Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327483
Bình chọn: 8.5.00/10/748 lượt.
t huynh đệ, thề rằng có phúc cùng hưởng. Có họa
cùng chịu. Từ sau vụ đó, đưa đến Thục, Việt hòa hợp. Nay... Sún Cao tuẫn quốc. Ngũ Sún mỗi người trọng nhậm một nơi. Tiểu đệ trấn thủ ngay cạnh
Kinh-châu, đã qua sông giúp Công-tôn Thiệu đại ca tái chiếm ba thành.
Không ngờ quân ít, thế cô, đại ca bị giặc bắt. Lòng tiểu đệ đau như dao
cắt. Tiểu đệ dám cả gan xin Hoàng-thượng cho phép tiểu đệ vượt sông, đột nhập nhà tù cứu Công-tôn đại ca.
Trưng-đế gật đầu:
– Đào Ngũ-Gia nghĩa khí thực đáng khen. Song cần phải nghiên cứu kỹ. Lỡ
ra hỏng việc, cứu người không được, mà mình mất mạng vô ích.
Trưng hoàng-đế đưa mắt nhìn Đào Kỳ hỏi ý kiến. Đào Kỳ lắc đầu:
– Sau khi Công-tôn Thiệu, Vũ Chu bị bắt. Chúng đã giải cả gia quyến hai
người về Lạc-dương. Đợi bắt được Vương Nguyên rồi mới giết một thể. Việc đem người đến Lạc-dương cứu Công-tôn Thiệu, e rất khó.
Cu Bò dơ tay xin nói. Hoàng-đế hỏi:
– Em có ý kiến gì muốn phát biểu?
Cu Bò cười:
– Muốn cứu Công-tôn Thiệu, Vũ Chu cùng các tướng Thục bị bắt, cũng dễ
thôi. Nếu "chị" Hoàng-đế giao cho em. Cam đoan em cứu được hết. Cứu rất
dễ dàng. Em hứa đem họ về đây không bị mất một sợi tóc.
Trưng-đế biết đệ tử Tây-vu có nhiều sáng kiến. Ý nghĩ của họ không biết đâu mà lường. Bà hỏi:
– Em thử nói cho chị nghe xem có hợp lý không?
Cu Bò cười:
– Các chị bàn giao Ngọc-tỷ cho Quang-Vũ. Y vốn ích kỷ. Tự nhiên được
Ngọc-tỷ, chắc chắn y sẽ nghi ngờ. Vậy trước hết, có Công-chúa Vĩnh-Hòa
của triều Hán đây. Để Công-chúa thượng biểu về triều rằng Ngọc-tỷ hiện ở Lĩnh-Nam. Nếu Quang-Vũ thuận, Công-chúa đứng trung gian, thuyết phục
Lĩnh-Nam trả Ngọc-tỷ cho Quang-Vũ. Ngược lại Quang-Vũ phải trao hết
những tù binh của Thục. Tên tuổi do Lĩnh-Nam đưa ra.
Trưng hoàng-đế cùng quần thần kinh ngạc không ít về đề nghị của Cu Bò.
Phùng Vĩnh-Hoa ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
– Trước kia Ngô Hán phục kích bắt được Quí-Minh với Công-chúa Vĩnh-Hòa.
Chắc chắn y đã thượng biểu về triều nói xấu Công-chúa. Vậy trước khi
Công-chúa thượng biểu cho Quang-Vũ. Chúng ta phải tạo cho Công-chúa
nhiều uy tín đã. Hiện chúng ta bắt được gần mười vạn tù binh Hán. Trong
đó có ba vạn thương binh. Chúng ta phải nuôi thương binh tốn lương, tốn
thuốc. Chi bằng để Công-chúa vào nhà tù thăm họ. Người hứa xin ân xá cho họ về quê. Tất họ hoan hô. Người bảo họ muốn viết thư về cho gia đình
thì viết. Thư đó, chúng ta phái người đưa cho Binh-bộ thượng-thư. Bộ
binh chắc sẽ mở ra đọc, trước khi chuyển về gia đình. Binh-bộ đương
nhiên có sớ tâu trình lên Quang-Vũ về việc làm của Công-chúa. Tự nhiên
những lời tâu của Mã Viện không còn hiệu lực nữa.
Trưng hoàng-đế hỏi:
– Ai có ý kiến gì khác không?
Bắc-bình vương Đào Kỳ tâu:
– Trước đây Đô-đốc Thủy quân hồ Động-đình là Đinh Bạch-Nương, Đinh
Tĩnh-Nương. Nay hai sư muội đều tuẫn quốc cả rồi. Vậy xin cho Khâu-Ni
Công-chúa Quách A thay thế.
Trưng-đế thuận, ngài phán:
– Vậy ngay hôm nay, sư muội Vĩnh-Hòa lên đường đi Ích-châu. Phương-Dung ở lại Phiên-ngung cùng Bắc-bình vương điều khiển chiến trường. Trưng Nhị
trở về Lĩnh-Nam, trấn thủ Giao-chỉ. Tây-vu tiên tử ở lại thay thế Cu Bò. Để Cu Bò theo Đào vương-phi với Hoàng thái-hậu Tái-Kênh đi
Lạc-dương....
Đào vương-phi, Chu Tái-Kênh, Cu Bò cùng lấy ngựa, vượt Trường-giang đi
Lạc-dương. Ba người phải tránh né, để không bị quân Mã Viện nhận diện
được. Dọc đường qua Kinh-châu, họ bị kiểm soát gắt gao. Nhưng nhờ có
binh phù của Mã Vũ, tướng sĩ không dám kiểm soát. Vì bây giờ Đặng Vũ làm Đại tư mã, Mã Vũ đang lĩnh Binh-bộ thượng-thư.
Ba người tới Lạc-dương. Chu Tái-Kênh đã từng đến Lạc-dương tìm Khất đại
phu để trả thù. Bà thông thuộc đường lối. Bà dẫn ba người lên một tửu
lầu thực lớn. Tửu bảo thấy ba người trang phục sang trọng, nhan sắc diễm lệ, cho rằng đó là những mệnh phụ phu nhân, từ xa về kinh triều kiến
Thái-hậu, Hoàng-hậu.
Chợt Cu Bò lấy bàn tay khều Đào vương-phi:
– Sư bá dừng quay lại. Phía sau có người theo dõi mình. Dường như họ hiểu được tiếng Việt. Phải cẩn thận.
Đào vương-phi nói nhỏ:
– Những người hiểu được tiếng Việt ở Lạc-dương có ba loại. Loại Tế tác
của Bát-Nạn Công-chúa Vũ Trinh-Thục. Loại này thường đeo khăn trắng trên cổ. Loại thứ nhì của Đào Kỳ, Phương-Dung liên lạc với Hàn thái-hậu, Chu Tường-Qui, chân bao giờ cũng đi giày vải xanh. Còn lại thuộc Tế tác của Hán hoặc của đám Lê Đạo-Sinh. Con giả vờ đứng dậy, nhìn xem có thấy dấu hiệu gì khác không?
Cu Bò liếc mắt nhìn qua, rồi khẽ lắc đầu. Đào vương-phi nói;
– Như vậy y không phải người của Tế tác Hán, cũng là người của Lê Đạo-Sinh. Phải cẩn thận một chút.
Chu Tái-Kênh nói nhỏ:
– Chúng ta ăn xong, rồi xuống lầu. Vờ như không biết. Nếu y theo chúng ta. Bấy giờ mình sẽ có cách.
Bà kêu tửu bảo, trả tiền, rồi cả bốn người cùng xuống lầu. Quả nhiên bọn người vừa lên ngựa đi, đã thấy tên đó xuống lầu, ẩn phía sau một hàng
rong, nhìn theo. Cu Bò bàn:
– Bây giờ chúng ta kiếm chỗ đồng quang đãng mà đi. Hễ y theo dõi. Cháu
cho Thần-ưng nhận mặt. Đêm nay Thần-ưng sẽ dẫn chúng ta đến chỗ ở của
hắn.
Ba người đi về hướng cửa Đô
