ngươi lĩnh năm vạn binh, lập đồn, trấn giữ ở đây. Người cố cản quân Hàn Bạch, Vương Hồng. Để ta trở về tái chiếm Cửu-long.

Ngô Hán truyền đại tướng Nguyễn Nghi, Đỗ Trí:

– Các ngươi dẫn kị binh đi trước. Trở về cứu viện Cửu-long khẩn cấp.

Lại gọi đại tướng Phạm Phú, Ngô Trường:

– Mỗi người dẫn ba vạn binh, đi bảo vệ cánh phải, cánh trái.

Vừa lúc đó trống thúc liên hồi, quân reo rung động trời đất. Có tin báo:

– Quân Việt từ Độ-khẩu, Hòa-bình, do Hàn Bạch, Vương Hồng đến cứu viện

Đức-xương. Quân thế hùng tráng. Chỉ còn cách khoảng ba dậm nữa.

Binh tướng náo loạn lên. Ngô Hán rút kiếm quát:

– Giữ nguyên vị trí. Ai làm náo loạn hàng ngũ, ta chém liền.

Y truyền các tướng dàn trận chuẩn bị đối phó. Một lát sau tiền đạo quân

Lĩnh-Nam tới. Đạo quân tuy chỉ có hơn vạn, mà hùng khí ngất trời. Vương

Hồng đi đầu. Cạnh ông phất phới lá cờ Tượng-quận Tam-anh vương. Quân

Việt đến nơi, tự dàn trận thế uy nghi. Vương Hồng gò ngựa đứng trước.

Ông thấy Lưu Thương, nghiêng mình hành lễ:

– Tại hạ Vương Hồng, đất Lĩnh-Nam xin kính chào Quân-hầu. Gần đây Quân-hầu vẫn mạnh khỏe?

Lưu Thương đáp lễ:

– Ngươi có phải Đô-sát Trường-sa, ở dưới trướng Mã Anh đó không? Ngươi thấy chúa tướng cũ, sao không xuống ngựa rập đầu?

Vương Hồng cười lớn:

– Năm xưa, Tượng-quận Tam-anh, vì mưu cầu phục quốc, phải đầu quân tại

Trường-sa. Chứ chúng tôi không phải bán thân cho Quang-Vũ. Trước kia tôi ở dưới trướng của người. Nay thì khác. Tôi vì Lĩnh-Nam. Quân-hầu vì

Hán. Trận tiền gươm đao vô tình. Xin Quân-hầu miễn chấp.

Vừa lúc đó, một đạo quân nữa tới, dẫn đầu bằng hai trăm thớt voi. Khí

thế muốn nghiêng trời lệch đất. Tượng-quận vương Hàn Bạch ngồi trên voi. Hàn Bạch nghiêng mình chào Lưu Thương. Ông cho quân dàn trận.

Lưu Thương chột dạ hỏi:

– Còn Trấn viễn tướng quân Chu Thanh đâu?

Có tiếng cười lớn:

– Có Chu Thanh đất Lĩnh-Nam đây.

Lưu Thương chỉ vào trận Hán:

– Ba anh em ngươi, đem một đạo quân ô hợp thế kia. Tổng số chưa quá bốn vạn, mà đối địch với mười vạn hùng binh của ta ư?

Hàn Bạch lễ phép thưa:

– Chúng tôi có bốn vạn người cũng dám nghênh chiến với mười vạn binh. Vì nước quên mình. Đâu xá gì nguy hiểm?

Trong khi Hàn Bạch nói truyện với Lưu Thương. Ngô Hán cùng các tướng đã tới. Y nhìn trận thế Lĩnh-Nam, nói:

– Chúng nó kéo hết quân Độ-khẩu, Hòa-bình, Vĩnh-nhân về. Như vậy chúng

quyết chiến với ta rồi đây. Các tướng phải tiêu diệt đám quân này. Mới

hy vọng sống sót. Y nhìn trận thế Lĩnh-Nam. Đứng trước trận, hai trăm

thớt voi, chia làm hai mươi đội. Sư trưởng Thần-tượng Nghiêm Đôn cầm cờ

xanh phất lên. Mỗi đội chia ra bên phải năm thớt. Bên trái năm thớt. Ở

giữa, một dàn Thần–-nỏ.