Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328272
Bình chọn: 7.00/10/827 lượt.
đường.
Ngô Anh suy nghĩ một chút, rồi nói:
– Có lẽ là nghi binh. Chúng ta cứ tiến lên.
Kị binh tiến được một dặm nữa. Thình lình trong rừng vọt ra hơn mười con chó sói, chúng tru lên. Nhảy vào cắn ngựa. Đoàn ngựa nhảy dựng. Hơn
mười con bị thương, ngã lăn ra. Đám kị binh vừa định ra tay. Đàn chó sói đã biến vào rừng.
Ngô Anh ra lệnh:
– Phải cẩn thận. Tiến từ từ.
Kị binh lại lên đường. Thình lình có tiếng gầm gừ. Hơn mười con beo gấm
từ trên cây nhảy xuống cắn cổ chết trên hai chục kị binh, rồi lại nhảy
lên cây biến mất.
Quân Hán ngơ ngẩn, sợ hãi. Chúng tiến được một lát, thì trước mặt chúng, một đoàn kị mã Hán đang phi ngmược chiều như bay. Ngô Anh gò ngựa đứng
nhìn. Đám kị binh như không thấy đoàn người ngựa của Ngô, chúng cứ cứ
phi tới. Ngô phất tay cản lại. Đám kị binh đó ngã lăn xuống đất. Thì ra
chúng chỉ là những xác chết.
Ngô Anh nói:
– Thế này thì trại Tam-sơn bị chiếm rồi. Đám hơn trăm kị binh này là
quân giữ trại, đã bi giết. Chúng đem xác cột lên ngựa, cho chạy ngược
chiều để dọa bọn ta đấy.
Y còn đang ngơ ngẩn, có tin thủy quân Lưu Long bị tan.
Lưu Long đã lên bờ, đến hội với y, mặt Lưu tái nhợt. Lưu nói với Ngô Anh:
– Ta sơ ý bị trúng kế Phật-Nguyệt, thị cho đội Giao-long binh đục thuyền của ta. Ta không bắn được mũi tên, mà toàn bộ ba vạn thủy quân bị chìm
dưới đáy hồ.
Giữa lúc y chưa biết tiến hay lùi, thì đoàn beo gấm từ trong rừng nhảy
xổ ra tấn công kị binh. Kị binh kinh hoàng chạy lui trở lại. Lưu Long vì không đề phòng, mà bị trúng kế Phật-Nguyệt, chứ thực sự y là một tướng
đại tài. Y cho bộ binh tiến lên, phía trước mặt y, quân Lĩnh-Nam đã đóng thành một lũy dài. Lưu cho dàn trận đánh thẳng về phía trước. Bây giờ y mới thấy quân Lĩnh-Nam xuất hiện. Một bên đánh thục mạng, kiếm đường
sống. Một bên quyết đánh tan địch.
Đánh một lúc. Y giết được hơn chục beo gấm, v Sau khi chôn cất tử sĩ. Phật-Nguyệt đánh trống, truyền các tướng sĩ vào
họp. Bà ban lệnh phủ tuất gia đình tử sĩ. Cứ như luật Lĩnh-Nam. Tử sĩ
tuẫn quốc đương nhiên được thăng lên một cấp. Lương bổng tử sĩ vẫn tiếp
tục phát cho quả phụ, cô nhi. Tử sĩ có mẹ già, lạc hầu, lạc tướng phải
cử người nuôi dưỡng, chu cấp đầy đủ.
Bà mời tướng soái vào họp, định công thăng thưởng. Cuộc họp vừa bắt đầu, có Thần-ưng ré lên trên không. Mọi người đưa mắt nhìn Cu Bò. Nó lắng
tai nghe tiếng Thần-ưng, rồi trả lời bằng cái lắc đầu:
– Không hiểu sao Thần-ưng đang tuần phòng, kêu ré lên báo hiệu có khách
tới thăm rồi mất tích. Hay chúng bị người bắn chết cũng nên.
Mọi người theo Cu Bò ra sân xem: Tất cả Thần-ưng đồn trú trên hồ
Động-đình đều cất cánh bay về phương Nam. Chúng dàn ra thành từng tốt
trăm con một, lượn vòng tròn, giống như tập trận. Chúng đồng cất tiếng
kêu, vui vẻ nhộn nhịp, hòa nhã. Các tướng soái đã được nghe chúng kêu
như vậy hai lần. Lần thứ nhất trong khi bay lượn trên bàn thờ Quốc-tổ,
hôm đại hội hồ Động-đình và hôm cử hoàng-đế Lĩnh-Nam.
Đào Phương-Dung nói với Đào vương-phi:
– Thưa bác, hồi đánh Long-biên trở về Thần-ưng thấy hai bác cùng đạo
binh Cửu-chân từ xa đến, cũng bay lượn, reo lên vui vẻ như vậy. Không lẽ bác trai còn sống trên thế gian này ư?
Tây-vu tiên tử lắc đầu:
– Không phải thế đâu cháu ơi! Thần-ưng là loài chim có linh tính ở
Tây-vu. Khi chúng thấy vị thánh nhân, hoặc chúa tướng tối cao, thì kêu
lên báo hiệu cho nhau, bay lượn chào đón. Ta đoán, dường như có nhân vật quan trọng sắp tới Trường-sa. Không phải vua Trưng, ắt Bắc-bình vương
Đào Kỳ hoặc công chúa Hồ Đề.
Sún Hô nhảy nhót mấy cái, chàng đã lên đến cành cao chót vót của cây cổ thụ, phóng mắt nhìn về hướng Nam. Chàng nói vọng xuống:
– Đúng rồi, Hoàng-đế giá lâm. Xa xa em thấy một đoàn người ngựa. Đi đầu có con voi trắng, hai cái ngà chéo nhau.
Trưng-đế dùng đức cai trị Lĩnh-Nam hơn năm qua. Dân chúng, nhà nhà đều
cảm thấy thanh nhàn. Đêm ngủ không cần đóng cửa. Của rơi không có người
nhặt. Trẻ kính già. Già dạy trẻ. Liên tiếp ba mùa đều trúng. Dân chúng
ấm no, ca ngợi công đức ngày đêm. Họ nói với nhau: Đến vua Hùng sống dậy cũng không làm họ sung sướng hơn.
Vì vậy các tướng nghe Trưng hoàng-đế giá lâm, đều nhảy nhót vui mừng.
Phật-Nguyệt truyền dàn giáp sĩ từ trong thành ra đến ngoài mười dậm chào đón hoàng-đế.
Trần Quốc-Dũng can:
– Sư tỷ! Không nên biểu lộ quân khí hùng mạnh. E hoàng-đế nghi ngờ
chăng? Sư tỷ có nhớ xưa Hàn Tín cầm quân, tranh thiên hạ cho Lưu Bang.
Lưu Bang du Vân-mộng. Hàn Tín dàn giáp sĩ, biểu lộ quân khí hùng mạnh.
Lưu Bang nghi ngờ rồi truyền bắt giam Hàn Tín, giáng tước từ Sở vương,
xuống làm Hoài-âm hầu.
Phật-Nguyệt cười:
– Sư đệ biết một mà không biết hai. Lưu Bang xuất thân từ một tên đình
trưởng. Không tài không đức. May mà được thiên hạ. Vì vậy y nghi ngờ tất cả mọi người. Còn Trưng-đế xuất thân hiệp nghĩa. Tài trí thiên hạ không ai bằng. Vì vậy hoàng-đế không nghi ngờ ai. Hàn Tín có tài dùng binh
bậc nhất thời Tây-Hán. Cho nên Lưu Bang nghi ngờ. Còn ta, tài dùng binh
thua xa Trưng Nhị, Đào Kỳ, Phương-Dung, Vĩnh-Hoa, Thánh-Thiên, Đinh Đại, Đô Dương. Làm sao Trư
