cầm quần áo khô vào, hắn vẫn đứng ở lối đi trước cửa phòng tôi. Tôi vẫn ôm đống quần áo thản nhiên đi qua. Khi giận, tôi thường hét thật lớn, hoặc là không nói gì. Bây giờ đã là nửa đêm, tôi chọn không nói gì cả, cứ thế bước qua.
Hắn giữ khuỷu tay tôi, giật lại làm tôi rơi đống quần áo xuống sàn nhà. Tôi bực mình, quay lại định cãi nhau một trận với hắn luôn. Cùng lắm là hắn giở thói vũ phu ra chứ gì? Đúng rồi, nên thế, để chúng ta có thể chấm dứt ngay ở đây. Cùng lắm, tôi sẽ lại về Việt Nam, cùng lắm tôi chuyển đi nơi khác sống. Nhưng đứng gần nhau như thế, nhìn gương mặt cao quá tầm mắt một chút, tự nhiên tôi quên mất mình đang giận.
_Đi ăn cùng thằng đó vui đến thế sao? Tại sao ở nhà với tôi thì cô suốt ngày cáu kỉnh mà đi với thằng đó cô lại cười?
Tôi giật mình. Hôm trước, sau khi tôi với Long đồng ý làm bạn, mối quan hệ của chúng tôi có phần hơi thoải mái như xưa. Có khi mệt quá Long cũng cho tôi mượn vai để ngủ, có lần thì cùng đi mua đồ ăn vặt cho bọn nhỏ P&P, có lý nào Yoseob nhìn thấy?
Mà như thế này là Yoseob đang ghen sao? Sao tự nhiên lại thế này? Có cảm tình với tôi? Không lý nào.
Tôi thôi nhìn vào gương mặt đó, đánh ánh mắt xuống dưới chân.
CHAP 14 : THú NHậN (2)
_Đúng thế. Vì tôi coi Ky0 là bạn bè.
_Còn cô coi tôi là gì?
_Vậy anh coi tôi là gì?
Yoseob không trả lời. Tôi nhìn hắn một lúc rồi cúi xuống nhặt quần áo bị rơi, mang vào phòng.
Áo sơ mi của Yoseob ngày nào giặt ở nhà cũng được là. Ngày tôi ở nhà, tôi không bao giờ phải là quần áo, lâu lâu áo nhăn thì bố lại là cho. Sang đây, từ cái nhỏ nhất tôi cũng phải chăm. Vậy đấy, đôi khi bạn cho người ta nhiều, nghĩ bản thân mình chẳng cần đáp lại nhưng rốt cuộc khi cô đơn, bạn sẽ lại nghĩ.
Tôi không hẳn là một người quá vui vẻ, dù rằng nghe không ít người nói tôi rất vui tính, tôi dễ gần, thân thiện, có người còn bảo tôi mạnh mẽ. Nếu mạnh mẽ, tôi đã chẳng phải khóc như lúc này. Thật điên rồ. Công việc thì làm tôi stress muốn tự sát luôn, về nhà còn được một ông chồng không yêu thương mình, lúc nào cũng coi mình như ô sin.
Á.
Tôi không chú ý, để bàn là nóng chạm vào tay trái. Thấy chưa? Đã thế rồi còn bị trời phạt. Rát quá. Tôi bỏ dở, mở cửa ra thấy Yoseob đang ngồi ở phòng khách, không quan tâm, chạy vào toilet, bóp kem đánh răng ra xoa vào chỗ bị bỏng. Mẹ tôi bảo làm thế này thì mát cho vùng da bị bỏng.
Vào lại phòng, xem qua tủ thuốc không thấy thuốc bỏng, tôi quấn tạm ít gạc vào tay, đi ra ngoài mua thuốc nếu không muốn bị phồng vùng tay này lên. Trên người tôi chỗ nào không đẹp không tự tin nhưng tôi thấy tay mình đẹp nhất nên cần phải bảo vệ cẩn thận.
Thấy tay tôi quấn băng trắng, Yoseob nhìn.
_Sao vậy?
_Không sao. – Tôi đi qua. Nhanh như cắt, hắn nhảy qua ghế, kéo tôi lại
_Đau. – Tôi nhăn mặt. Tay hắn giữ chặt quá.
_Đứt tay hả?
_Không.
_Thế làm sao?
_Là vào tay.
Hắn tròn mắt kinh ngạc, kéo tôi về ngồi ở ghế, cẩn thận gỡ từng lớp gạc ra, nhìn chỗ kem đánh răng tôi bôi lên, lườm tôi một cái.
_Con gái con đứa có mỗi cái thân mình cũng không tự lo được đây.
Tôi chẳng hơi đâu đôi co với hắn, hắn xem xét xong thì quấn băng lại cẩn thận.
_Không nhẹ đâu, tới bệnh viện thôi.
_Không cần. Đi mua thuốc về bôi là được. – Tôi ngoan cố, không muốn tới bệnh viện. Bệnh viện đối với tôi vô cùng khủng khiếp.
_Cô sao vậy? Có mỗi cái tay đẹp nhất mà lại muốn nó xấu đi sao? – Yoseob lớn tiếng mắng tôi.
Tôi để yên cho hắn dẫn đi. Ra đến cửa, thấy tôi lôi đôi giày cao gót bèn giật của tôi, lôi ra đôi giày búp bê đế bệt. Lúc này còn nghĩ tới hình tượng nữa. Tôi nghĩ thầm.
Hắn đang ngồi xuống xỏ giày, chợt nhớ ra cái gì, quay trở lại phòng tôi, lát sau quay lại với cái áo khoác mỏng, lật mũ lên trùm lên đầu tôi. Tôi dùng bên tay phải, kéo áo cho cẩn thận. Yoseob khóa cửa rồi đưa tôi tới bệnh viện.
Khi tới bệnh viện rồi tôi mới thấy Yoseob hoàn toàn rất bình tĩnh, từ tốn làm giấy tờ, tôi chỉ việc đợi. Phải chăng đó là vì hắn có nhóm máu B? Bệnh viện đông người, lúc tôi tới, vừa ngồi xuống thì có hai bác lớn tuổi hơn đưa cháu tới cấp cứu. Tôi đứng dậy, nhường ghế cho bác ấy, lùi ra đứng gần Yoseob. Đợi một lát thì có bác sỹ, tôi không phải chờ nữa, đi vào phòng khám, cứ tưởng hắn đợi ở ngoài, ai ngờ hắn còn đưa tôi vào, ngồi xem bác sỹ khám.
Tôi nhìn hắn dò xét. Vào để xem tôi đau đớn như nào hay để làm gì?
CHAP 14 : THú NHậN (3)
Bác sỹ gỡ gạc của tôi ra, cẩn thận lau hết kem đánh răng tôi bôi lên, cùng da bây giờ đỏ ửng lên, vẫn rất rát. Bác sỹ coi vết thương, làm sạch vùng da ấy rồi thoa thuốc, băng kín rồi dặn dò tôi phải thay băng ngày vài lần. Phần còn lại tôi nghe không hiểu lắm. Chỉ nhớ mang máng thuốc này, thuốc kia uống ngày mấy lần, trước sau ăn loạn cả lên.
Bác sỹ ghi đơn thuốc ra giấy rồi chỉ đường cho tôi đến quầy thuốc. Xong việc, Yoseob giục tôi đứng dậy cảm ơn bác sỹ. Ra khỏi phòng, Yoseob đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau ra thanh toán phí khám bệnh rồi đi ra hàng bán thuốc. Mua thuốc xong, ra tận bãi đỗ xe, Yoseob vẫn chẳng nói lời nào.
Đến lúc này tôi cũng hiểu hiểu một chút vì sao Yoseob lại giật giày c