Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326662

Bình chọn: 7.00/10/666 lượt.

khoa huấn luyện binh lính.

Chúng tuyệt không ngờ bà có bản lĩnh cao cường, đến độ chỉ một chiêu,

đánh bay y với Vũ Hỷ.

Đức-Hiệp hỏi:

– Chu lão bà! Thì ra ngươi. Bấy lâu nay ngươi ẩn thân trong Thái-hà

trang, mà sư phụ ta không biết võ công ngươi cao đến trình độ này.

Chu Tái-Kênh cười nhạt:

– Thầy trò mi có mắt như mù. Võ công của ta cao hơn Lê Đạo-Sinh nhiều,

mà y không biết. Hôm nay bọn mi biết, đã chậm trễ rồi. Ngươi có biết ta

là ai không mà dám buông lời hỗn láo?

Đức-Hiệp trả lời bằng cái lắc đầu. Chu Tái-Kênh bảo Trần Năng:

– Ngươi nói cho chúng biết ta là ai đi.

Trần Năng vẫy Đức-Hiệp:

– Sư đệ! Để ta giới thiệu cho mi biết. Vị này chính là sư nương của ta. Ngươi mau bái kiến đi.

Vũ Hỷ ngang tàng:

– Ta không tin. Từ xưa đến giờ, có nghe nói sư bá lấy vợ đâu? Nay tự

nhiên mọc ra mụ này, thế mà mi bắt ta cúi đầu, e còn khó hơn bắc thang

lên trời.

Thấp thoáng thân hình. Chu Tái-Kênh đã tát cho Vũ Hỷ hai cái bốp, bốp.

Động tác nhảy tới, tát, nhảy lui nhanh như chớp. Rõ ràng Vũ Hỷ trông

thấy, mà phản ứng không kịp. Y bị tát đau quá. Nước mắt dàn dụa ra.

Đức-Hiệp kêu lên:

– Sư bá! Thì ra ngươi thuộc phái Long-biên.

Chu Tái-Kênh không nói, không rằng. Bà xuất chiêu Ngưu tẩu như phi hướng Đức-Hiệp. Đức-Hiệp thấy chưởng lực hùng mạnh, y hoảng hốt, nhảy vọt lên cao. Chưởng của Chu Tái-Kênh trúng xuống đất đến bùng một cái. Đất sụt

xuống một lỗ trũng. Cát bụi bay mịt mờ.

Đức-Hiệp mở to mắt ra. Vì chưởng lực của bà muốn mạnh hơn Lê Đạo-Sinh.

Chu Tái-Kênh hất hàm hỏi:

– Các ngươi có chịu ra mắt ta không?

Bọn Đức-Hiệp, vội vàng chắp tay:

– Đệ tử kính cẩn ra mắt sư bá.

Chu Tái-Kênh hỏi Trần Đạm-Nương:

– Tại sao các cháu lại giao chiến với bọn này?

Đạm-Nương đáp:

– Bọn chúng khích động một số Lạc-công, Lạc-hầu nổi dậy Bình man qui

Hán. Chúng đem quân cản đường Tượng-quận Tam-anh với bọn cháu.

Tượng-quận Tam-anh đem sư Thần-phong, Thần-tượng cùng đội kị binh trở về Côn-minh trước, để bọn cháu cản hậu. Lúc đầu quân của chúng ít, rồi dần dần, chúng kéo đến đông như thế này đây.

Phùng Vĩnh-Hoa nhớ lại : Trước đây Tượng-quận Tam-anh đã gửi tấu chương

về triều rằng: Đất Tượng-quận cứ bảy người Hán mới có ba người Việt.

Suốt hai trăm năm người Hán đô hộ, người Việt bị coi như trâu như chó,

không được học hành, không được tập võ, không có ruộng đất. Hóa cho nên

bây giờ Lĩnh-Nam phục hồi, người Hán vẫn làm chủ. Sau cuộc suy cử

Lạc-hầu, Lạc-công, hầu hết người Hán nắm các chực chưởng then chốt, các

phú gia đều là người Hán. Nay Lê Đạo-Sinh cùng đám đệ tử, tìm đến đám

quan lại người Hán hồi xưa, chúng đang ẩn trong dân, đem chiếu chỉ của

Quang-Vũ phong cho họ. Người nào cũng được phong chức tước lớn. Ông muốn bắt giết các Lạc-hầu, Lạc-công người Hán, mà không dám. Vì sợ dân

chúng, quân sĩ nổi loạn. Tình hình Tượng-quận cực kỳ căng thẳng.

Tượng-quận Tam-anh theo dõi thầy trò Lê Đạo-Sinh rất kỹ. Ngặt vì chúng ở trong bóng tối. Nay hiện, mai ẩn. Tam-anh biết rõ mối nguy hiểm ẩn

tàng. Mà không có cách nào trị được.

Trong khi Ngô Hán chia binh làm năm đạo đánh xuống Lĩnh-Nam. Phùng

Vĩnh-Hoa mải ứng phó. Tượng-quận Tam-anh dồn quân lên Độ-khẩu, Vĩnh-nhân nghinh địch. Thầy trò Lê Đạo-Sinh thấy vậy, ra lệnh cho đám Lạc-công,

Lạc-hầu nổi dậy. Có đến phân nửa các Lạc-công, Lạc-hầu theo Hán. Lê

Đạo-Sinh sai đệ tử tập trung tráng đinh của đám Lạc-hầu, Lạc-công phản

loạn, đánh chiếm các huyện cùng trang ấp không theo chúng.

Tượng-quận Tam-anh được tin đó, giữa lúc các ông đang đuổi theo quân của Vương Thường, Ngô Hán, Cáp Diên. Ba ông lập tức viết thư báo cho Phùng

Vĩnh-Hoa biết. Một mặt rút quân về dẹp loạn. Các ông cũng lệnh cho

Trần-gia tam-nương rút quân theo, đem quân về cứu thủ đô Côn-minh của

Tượng-quận đang bị Lê Đạo-Sinh vây hãm. Trần-gia tam-nương đi cản hậu,

vừa về đến giữa đường thì gặp Đức-Hiệp, Vũ Hỷ, Vũ Phương-Anh chặn đánh.

Trong khi ba bà đang gặp nguy hiểm, Chu Tái-Kênh về tới, kịp thời tiếp

cứu.

Đức-Hiệp thấy tình hình bên mình yếu thế. Y chắp tay chào Chu Tái-Kênh:

– Đã có mặt sư bá ở đây. Chúng cháu xin rút lui.

Lê Đông-Giang, sư trưởng Thần-hầu, trực tiếp thống lĩnh quân đoàn sáu Tây-vu cười nhạt:

– Đâu có dễ dàng như vậy! Các ngươi tưởng chạy được ư?

Đức-Hiệp nhìn ra: Đạo quân của y đã bị Phùng Vĩnh-Hoa cho Thần-hầu,

Thần-báo, cùng quân của Trần-gia tam-nương vây kín từ lúc nào. Vũ Lăng

đứng trên bành voi cầm cờ chỉ huy Thần-ưng trong tư thế sẵn sàng tác

chiến.

Đức-Hiệp cười nhạt:

– Phùng Vĩnh-Hoa. Mi tưởng với đạo quân thú vật của mi, có đủ khả năng

giết bọn ta ư? Ta nói cho ngươi biết, dân chúng Tượng-quận, mười người,

đến chín người Hán. Họ đồng nổi dậy Bình man qui Hán cả rồi. Các ngươi

muốn giết ta, cứ giết. Nhưng liệu các ngươi có cứu được Tượng-quận về

với Lĩnh-Nam chăng? Hãy nhìn, đạo quân của ta gồm tráng đinh mười trang

ấp. Họ kéo cờ Hán, trở về với Hán. Nếu ngươi có tài, cứ giết hết dân

Tượng-quận đi. Ngươi có đất, mà không có dân.

Đến đó, có tiếng quân reo, ngựa hí. Hai đạo quân từ phải, trái do Hoàng

Thái-Tuế, Ngô Tiến-Hy kéo tớ


Old school Easter eggs.