XtGem Forum catalog
Anh Hùng Lĩnh Nam

Anh Hùng Lĩnh Nam

Tác giả:

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324940

Bình chọn: 7.00/10/494 lượt.

n cảm với người Việt. nhưng... sự việc xảy

ra không như chàng muốn.

Chàng nghe lời báo cáo của Thái-thú Nhâm Diên, rằng đất Cửu-chân có hai ổ cướp tụ tập trong Đào, Đinh trang, chàng bàn cùng thái thú Tích Quang,

mang quân vào trợ chiến. Không ngờ sau trận chiến, chàng được biết Đào,

Đinh chính là đất của anh hùng nghĩa hiệp.

Chàng khẳng khái nói với Thiều Hoa:

– Cô nương hãy gạt bỏ sầu muộn. Tôi không phải là kẻ ngu đần như Trọng

Thuỷ. Cô nương cũng không phải là Mỵ châu. Việc chúng ta, chúng ta cứ

làm, ai hiểu thì hiểu. Ai không hiểu thì mặc. Thời gian sẽ trả lời.

Mặt trời đã đứng bóng. Thiều Hoa hỏi:

– Đại ca đói không, để tiểu muội kiếm cái gì ăn đã.

Nghiêm Sơn hỏi:

– Giữa rừng núi bao la thế này, kiếm đâu ra thực vật bây giờ?

Thiều Hoa chỉ xuống suối nói:

– Đại ca không thấy sao? Kìa dưới suối đầy cá đang nhởn nhơ bơi lội, bắt lên nướng ăn, cũng đỡ đói.

Thiều Hoa sống ở vùng rừng núi, ven biển, quanh năm đầy cá, nên nàng rất thạo cách bắt cá. Nàng rút kiếm cắt một cây trúc ven suối, chặt lá,

cành đi rồi vót nhọn. Nàng đứng trên mỏm đá giữa suối, nhìn đàn cá bơi

lội qua, rồi phóng cành trúc xuống suối. Cứ mỗi lần phóng lại được một

con cá. Nhìn dáng điệu thanh tú, tươi như hoa của nàng, Nghiêm Sơn nhủ

thầm trong lòng:

– Ta có người vợ như Thiều Hoa thì dù chết đến mấy lần cũng cam tâm.

Nhưng ta lại là người Hán. Người Hán tàn ác, coi người Việt như súc vật. Mới đây sư môn của nàng tan nát vì người Hán. Chính ta là người chỉ huy quân đánh phá. Thành ra giữa ta với nàng có cả mấy ngọn đồi ngăn cách.

Chàng ôn lại trong trí nhớ:

“Năm nay ta đã 26 tuổi rồi. Kể từ khi giúp nghĩa huynh Lưu Tú trung hưng nhà Hán, đến giờ đã 9 năm trời. Nghĩa huynh xưng Quang Vũ hoàng đế, lấy niên hiệu là Kiến Vũ. Có thể nói, ta là đệ nhất công thần nhà Hán. Kể

từ khi khởi nghiệp, ta vào sinh ra tử, đánh dư trăm trận, đã chiếm được

Trung-nguyên, ta chỉ huy các đại tướng Sầm Bành, Đặng Vũ chiếm chín quận thuộc Kinh-châu. Nhưng Kinh-châu thì phía Tây có Ích-châu, phía Nam có

Lĩnh-nam đều không phục tùng nhà Hán. Ta đề nghị với nghĩa huynh, cần

phải đánh chiếm Lĩnh-nam hầu có một cơ sở vững chắc. Từ đó mới tiếp tục

đánh Liêu-đông, Ký-bắc, Lũng-tây được. Nghĩa huynh đồng ý, cầm gươm cắt

đất thề rằng sau khi được thiên hạ, thì anh em sẽ chia nhau giang sơn,

hưởng phú quý. Nhưng ta khẳng khái nói rằng: “Ta là người nghĩa hiệp.

Giúp nghĩa huynh cũng chỉ vì nghĩa hiệp. Sau khi đại nghiệp thành, ta sẽ một người, một ngựa, tiêu dao sơn thuỷ giúp khốn phò nguy.” Nghĩa huynh đề nghị ta đánh Lĩnh-nam. Ta đưa ra ý kiến rằng Lĩnh-nam là đất xa xôi

với Trung-nguyên, không cần mang quân đánh. Ta xin đem Hợp-phố lục hiệp

theo, để kinh lược. Nghĩa huynh phong ta làm Lĩnh-nam công, lĩnh

Bình-nam đại tướng quân, coi như cho ta làm vua Lĩnh-nam.

Ta âm thầm đến Lĩnh-nam. Ta cùng Hợp-phố lục hiệp thuyết phục các thái

thú Nam-hải, Tượng-quận, và Quế-lâm đầu Hán. Hai thái thú Nam-hải,

Tượng-quận theo gió mà quy phục, nên ta để nguyên cho họ ở ngôi vị cũ.

Thái thú Quế-lâm chống lại, ta giết chết y và cử sư thúc của ta thay

thế.

Ta tiếp tục tiến xuống Nam. Thái thú Giao-chỉ là Tích Quang, Thái-thú

Cửu-chân là Nhâm Diên khoanh tay quy phục. Thái-thú Nhật nam chống lại,

ta cũng giết chết, và cử một người thân tín thay thế. Vì vậy... trên

thực tế, ta chỉ được có hai quận Quế-lâm, Nhật Nam. Còn bốn quận, thì

Thái-thú vẫn nắm binh quyền, cắt cử các quan văn võ, luôn luôn trái ý

ta. Nếu ta cử quân đánh chúng, thì hoá ra rối loạn, khiến cho

Trung-nguyên lâm nguy. Bây giờ, ta cần thu phục anh tài Lĩnh-nam, đề cử

họ vào những chức vụ quan trọng. Khi cơ sở đã vững chắc, ta mới có thể

dùng quyền với bọn thái thú, hầu cải cách cho dân chúng được hưởng hạnh

phúc. Trước mắt ta, Hán cũng vậy, Việt cũng thế, nếu ta tạo được hạnh

phúc cho họ, thì mới đáng gọi là người nghĩa hiệp. Nhưng ngoài Hợp-phố

lục hiệp ra, không ai hiểu được ta. Người Hán thù hằn ta tại sao lại đi

bênh vực dân Việt. Người Việt coi là “con chó Ngô”, là bọn “Tàu phù kinh tởm.” Không ngờ trong lúc đánh Đào, Đinh trang, ta được một chú bé Đào

Kỳ hiểu ta. Y không thù oán ta làm cho y nhà tan cửa nát, mà lại có ý

tác thành vị sư tỷ sắc nước hương trời cho ta”.

Thiều Hoa trở lại với một xâu cá. Nàng chặt củi khô, đốt lên, nướng. Mỡ

cá gặp lửa cháy xèo xèo thơm nức, làm Nghiêm Sơn nuốt nước miếng không

ngừng.

Nàng nướng xong một xâu, giơ tay vẫy Nghiêm Sơn:

– Xin mời Bình-nam đại tướng quân lại xơi cá nướng.

Tuy là câu nói đùa, nhưng nó cũng như nhát búa đập vào ngực Nghiêm Sơn,

chàng bước tới cạnh Thiều Hoa cầm lấy con cá nướng, mỡ cháy béo ngậy

bóng loáng.

Thiều Hoa vẫn đùa:

– Đại nhân đã xơi cá rô ở đất Nam-man bao giờ chưa?

Nghiêm Sơn nghiêm nét mặt lại;

– Cô nương! Tôi là thằng con trai thô kệch, tên võ phu, được cô nương

nhìn mặt đã là quý rồi. Huống chi cô nương không coi tôi là cừu thù,

cùng tôi nói chuyện bên suối hoang này. Dù tôi có chết đến hai lần cũng

không uổng cuộc đời. Huống hồ cô nương còn nướng cá cho ăn. Xin cô nương đừn