Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327393
Bình chọn: 8.00/10/739 lượt.
ái võ. Đến độ bắt giam cả hai người sư điệt, lúc nào cũng kính
cẩn, cúi đầu tuân phục y là Nguyễn Thành-Công, Đặng Thi-Kế. Y dùng tiền
bạc mua chuộc, đe dọa bọn Lê Nghĩa-Nam, Hoàng Đức-Tiết, Mai Huyền-Sương, hầu khống chế phái Long-biên. Được Trần Tự-Sơn ủy nhiệm tổ chức đại hội hồ Tây, mục đích tuyển cao nhân sang Trung-nguyên cầu phong, xin hủy bỏ Ngũ pháp. Y định biến đại hội thành dịp giết anh hùng Lĩnh-Nam. Mưu kế
của y bị Đào Kỳ, Trần Tự-Sơn phá vỡ. Y bỏ sang Trung-nguyên, nhập Thục
định phế trưởng, lập thứ, kiếm chức Thái thú, cũng thất bại. Y đến
Lạc-dương theo Mã thái-hậu, được phong chức tước giả. Khi biết rõ như
vậy, y phản Mã thái-hậu, theo Hàn Tú-Anh. Y được Quang-Vũ phong chức Thứ sử Giao-châu. Trong khi khắp vùng Lĩnh-Nam không còn trong tay người
Hán. Y cùng đệ tử trở về giúp Tô Định chống Lĩnh-Nam bị thất bại. Y suýt mất mạng. Giữa lúc đó Tăng-Giả Nan-Đà xuất hiện. Y vờ sám hối theo
ngài. Được ngài truyền Thiền công. Y bỏ ngài, trở về Hán. Quang-Vũ sai y nhập Thục, xúi Công-tôn Thi giết cha, giết sư thúc, làm Thục tan nát.
Thục, Kinh-châu thuộc về Hán. Quang-Vũ không phong cho y trấn thủ
Ích-châu hay Kinh-châu, mà lại phong cho y làm Lĩnh-nam công, như ông
vua Lĩnh-Nam, với chỉ dụ y tìm Ngô Hán. Ngô sẽ cho mượn quân về đánh
Lĩnh-Nam. Quang-Vũ quả thực có bản lĩnh. Y chỉ mất một tờ giấy, mà gây
cho Lĩnh-Nam rối loạn. Lê Đạo-Sinh không biết lẽ đó. Y nghĩ: Trước đây
Nghiêm-Sơn võ công kém y. Thân cô, thế cô, thế mà một người, một ngựa,
kinh lược được Lĩnh-Nam. Huống hồ y có võ công vô địch thiên hạ, bên
cạnh thêm năm đệ tử bản lĩnh nghiêng trời... y cho rằng đoạt lại
Lĩnh-Nam không khó. Song y quên một điều, Nghiêm-Sơn được Lĩnh-Nam, vì
các Thái-thú đều là người Hán, lúc nào cũng sẵn sàng qui phục Quang-Vũ.
Còn đây Lĩnh-Nam đang độc lập. Từ Lạc công tới dân chúng, một lòng chống Hán.
Sau bức màn, ở trong trướng, Chu Tái-Kênh, Đào vương-phi Chu Tường-Qui
nhìn nhau ngán ngẩm. Chu Tường-Qui nước mắt đầm đìa. Nàng nghĩ lại mà
thương cho mẹ. Thủa bé, nàng kính trọng ông ngoại biết bao nhiêu. Bây
giờ, ông ngoại nàng như thế... hỏi nàng không đau đớn sao được.
Đào vương-phi hiểu được tâm trạng của Chu Tường-Qui. Bà an ủi:
– Lục-trúc tiên sinh suốt đời theo đuổi công danh. Thành ra, những ai
làm ngược với tiên sinh. Tiên sinh đều coi họ như kẻ thù, như đạo tặc.
Chúng ta chịu vậy. Chúng ta có khuyên tiên sinh, cũng bị tiên sinh coi
là kẻ thù.
Bên ngoài Tể-tướng Giả Phục cầm Ngọc-tỷ trao cho các đại thần coi.
Thình lình binh một tiếng. Hai người từ cửa sổ nhảy vào. Một người mặc
quần áo xám phóng chưởng tấn công Quang-Vũ. Mã Vũ quát lên một tiếng đỡ
chưởng, cứu chúa. Trong khi đó một người mặc áo xanh, chĩa hai ngón tay
vào mặt Tể-tướng Giả Phục. Giả Phục không viết võ. Ông lui lại. Người đó cướp chiếc hộp đựng Ngọc-tỷ cho vào túi. Y vung tay đỡ chưởng của Chu
Hựu đánh vào lưng. Bùng một tiếng. Chu Hựu lui lại ba bước.
Quần thần náo loạn lên. Các văn quan vội lui vào một góc.
Theo luật lệ nhà Hán, Hoàng-hậu, Quí-phi không được để quần thần thấy
mặt, ngoại trừ trường hợp đặc biệt, gọi là Thất miễn tức bảy điều
miễn:1. Khi thấy Hoàng-đế thiết triều. 2. Khi đau yếu, phải triệu Thái y vào chữa. 3.Khi phải xuất bôn. 4. Khi phải chống giặc. 5. Khi ở trong
căn nhà bị cháy. 6. Khi thuyền bị chìm. 7. Khi phải lễ ở Thái-miếu. Bây
giờ giữa lúc quần thần chầu Hoàng-đế. Võ quan chỉ có hai người, gặp
thích khách vào tập kích. Chu Tường-Qui lạng người ra đứng trước
Quang-Vũ, vận khí vào đơn điền, sẵn sàng ra tay đối phó với thích khách.
Nội giám thống lĩnh cấm quân An Đức-Huy dẫn Thị vệ bao vây Tây-cung như
thành đồng vách sắt. Đám Thị vệ riêng của Chu Tường-Qui bao vây phía
ngoài hành lang.
Đào vương-phi đứng trong rèm nhìn ra. Bà thấy lưng Mã Vũ quen quen, song nhất thời không tìm ra đã gặp y ở đâu.
Cách đây mấy năm, hồi Đào Thế-Kiệt, Đặng Thi-Sách đi Trung-nguyên. Hai
người đã gặp Mã Vũ trong trận đánh đồi Nghi-dương. Với con mắt tinh đời, kinh nghiệm của hai người. Đào Thế-Kiệt tìm thấy ở Mã Vũ như ẩn hiện
một điều gì bí mật vô cùng. Ông cùng Đặng Thi-Sách chỉ nhìn con mắt,
cũng đoán được Mã Vũ có cảm tình với Lĩnh-Nam. Đào Thế-Kiệt được Trưng
Nhị thuật cho biết võ công Mã Vũ rất kỳ lạ. Thông minh như Phương-Dung,
Trưng Nhị mà không tìm ra được nguồn gốc. Tuy cùng chiến đấu ở đạo
Kinh-châu với nhau, mà không bao giờ Mã Vũ hiển lộ võ công trước hai
người, nên hai người không biết võ công y cao đến đâu.
Phương-Dung nhận thấy, hồi Đào Kỳ, Khất đại phu, Đô Dương với nàng đại
náo điện Vị-ương, Trường-an, Mã Vũ chỉ đánh cầm chừng, bằng chiêu thức
rời rạc, không chuyên dùng một thứ võ công nào khác. Đào Thế-Kiệt đã kết luận: Thân thế Mã Vũ có điều gì rất bí mật, cho nên y tránh không xử
dụng võ công trước mặt anh hùng Lĩnh-Nam. Y là người có cảm tình với
Lĩnh-Nam giống như Hoài-nam vương.
Đào vương-phi dặn Trần Năng:
– Mã Vũ muốn che dấu võ công trước anh hùng Lĩnh-Nam chỉ có hai điều xảy ra: Một là y muốn giữ kín môn hộ, để sau này hại Lĩnh-Nam. Điều này
khôn