Snack's 1967
Yeoboya

Yeoboya

Tác giả: BuBBle

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326590

Bình chọn: 9.00/10/659 lượt.

ao gót của tôi. Bệnh viện đó gần nhà nhưng lại khá đông, nếu đi giày cao mà đứng đợi tầm 1 tiếng thì chắc tôi bị tê chân mất. Còn cái áo thì thời tiết Hàn Quốc đối với tôi mà nói vẫn khắc nghiệt lắm. Giữa tháng 7, ban ngày thì không sao, mặt trời cứ lặn một cái là tôi lại thấy lạnh.

Tôi muốn nói lời cảm ơn quá mà ngại, ngồi trên xe, ôm chỗ thuốc vào lòng, rút điện thoại trong túi ra, bấm bấm tin nhắn.

/Cám ơn./

Yoseob lôi điện thoại trong túi quần ra đọc tin nhắn, liếc sang tôi, không nhận xét gì, tiếp tục lái xe.

Đến khi chúng tôi về tới cổng chung cư đã là 10 rưỡi. Xe dừng dưới tầng hầm, tôi xách túi thuốc, mở cửa bước xuống. Yoseob cũng bước ra theo sau.

Tôi nghĩ mình cần phải giải thích chuyện của mình và Long nên thấy Yoseob đi trước, tôi kéo nhẹ áo hắn lại.

_Yoseob.

Hắn dừng bước, vẫn quay lưng về phía tôi.

_Tôi với Ky0 không phải quan hệ đó. Trước giờ tôi chỉ có một mình anh thôi. Còn anh, có thể vì tôi mà thay đổi một chút được không? Tôi biết mình chẳng là gì của anh cả nhưng… – Tôi ngập ngừng.

Mà lạ. Sao nói chuyện mà cứ đứng quay lưng về phía mình thế nhỉ?

Tôi bước ra đằng trước, dù ánh sáng ở tầng hầm lúc này cũng khá le lói, tôi vẫn có thể nhìn rõ mồn một hắn đang nghe nhạc, đang nghe nhạc đấy, cái earphone trắng đang nhét ở hai bên tai kia kìa.

_Có chuyện gì.

Tôi vẫn há hốc mồm miệng. Công cốc rồi.

_Không có gì. Tôi nói, lủi thủi ra bấm thang máy.

Lên nhà, vẫn còn một đống việc đang đợi tôi. Là nốt chỗ quần áo, hoàn thành nốt lịch làm việc và lên kế hoạch thời gian biểu cho bản thân mình. Yoseob vào nhà, theo tôi vào phòng. Tôi thấy lạ, quay lại nhìn.

Lách qua người tôi, hắn cầm lấy cái bàn là cùng quần áo của mình mang về phòng. Con người này tự nhiên ít nói thật. Tôi thầm nghĩ. Nhưng biết chia sẻ gánh nặng cho nhau thế là tốt. Mà chắc chỉ được vài bữa thôi, tôi hết đau tay lại như bình thường ấy mà.

Lát sau, hắn cầm một tờ giấy sang, là đơn thuốc đã dịch sang tiếng Anh đưa cho tôi.

_Đọc tiếng Hàn chắc không hiểu.

*gật*

_Tránh vùng da đó ra, đừng để dính nước vào.

*gật*

_Từ mai không phải là đồ cho tôi nữa. Khi nào khỏi tay rồi tính.

*tròn mắt* *gật*

_Đi ngủ đi.

Yoseob rời phòng, tôi thở dài não nề. Ngủ làm sao được, còn một đống việc cần phải làm đây. Từ ngày làm quản lý của P&P tôi mới học được cách lên kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết như thế này.

CHAP 14 : THú NHậN (4)

Cầm bút lên, đọc qua lịch trình. Ngày kia tôi đi Nhật với P&P rồi. Chẳng biết mấy ngày đó Yoseob như thế nào đây. Mà đã bảo hắn lớn rồi cơ mà.

Tôi cầm thước kẻ bảng, làm xong cũng đã 1 giờ. Đã bảo phải đi ngủ trước 12 giờ cho da đẹp mà cuối cùng vẫn cứ thức khuya thế này. Tôi vươn vai, bước ra khỏi phòng định đi toilet thì thấy Yoseob đang nằm ở phòng khách. Tôi lại gần. Xem TV xong ngủ quên thì phải. Cái earphone vẫn cắm ở điện thoại, tôi cầm thử lên xem. List nhạc trống trơn.

Trời ơi hắn đã nghe hết tất cả những gì tôi nói khi còn dưới tầng hầm. Tôi ôm đầu chuồn thẳng vào toilet. Còn mặt mũi nào mà nhìn nhau nữa hả trờiiiiiiiiiiii!!!

***

Hôm sau, chủ tịch cho gọi tôi. Từ ngày đến Hàn Quốc, đây là lần thứ hai tôi được bước chân vào phòng chủ tịch.

Sau khi yên vị ngồi xuống ghế và uống trà, ngài mới điềm tĩnh hỏi tôi.

_Công việc thế nào?

_Dạ rất tốt thưa bác.

_Bác ư? – Ngài cười, tôi thì tròn mắt không hiểu tại sao.

_Cháu nói gì sai ạ?

_Không. Đúng là… Bây giờ là nhân viên chính thức rồi, chắc chắn có nhiều khổ cực hơn nữa đấy.

_Dạ, cháu biết.

_Hình như mai P&P có lịch trình đi Nhật hả?

_Dạ vâng.

_Không những chuyện của P&P mà còn cả chuyện với Yoseob, chắc mệt lắm nhỉ? – Chủ tịch rót tiếp trà vào chén.

_Dạ vâng.

_Phải cố gắng thôi. Nhưng chuyện với Yoseob thì phải giữ kín, không cho ai biết.

_Dạ, cháu hiểu ạ. Cháu có thể hỏi một câu được không?

_Cứ hỏi.

_Tại sao bác lại đồng ý cho Yoseob kết hôn khi mà anh ấy vẫn thuộc quyền quản lý của công ty? Cháu có đọc quy định đối với nghệ sỹ của công ty và cũng tìm hiểu rất nhiều công ty khác, việc này tuyệt đối cấm mà? Hơn nữa, nếu việc này lộ ra…

_Đây là trường hợp đầu tiên của công ty. Quy định thì là quy định, chuyện riêng thì tự duyên số nó sẽ tới, ai mà cản được. – Tôi thấy ngài thở dài. – Ta coi tất cả mọi người trong Cube như anh em, con cháu trong nhà, quy định chỉ là hướng chúng nó đến những gì ta muốn thôi, đâu phải với ai cũng vậy được, cũng có ngoại lệ chứ.

Tôi gật đầu đồng tình với ngài. Chủ tịch đối với tôi mà nói dù chưa tiếp xúc nhiều nhưng mỗi lần gặp ngài, tôi đều có cảm giác ngài rất dễ gần. Mấy lần thấy ngài tới phòng tập chúc mừng P&P rồi động viên chúng, tôi cảm thấy thật ấm lòng.

***

Ra khỏi phòng chủ tịch, gặp bọn nhóc P&P mới đáng sợ. Hen bình thường coi trời bằng vung như thế, thấy tôi bước vào phòng tập để giục chúng đi tắm, chuẩn bị tới đài truyền hình, với cái tay băng trắng toát cũng giật mình. Thằng bé là đứa đầu tiên chạy lại hỏi thăm tôi.

_Noona sao vậy?

_Bất cẩn nên bị bỏng thôi.

_Đau lắm đấy, phải cẩn thận chứ.

_Ừ, noona biết.

Mấy đứa còn lại cũng xuýt xoa. Tôi giục chúng đi tắm nhanh vì ch