Old school Swatch Watches
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 326845

Bình chọn: 9.00/10/684 lượt.

với chúng ta.

Lát sau Thần-ưng đem thư tới. Vũ Lăng reo lên:

– Thư sư bá Chu Thanh từ Độ-khẩu.

Phùng Vĩnh-Hoa mở ra coi:

Ngô Hán lập mưu đánh Độ-khẩu, Hòa-bình, vượt Kim-sa-giang đánh

Tượng-quận. Sự thực y đem quân đánh Tây-xương, Đức-xương. Hai thành này

lâm nguy. Xin định liệu

Bà hoảng kinh:

– Ngô Hán quả thực đại tướng tài. Mưu kế của y biến hóa khôn lường. Rõ

ràng y đem Ô-giang, Xích-thủy, Tượng-quận làm hư. Hán-nguyên, Độ-khẩu,

Hòa-bình là thực. Thình lình y biến Độ-khẩu, Hòa-bình thành hư, chuyển

Đức-xương, Tây-xương làm thực.

Bà nói với Vương Nguyên:

– Lòng người khó dò. Xin sư thúc khẩn về Hán-nguyên giả trợ Công-tôn Thi trấn thủ. Nhưng sư thúc coi chừng y. Sư thúc cử các tướng Sử Hùng, Ngụy Đảng, đem Hắc-hầu tướng về giữ vững Việt-tây, cho Chu Tái-Kênh, Trần

Năng đến đây trợ chiến với tôi. Tôi liệu chừng dù Ngô Hán đánh được hai

thành, y cũng phải trở về chiếm lại Cửu-long. Nếu không, y không còn

lương thảo nữa.

Đến trưa Chu Tái-Kênh, Trần Năng về tới. Chu Tái-Kênh suýt xoa:

– Ngô Hán thực cao trí. Chúng ta tính như vậy, mà y đổi kế hoạch giờ

chót. Thành ra chúng ta ở vào thế bị động. Bây giờ, tại đây chúng ta có

bốn vạn quân. Nếu y đem cả mười vạn quân trở về. Chúng ta nghênh chiến

bằng cách nào?

Phùng Vĩnh-Hoa mỉm cười:

– Không khó! Tôi khắc có biện pháp đối phó. Ngô Hán đã bị tuyệt lương

thảo. Dù y có tài như Trung-tín hầu Vũ Bảo-Trung, Phương-chính hầu Trần

Tự-Minh đất Âu-Lạc hay Tôn Tử, Hàn Tín bên Trung-nguyên cũng bó tay. Tôi gửi thư cho sư bá Hàn Bạch, để người đem sư Thần-tượng vượt

Kim-sa-giang đuổi theo. Sư bá Chu Thanh đem sư Thần-phong giải vây

Đức-xương, Tây-xương. Ngô Hán tất rút quân về Cửu-long. Ta chỉ cần cố

thủ trong ba ngày, quân hết lương, chúng tự tan rã.

Đến đó quân báo:

– Có sứ giả của Lạc vương Hàn Bạch xin vào yết kiến.

Phùng Vĩnh-Hoa truyền mời vào. Sứ giả hành lễ:

– Thần, Hàn Thanh, thế tử của Lạc-vương Tượng-quận, bái kiến công chúa.

Phùng Vĩnh-Hoa truyền mời Hàn-Thanh ngồi, hỏi:

– Sư bá truyền sư đệ đến đây có việc gì?

Hàn-Thanh trình thư lên Phùng Vĩnh-Hoa, rồi tường trình chiến cuộc Độ-khẩu, Kim-sa-giang.

...

Đúng giờ thìn ngày 16, quân Ngô Hán thay vì vượt Kim-sa-giang đánh vào

Tượng-quận và Độ-khẩu. Ngô cho Lưu Thương kéo đến đánh Đức-xương. Cáp

Diên kéo đến đánh vây Tây-xương. Khi hai đạo quân vừa vượt Kim-sa-giang, thì toán Thần-ưng tuần phòng đã báo cho Trần Đạm-Nương biết. Trần

Đạm-Nương kinh hoảng. Vì tại thành Tây-xương bà chỉ có năm ngàn quân.

Trong khi Lưu Thương có đến năm vạn. Bà vội sai Thần-ưng báo cho Trần

Hồng-Nương biết mà đề phòng. Một mặt bà truyền sứ giả tới Độ-khẩu cầu

cứu với Tư-đồ Tượng-quận Vương Hồng.

Bà đốc xuất quân sĩ, dân chúng lên mặt thành phòng bị. Lát sau quân Hán

hàng hàng lớp lớp kéo tới. Lưu Thương dẫn đầu. Y những tưởng với kế

hoạch dương đông, kích tây, hư hư, thực thực của Ngô Hán, y sẽ đánh úp

được thành. Không ngờ, tới nơi, bốn cửa đều đóng kín. Trên mặt thành cờ

xí, gươm đao nghiêm chỉnh. Y gò ngựa lại, truyền cho các tướng vây

thành. Y ngửa mặt nhìn lên dịch lầu, Trần Đạm-Nương lưng đeo bảo kiếm,

vẫy y cười:

– Xương-thành hầu, ngươi vẫn mạnh giỏi a? Từ hồi Dương-bình quan cách biệt. Nay mới được tái kiến Quân-hầu.

Lưu Thương gò cương ngựa hỏi:

– Phải Trần-gia tam-nương đấy chăng? Tại sao các vị đi trợ giúp bọn giặc Thục, chống lại Thiên tử?

Trần Đạm-Nương nghĩ thầm:

– Trưng hoàng đế đã ban chỉ dụ: Tướng cầm quân mà nổi giận, nóng nảy,

thì thần minh bị che lấp. Quyết định mất sáng suốt. Ta phải chọc cho tên này giận mới được.

Nghĩ vậy bà nói:

– Tướng quân, thân làm đại tướng Hán. Tước phong tới hầu, mà sao hồ đồ làm vậy?

Lưu Thương nổi giận:

– Cô nương bảo ta hồ đồ. Vậy ta hồ đồ ở chỗ nào?

Trần Đạm-Nương đáp:

– Quân-hầu bảo tôi giúp Thục chống thiên tử? Điều đó chẳng hồ đồ ư?

Chính tôi tuân chỉ thiên tử, trấn thủ thành Đức-xương giúp Thục mà.

Lưu Thương từng chiến đấu chung với Trần-gia tam-nương. Y biết ba chị em họ Trần, võ công tuy không cao, song điều binh khiển tướng, văn võ toàn tài. Khó mà đấu khẩu với họ. Y hỏi:

– Cô nương sao nói láo làm vậy? Trưng hoàng-đế không phải thiên tử.

Đạm-Nương cười:

– Tôi hỏi Quân-hầu điều này nhé: Thế nào là thiên tử? Thiên tử tức con

trời. Kinh thư của quí quốc nói: Trời sinh trăm dân, sai con xuống làm

vua để cai trị. Lại nói Ý dân là ý trời. Như hoàng đế Lĩnh-Nam ta, phất

cờ quét giặc Hán khỏi đất nước. Trăm họ đều vui mừng. Đó mới chính là

thiên tử. Còn Quang-Vũ, mượn tiếng ông cha, đánh Vương Mãng. Song dân

chúng oán thán. Ngay dân Thục, quân Hán đến đâu, dân chúng khóc lóc đến

đó. Thế thì Quang-Vũ chẳng phải thiên tử.

Lưu Thương cứng họng. Y truyền lênh đánh thành. Quân sĩ reo hò, bắc

thang leo lên. Trần Đạm-Nương vẫn thản nhiên đứng nhìn. Bà cầm quạt phe

phẩy. Miệng cười. Lưu Thương nghi ngờ:

– Tại sao y thị không phản ứng? Lại đứng cười?

Song ỷ vào quân số đông. Y vẫn cho đánh thành. Quân sĩ leo lên nửa

chừng. Một tiếng bùng. Chiếc pháo thăng thiên giữa thành bay lên trời,

nổ đến đoàng một tiếng, tỏa r