Ring ring
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327440

Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.

khá hơn. Ý mụ định cho cháu với Quách-hậu tranh dành. Mụ đứng giữa hưởng lợi. Còn

Quách-hậu, hồi xưa bị cháu ra oai một lần, mụ mất vía. Sau này chính mụ

được chứng kiến cháu đánh bại Trần Nghi-Gia. Cho nên mụ chưa dám ra mặt. Vả lại Hoàng-thượng sủng ái cháu. Mụ cũng ngại.

Cu Bò xen vào:

– Phe đảng của Quách-hậu có lớn lắm không? Nếu nhỏ thì thôi. Còn lớn,

sẵn có hai vị tiền bối với em ở đây. Chúng ta trừ phắt mụ đi cho rồi.

Chu Tường-Qui lắc đầu:

– Khổ lắm em ơi! Phe đảng mụ không tầm thường đâu. Nguyên nàng tên là

Quách Thanh-Thông, người đất Chân-định. Niên hiệu Cảnh-Thủy thứ nhì (24

sau Tây lịch). Hoàng-thượng cầm quân đánh Vương Mãng thu nạp thị. Niên

hiệu Kiến-Vũ nguyên niên (25 sau Tây lịch) thị sinh Hoàng-tử Cương. Anh

của mụ tên Quách Hương, có văn tài, võ công cao, giỏi dụng binh. Tính

tình của y cẩn trọng, khiêm cung. Hoàng-thượng tin dùng, phong làm Hoàng môn thị lang. Niên hiệu Kiến-Vũ thứ nhì, Quách-thị được phong làm

Hoàng-hậu. Hoàng-tử Cương được phong Thái-tử. Quách Hương được phong

hầu. Hương khéo chiêu hiền nạp sĩ. Trong nhà có nhiều tân khách giỏi, y

tiến cử lên Hoàng-thượng. Vì vậy tại triều vây cánh y rất nhiều. Sau khi xảy ra vụ đụng độ giữa cháu với Quách-hậu. Y tuyển mộ nhiều cao thủ.

Song cháu không rõ trong đám Thị vệ Hoàng-hậu có bao nhiêu người?

Chu Tường-Qui thở dài;

– Gần đây Mã thái-hậu thường triệu Quách Hương vào triều kiến. Hai bên

kết hợp với nhau. Mã hậu mưu đồ gì cháu không rõ. Còn Quách Hương chỉ

muốn giữ ngôi Hoàng-hậu của em. Cả hai phe đều muốn tiêu diệt Lĩnh-Nam.

Dường như Quách Hương mới chiêu mộ được sư thúc của Sầm Bành, Phùng Dị,

võ công cao không biết đâu mà kể được. Chúng định xuống Lĩnh-Nam giết

Đào tam ca phục thù.

Nàng ngưng lại, mỉm cười tiếp:

– Tuy cháu đã làm cho Mã thái-hậu, Quách hoàng-hậu một phen nghiêng

ngửa, mà họ không coi cháu là cái đinh. Họ cho rằng cháu chỉ được

Hoàng-thượng sủng ái. Họ đợi một mai nhan sắc cháu tàn phai, sẽ tìm mỹ

nhân khác đưa vào, cháu mất sủng ái ngay. Trước đây giữa Hoàng-hậu với

các phi tần tranh đấu quyết liệt vì muốn chiếm được lòng quân vương. Bây giờ, họ đều lớn tuổi rồi. Cuộc tranh đấu xoay sang vấn đề khác. Cu Bò

ngạc nhiên:

– Còn vấn đề gì nữa?

Chu Tường-Qui mỉm cười:

– Vấn đề các bà tranh dành là mong đưa con mình vào địa vị Thái-tử, để

sau này Hoàng-thượng băng hà, con các bà trở thành Thiên-tử. Cháu xuất

thân từ Lĩnh-Nam, cha là ngươì Phản Hán phục Việt không thuộc giòng dõi

trung lương. Cho đến bây giờ cũng chưa có con. Cháu lại có chồng trước

khi vào cung. Bằng ấy vấn đề, khiến các bà không muốn động chạm tới

cháu. Vì cháu không phải đối thủ của các bà. Chính Hàn thái-hậu,

Hoàng-thượng đều nói: Giữa Hoàng-hậu, phi tần, người nào cũng có ý tranh dành hết. Chỉ một mình Tây-cung là không. Tây-cung dù làm gì chăng nữa, cũng chỉ để bảo vệ triều Hán.

Chu Tái-Kênh gật đầu:

– Ta nghe Công-chúa Bát-Nạn Vũ Trinh-Thục nói: Hiện giữa Quách-hậu với

Nam cung quí-phi Âm Lệ-Hoa tranh đấu quyết liệt. Âm Lệ-Hoa xinh đẹp, nhu mì hơn. Mụ lại có đến ba con trai, một con gái. Con trai mụ rất thông

minh, mẫn tiệp. Mụ định lật Quách-hậu. Khi Quách-hậu bị lật, tất Thái-tử Cương cũng mất vị. Quách-hậu bị lật, mụ sẽ được lên làm Hoàng-hậu. Con

mụ đương nhiên thành Thái-tử. Không biết mụ đối với Lĩnh-Nam như thế

nào?

Chu Tường-Qui đáp:

– Âm thị với cháu rất thân. Hồi Hoàng-thượng đánh Tân-dã gặp Âm thị.

Cảnh-Thủy nguyên niên (23 sau Tây lịch), Hoàng-thượng nạp làm Quí-phi,

bấy giờ Âm-thị đã 19 tuổi. Vì anh em đều thuộc đại công thần, tính tình

bà nhu thuận, nên triều thần rất nể. Năm Kiến-Vũ nguyên niên (25 sau Tây lịch) sinh Hoàng-tử Trang. Hoàng-tử Trang với Thái-tử Cương cùng tuổi.

Cương sinh tháng hai lớn hơn Trang chín tháng. Năm sau bà sinh công chúa Đoan-Nhu. Từ hôm xảy ra cuộc đụng độ giữa Quách-hậu với cháu, Âm

Quí-phi kết thân với cháu. Bà gửi Hoàng-tử Trang với Công-chúa Đoan-Nhu

nhờ cháu dạy võ công. Trên luật lệ, chúng coi cháu như mẹ. Trên tình

nghĩa chúng là đệ tử của cháu.

Đinh Xuân-Hoa cười:

– Giữa hai đứa trẻ con Âm thị với cháu có tình sư mẫu, đệ tử. Chắc ý cháu cũng muốn giúp đệ tử mình tranh đoạt ngôi Thái-tử.

Chu Tái-Kênh quyết định:

– Gặp dịp thuận tiện, chúng ta giúp Âm thị. Nếu Âm thị được làm

Hoàng-hậu, Thái-tử Trang trở thành Hoàng-đế, sau này có lợi cho

Lĩnh-Nam. Song phải thực khéo léo, tránh biến đám bà con nhà Quách-hậu

thành kẻ thù. Chúng ta phải tìm một mưu kế gì tuyệt hảo, hại Quách-hậu,

cho mụ mất ngôi Hoàng-hậu, chứ đừng làm mụ chết.

Cu Bò xen vào:

– A, cháu hiểu rồi! Ý bà muốn rằng: Mình hại Quách-hậu mất ngôi

Hoàng-hậu, là làm giảm vây cánh Mã thái-hậu. Còn không làm Quách-hậu

chết, cần Quách-hậu cho Âm Quí-phi có kẻ thù. Nếu Quách-hậu chết, Âm

Quí-phi sẽ quay ra đối phó với Chu sư-tỷ. Ngược lại Quách-hậu còn sống,

chỉ mất ngôi Hoàng-hậu, Âm Quí-phi lúc nào cũng phải lụy Chu sư-tỷ, hầu

có vây cánh.

Đinh Xuân-Hoa nhìn Cu Bò mỉm cười, vì với tuổi của nó, đã kiến giải sự việc minh mẫn như vậy, thực hiếm có.

Tường-Qui gọi một cung