tay đánh
về hai chiều ngược nhau, để đẩy hai con trâu đang húc nhau ra. Nhưng nó
lại ấy sức của chưởng lực người trên mái nhà và của nó chuyển về phía
dưới. Người đàn bà phía dưới tuy gặp nguy hiểm nhưng kinh nghiệm nhiều,
mụ thấy chưởng lực của nó vừa Âm vừa Dương ào ào đổ tới, lại thêm chưởng lực phía sau bị nó đẩy xéo vào người. Mụ biết nguy hiểm trong đường tơ
kẻ tóc, đẩy cả hai chưởng về phía trước, mượn đà nhảy lui trở lại. Người mụ bắn vọt về sau đến mười trượng. Mụ không dám đứng, thuận đà lăn đi
mấy vòng để giải lực đổ vào người mụ.
Tuy thoát chết, nhưng mụ cũng hú hồn. Mụ quát lên một tiếng thực lớn, vọt dậy hỏi:
– Mi là ai?
Ðào Kỳ không trả lời, tay cởi khăn trên cổ xuống bịt mặt lại. Ðứng im nhìn đối thủ.
Bây giờ nó mới nhận ra người đấu chưởng trong nhà tù với nó là một người đàn ông thân thể cao lớn. Còn người đàn bà dưới đất nó nhận ra khổ
người trung bình. Trong đêm tối, nó không nhận rõ được mặt hai người.
Nguyên người đàn ông đấu chưởng với Ðào Kỳ trong nhà tù là Chu Bá, đệ tử thứ hai của Lê Ðạo Sinh, còn người đàn bà dưới đất đánh Ðào Kỳ là Lê
thị Hảo, con gái lớn của Lê Ðạo Sinh, vợ của Chu Bá.
Chu Bá thấy nội công Ðào Kỳ thâm hậu, chiêu số rõ ràng là của Tản-viên, y đoán là Phục ngưu thần chưởng, song y không biết đó là chiêu gì. Y đâm
kính phục và nghĩ:
– Người này thân pháp tuyệt diệu, nội công nửa Dương, nửa Âm, võ công
khi thì Cửu-chân khi thì Tản– viên. Một mình y đấu với hai vợ chồng ta
vẫn coi như không, thì y quả là phi thường. Ta đã lăn lộn võ lâm lâu
rồi, mà không hề nghe thấy có cao nhân nào như y cả, vậy y là ai? Chắc
chắn y phải quen với ta, nếu không tại sao y lại che mặt?
Y tỏ vẻ khách sáo hơn đôi chút:
– Thân thủ các hạ như thế này thì cũng dễ biết thôi, hà cớ gì không lên
tiếng và không cho chúng tôi biết mặt? Tại sao các hạ lại vào chỗ cấm
địa của Thái– hà trang?
Ðào Kỳ giả tiếng khàn khàn đáp:
– Vậy người vào đây để làm gì?
Chu Bá đáp:
– Ta vào có chuyện riêng của ta.
Ðào Kỳ cũng trả lời:
– Ta cũng vào có chuyện riêng của ta. Giữa chúng ta không thù, không oán, hà cớ phải đánh nhau nữa, ngừng quách cho rồi.
Lê Thị Hảo nói:
– Như thế cũng được.
Ðào Kỳ cười gằn, nhảy lên nóc nhà tù định vào cứu Nguyễn Phan và Ðặng Thi Kế.
Chu Bá nói:
– Ngươi định vào cứu người à? Vô ích. Những người ở đó đã bị đưa đi từ lâu rồi.
Ðào Kỳ thất vọng hỏi:
– Ngươi có biết họ bị đưa đi đâu không?
Lê Thị Hảo đáp:
– Biết thì ta biết rồi, cách đây mấy ngày, họ được đưa lên nhà tù
Long-biên, biệt giam rồi. ngươi có tài thì lên đó mà cứu họ. Ta nói cho
ngươi biết, nếu ngươi vừa đột nhập vào nhà tù, thì những người đó sẽ bị
giết liền. Vậy ngươi đừng mạo hiểm cứu họ, hoá ra giết họ.
Thình lình có tiếng hú vang dội, rồi một đàn chó chạy ra. Xung quanh đèn đuốc chiếu sáng loà. Ðào Kỳ thấy hàng trăm tráng đinh cầm vũ khí bao
vây phía ngoài. Phía trong thì Ðức Hiệp, Hoàng Ðức, Lê Thị Hảo, Chu Bá
bao vây nó vào giữa.
Nó lẩm bẩm:
– Ta bị bao vây rồi. Giữa bốn đại cao thủ, làm sao ta thoát nạn đây?
Nó nhìn về phía ngoài vòng vây, thấy Lục Mạnh Tân cùng với Phương Lan
đang đứng quan sát, dường như lơ đãng với việc bao vây người.
Tin vào thái độ quân tử của Lục tiên sinh, nó hường về ông, giả giọng khàn khàn:
– Lục tiên sinh.
Lục Mạnh Tân cùng vợ vào trong vòng vây hỏi:
– Ngươi là ai? Sao lại biết tên ta?
Ðào Kỳ nói:
– Ai ở Long-biên mà không biết tiên sinh. Tôi hỏi tiên sinh điều này,
mong tiên sinh chủ trì cho: Bốn người vây tôi, còn thêm tráng đinh với
một đàn chó, như vậy là anh hùng hay không?
Lục Mạnh Tân nói:
– Dĩ nhiên là không!
Ông quay lại nói với bốn người:
– Bốn vị là đệ tử của Lục-trúc tiên sinh, nổi danh khiêm khiêm quân tử.
Tại sao lại dùng bốn người đánh một, còn thêm tráng đinh với chó nữa?
Các vị hãy một đánh một, được thì là anh hùng. Còn thua thì về xin sư
phụ dạy lại, phục thù sau. Thái-hà trang chúng ta, thà chết chứ không
chịu mất tiếng anh hùng hảo hán.
Ðức Hiệp nói:
– Cách đây ít lâu, Lục-trúc tiên sinh biết trong trang có cao thủ ẩn
náu, lại khám phá ra bị mất rất nhiều vàng bạc, châu báu, mà không rõ ai là thủ phạm. Sau đó xảy ra vụ Hoàng Ðức bị người lạ mặt đánh trọng
thương. Tiên sinh biết có người ẩn náu trong trang mưu đồ cứu bọn Nguyễn Phan, Ðặng Thi Kế và Nguyễn Thành Công, nên nhờ ta tới ẩn trong nhà tù. Chúng ta chờ hắn từ lâu mà hắn không ngờ, hôm nay hắn tự chui đầu vào
bẫy, bị chúng ta bao vây, chúng ta phải bắt trộm nộp sư phụ.
Ðào Kỳ giật mình, nó tự biết rằng mình đã lọt vào bẫy, thì chỉ còn nước
tử chiến mà thôi. Nó quyết định dùng võ công Cửu-chân, cho chúng không
biết đường nào mà mò.
Nó hú lên một tiếng thật dài, vung quyền tấn công Ðức Hiệp. Ðức Hiệp
thấy thế quyền mạnh, lùi lại một bước phản đòn. Nó chuyển quyền sang
phía Hoàng Ðức. Hoàng Ðức phát chưởng đỡ. Thuận tay nó đẩy chưởng của
Hoàng Ðức về phía Chu Bá. Chu Bá vận sức phóng chưởng đánh vào thượng lộ nó. Nó chuyển tay phải đỡ. Thế là bốn đại cao thủ bao vây nó vào giữa.
Ðào Kỳ tuy học được nội công hùng mạnh, võ công của Tản-viê