Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327500
Bình chọn: 9.00/10/750 lượt.
ng thành, qua một cánh đồng. Quả nhiên xa xa
thấy ngựa của tên đó đang đi theo. Y đã thay quần áo màu khác, lại dán
lên bộ râu, nhưng Cu Bò vẫn nhận được mặt y. Nó gọi Thần-ưng từ trên
trời đáp xuống, huýt sáo ra lệnh. Thần-ưng hướng tên Tế tác bay tới. Nó
lượn trên đầu y. Y vẫn không biết gì. Đi vòng vo một lúc, ba người tìm
cách lẫn vào chỗ đông, băng qua chợ, ra roi cho ngựa chạy sang cửa Nam.
Tên Tế tác đã mất tăm.
Như đã ước hẹn. Đào vương-phi viết một bức thư, sai Thần-ưng mang vào
thành cho Chu Tường-Qui. Chỉ lát sau, Thần-ưng đem thư ra. Chu Tường-Qui cho người ra cửa Nam đón. Ba người tới cửa Nam, gặp một Thái-giám trẻ
tuổi chào hỏi. Viên Thái-giám trao cho Cu Bò bộ quần áo Thái-giám, và
trao cho Đào vương-phi hai bộ quần áo cung nga. Ba người thay quần áo,
rồi ngang nhiên nhập Hoàng-thành. Qua cửa Thanh-tỏa, đến điện Gia-đức,
rồi tới Tây-cung. Tây-cung lớn không kém gì điện Gia-đức.
Nguyên từ khi Chu Tường-Qui xuất lực dẹp tan cuộc phản loạn của đám
ngoại thích họ Mã. Quang-Vũ rất sủng ái nàng, truyền xây một ngôi lầu
năm tầng lớn, đẹp không thua gì lầu Thúy-Hoa... để tạ ơn về cuộc cứu
giá.
Thái-giám ra hiệu cho ba người ngừng lại, đến trước cửa nói vọng vào:
– Tâu Quí-phi, có cung nữ, Thái-giám tân tuyển ở Lĩnh-Nam xin cầu kiến.
Tiếng Chu Tường-Qui đáp:
– Đỗ Lý đấy phải không? Ngươi hãy về nghỉ. Còn tân cung nga với Thái-giám cho vào.
Trước mặt Cu Bò, thì Trưng hoàng-đế lớn nhất thiên hạ, đẹp nhất thiên
hạ, đạo đức, hiền hậu nhất thiên hạ. Nó còn dám gọi chị Hoàng-đế. Vì vậy nó không coi Tây-cung quí-phi triều Hán ra gì. Nó đẩy cửa bước vào. Chu Tái-Kênh vẫy Đào vương-phi, vào theo.
Chu Tường-Qui vội đóng cửa. Nàng trông thấy Đào vương-phi, lại nhớ ngày
nào ra đảo, đã gặp bà. Cử chỉ từ ái của bà làm nàng nhớ mãi. Tự nhiên
nàng bật lên tiếng khóc.
Chu Tái-Kênh hỏi:
– Tên Thái-giám vừa qua có tin được không?
Chu Tường-Qui gật đầu:
– Y là sư đệ của cháu. Hồi trước thân mẫu cháu sang Lạc-dương có mang
theo hai đệ tử nhỏ tuổi. Một tên Đỗ Lý, một tên Chiêu Trung. Cả hai đều
họ Chu. Cháu cho hai người giả làm Thái-giám. Bây giờ chúng đã lớn. Cháu cho cải sang làm Thị vệ. Võ công hai sư đệ cũng vào loại khá. Sáng nay
Chiêu Trung theo dõi các vị ngoài phố. Sau bị các vị đánh lạc mất.
Đào vương-phi giới thiệu Cu Bò với Chu Tường-Qui. Sau đó bà chỉ Chu Tái-Kênh nói:
– Người này đối với cháu có nhiều liên hệ. Thứ nhất người là phu nhân
của Thái sư phụ Khất đại phu. Thứ nhì, người là bà cô của cháu.
Đào vương-phi kể sơ lược truyện Chu Tái-Kênh cho Chu Tường-Qui nghe.
Cuối cùng bà tường thuật tỷ mỉ mọi biến cố, kế hoạch Trưng hoàng-đế
quyết định tại hồ Động-đình.
Chu Tường-Qui nghe xong, kính cẩn nói:
– Thưa sư-bá, hiện Hoàng-thượng vẫn sủng ái cháu hơn tất cả các phi tần
khác. Trước, mẹ cháu qua đời. Kế tiếp Tần vương, Hoài-nam vương bị hại.
Hoàng tộc bị ngoại thích kiềm chế. Hoàng-thượng cũng đang lo lắng. Hiện
chỉ có ba người dám chống lại Mã thái-hậu là Mã Vũ, Phùng Tuấn với Chu
Hựu. Ba người này cùng liên kết với cháu. Nếu chúng ta tìm cách tỉa vây
cánh ngoại thích, ắt Hoàng-thượng còn vui lòng hơn nữa. Còn Hàn
thái-hậu, thì người ôn nhu văn nhã, không lý đến việc triều chính. Hôm
trước Hoàng sư-tỷ với Nghiêm đại-ca có ghé Lạc-dương vấn an người, rồi
đi ngao du sơn thủy. Không rõ hiện giờ ở đâu. Bây giờ cháu được Trưng
sư-tỷ cử Tổ-cô và sư-bá, thêm Cu Bò đến giúp cháu. Cháu dễ xoay sở hơn.
Ngưng một lúc nàng tiếp:
– Cháu sẽ nói với mọi người rằng sư-bá là nhũ mẫu cháu hồi xưa. Bây giờ
cháu mời sang báo hiếu, sớm hôm gần nhau. Còn Tổ-cô, cháu vẫn nói thực.
Cháu mời người sang dậy võ công cho cháu. Cu Bò, mới mười lăm tuổi. Cháu bảo nó là Thái-giám tân tuyển. Hiện Hoàng-thượng bí mật đi Kinh-châu
xem xét tình hình. Có lẽ hơn tháng mới về.
Đinh Xuân-Hoa hỏi:
– Giữa Hàn thái-hậu với Mã thái-hậu có đụng chạm nhau không?
Chu Tường-Qui đáp ngay:
– Hàn thái-hậu vốn tính ôn nhu. Người không lý gì đến truyện triều
chính, truyện ở trong cung. Một tháng hai lần người tới cung Huệ-đức
thăm Mã thái-hậu, ở lại ăn một bữa cơm với nhau. Mã thái-hậu cũng biết
điều lắm. Sau mỗi lần Hàn thái-hậu viếng thăm. Mụ lại tới cung Tuyên-từ
thăm Hàn thái-hậu. Còn hai Thái hậu đối với cháu thực trái ngược.
Chu Tái-Kênh cười khúc khích:
– Dĩ nhiên! Hàn thái-hậu vì cảm tình với Lĩnh-Nam, với Trần Tự-Sơn,
người thương cháu hơn con đẻ. Lại nữa cháu có công cứu giá hồi bọn ngoại thích và Mao Đông-Các làm phản. Ngược lại, Mã thái-hậu thù ghét cháu.
Song mụ vẫn ớn cháu có phải thế không?
Chu Tường-Qui gật đầu:
– Tuy Hoài-nam vương, Tần vương với mẹ cháu qua đời, mà Mã thái-hậu vẫm
tưởng trong Tây-cung có nhiều cao thủ lắm. Mụ sợ cháu quá sợ cọp. Tuy
vậy một tháng hai lần, cháu vẫn tới cung Huệ-đức chầu mụ. Mỗi dịp như
vậy, mụ chiều đãi cháu lắm. Cháu càng tỏ ra mình là gái Việt. Cháu thân
vào điều khiển ngự trù, nấu các món ăn Lĩnh-Nam cho mụ ăn. Mụ thích lắm. Tuy vậy bề trong mụ vẫn ngầm lo hại cháu.
– Nghĩa là???
– Mụ kết đảng với Quách hoàng-hậu. Phe đảng Quách-hậu