inh, đôi mắt hắc bạch phân minh, trắng như tuyết trắng, đen là đen nhánh.Tư Mã Siêu Quần vô luận xuất hiện lúc nào cũng khiến cho người ta có cảm giác đó.-- Minh hiển, cường liệt, hắc bạch phân minh.Giữa giây phút đó, giữa thế giới một mảng trắng bạc đó, tất cả mọi tia sáng vinh diệu đều chiếu vào một mình y, Trác Đông Lai chỉ bất quá là một cái bóng mà ánh sáng của y phản chiếu phía sau.Trác Đông Lai chừng như cũng rất minh bạch điểm đó, cho nên vĩnh viễn lẳng lặng đứng kề một bên, vĩnh viễn không ngăn chận ánh sáng của y.Tiểu Cao vừa nhìn đã thấy đôi tròng mắt đen nhánh trong đôi mắt ngời sáng của Tư Mã Siêu Quần.Nếu quả chàng có thể đi đến gần một chút, nhìn tử tế một chút, có lẽ có thể nhìn thấy đôi mắt đó đã đỏ ngầu, giống như máu tươi bị ngọn lửa trong tâm thiêu cháy.Chỉ tiếc chàng không nhìn thấy.Ngoại trừ Trác Đông Lai ra, không ai có thể tiếp cận Tư Mã Siêu Quần.- Ngươi là Cao Tiệm Phi ?- Là ta.Tư Mã Siêu Quần cũng đang nhìn Tiểu Cao, nhìn vào mắt chàng, nhìn sắc mặt chàng, nhìn bộ dạng của chàng.Dưới Đại Nhạn Tháp tuy không có bóng, nhưng cả người chàng giống như bị vây nhốt trong bóng.Tư Mã Siêu Quần tĩnh lặng nhìn chàng cả nửa ngày, chợt quay người bỏ đi, không quay đầu lại.Trác Đông Lai không cản trở y, Trác Đông Lai cả động cũng không động, cả chớp mắt cũng không chớp.Cao Tiệm Phi lại bộc phát đến ngăn y lại.- Ngươi sao lại bỏ đi ?“Bởi vì ta không muốn giết ngươi”. Tư Mã Siêu Quần đáp:“Dưới kiếm của ta, bại là chết”.Nét lãnh tĩnh của y hoàn toàn không giống như bộ dạng đã có uống rượu:- Kỳ thật hiện tại chính ngươi cũng nên biết ngươi đã bại, bởi vì con người ngươi đã là một người trống không, giống như một bao gạo đã bị người ta đổ hết gạo ra.Một người trống không và một bao gạo trống không đều không đứng thẳng nổi, nếu quả đứng cũng đứng không nổi, làm sao có thể thắng ?Đạo lý đó vô luận là ai đều nên hiểu thấu.Chỉ có Tiểu Cao là không minh bạch.Bởi vì chàng đã trống không, một con người trống rỗng còn hiểu thấu được đạo lý gì chứ ?Cho nên chàng bắt đầu tháo cái bao bố của chàng ra, bao bố đó không phải trống rỗng.Trong bao có kiếm, kiếm có thể lấy mạng người ta trong tích tắc, cũng có thể để cho người ta có đủ lý do lấy mạng chàng trong tích tắc.Cước bộ của Tư Mã Siêu Quần tuy đã đình hạ, mục quang lại lạc ở xa xăm.Y không nhìn Cao Tiệm Phi nữa, bởi vì y biết lúc người trẻ tuổi đó muốn bạt kiếm, ai cũng vô phương ngăn trở.Y cũng không nhìn Trác Đông Lai, bởi vì y biết Trác Đông Lai đối với chuyện đó tuyệt không có phản ứng gì.Nhưng trong mắt y lại lộ xuất một nỗi bi thương hờ hững.-- Sinh mệnh trân quý như vậy, dưới tình huống như vầy, tại sao có thể biến thành bị người ta khinh rẻ như vậy ?Tay của y đã nắm chặt cán kiếm, bởi vì y dưới tình huống này cũng không còn đất lựa chọn.“Cạch” một tiếng, cán kiếm bật lên khỏi miệng vỏ, nhưng kiếm của Tư Mã Siêu Quần tịnh chưa rút ra.Bởi vì ngay lúc đó, trên Đại Nhạn Tháp đột nhiên có một bóng người như lưu tinh sa xuống.Từ trên tháp bay xuống đương nhiên tịnh không phải là một bóng người, mà là một người, nhưng tốc độ của người đó quá nhanh, cả Tư Mã Siêu Quần cũng không thấy rõ người đó là ai, chỉ nhìn thấy một cái bóng xám lợt kéo Cao Tiệm Phi đi.Kéo Cao Tiệm Phi bay theo, không phải là dần dần bay cao, mà bất chợt như phi điểu tung cánh, trong nháy mắt đã lên đến tầng ba của Đại Nhạn Tháp.Thêm một chớp mắt, hai bóng người đã bay lên tầng bảy của tòa tháp Phù Đồ đó.Sau đó hai người hoàn toàn biến mất.Tư Mã Siêu Quần vốn muốn rượt theo, lại nghe Trác Đông Lai hững hờ hỏi:- Ngươi vốn đã không muốn giết y, hà tất phải đuổi theo nữa ?Tuyết đã ngừng, lão tăng bưng trà đã thoái lui.Có lúc đến, có lúc đi, có lúc rơi, có lúc ngừng, hoa tuyết vô tình và lão tăng vong tình đều một dạng.Còn người ?Người không phải cũng như vậy sao ?Tư Mã Siêu Quần vẫn đang tĩnh tọa trên thiền sàng, uống bình rượu lạnh còn chưa uống hết, qua một hồi rất lâu mới bất chợt hỏi Trác Đông Lai:- Người đó là ai ?- Người đó ?Họ Tư Mã cười lạnh:- Ngươi đáng lẽ phải biết người ta nói đến là ai, ngươi không để ta rượt theo là vì ngươi sợ y.Trác Đông Lai đứng dậy, đi đến song cửa, mở cửa sổ, lại đóng lại, sau đó mới quay người đối diện Tư Mã Siêu Quần.“Cao thủ xuất đầu lộ diện trong võ lâm tràn lan, tuyệt kỹ đầy mình, lúc cao thủ quyết chiến, phân tranh thắng bại thông thường đều phụ thuộc vào tình huống và cơ ngộ đương thời của bọn họ”. Trác Đông Lai nói:“Từ khi Tiểu Lý Phi Đao thoái ẩn, cao thủ chân chính có thể coi là thiên hạ vô địch cơ hồ không còn nữa”.- Cơ hồ không có ? Hay là tuyệt đối không có ?“Ta cũng không thể xác định”. Thanh âm của Trác Đông Lai phảng phất hơi khàn khàn:“Chỉ bất quá có người nói cho ta biết, ở một địa phương không biết tên trên thế giới này, có một người như vậy”.“Ai ?” Tư Mã Siêu Quần động dung:“Ngươi nói người đó là ai ?”.“Y họ Tiêu, tiêú trong dịch thủy tiêu tiêú”. Trác Đông Lai đáp:“Tên của y là Tiêu Lệ Huyết”.“Sâm sâm kiếm khí, tiêu tiêu dịch thủy; Anh hùng vô lệ, hóa tác bích huyết”.Tạm dịch:“Kiếm khí mờ mịt, nước chảy cuồn cuộn; Anh hùng không còn nư