Snack's 1967
Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3284904

Bình chọn: 7.5.00/10/8490 lượt.

đình coi mẹ chồng và nàng dâu ngang hàng, không có bắt nạt con dâu.

Nhưng, khẳng định người chồng trẻ đó không phải con trai ruột, nếu không thì sao có thể.

Mà hiện tại cái này, cái này…

Không cần phu nhân mập kia nói, tất cả mọi người đều hiểu.

“Bà nam nhân” nghe vậy lại nói: “Con nghĩ chồng con không muốn ở rể.” Vừa nói, vừa cười nhẹ quay đầu nhìn Hiên Viên Huyền đang ngồi đầy phong thái ung dung quý phái kia.

Hiên Viên Huyền không hiểu được ở rể là gì.

Nhưng hắn hiểu được sức mạnh của bàn tay to như cái quạt hương bồ đặt lên chân hắn và cái nhéo mạnh lên bắp chân trắng nhỏ của hắn.

Rất rõ ràng, phải phối hợp, “Bà nam nhân” muốn hợp tác.

Lập tức, cong cong con mắt, cái gì cũng không hiểu nhưng vẫn điên cuồng gật đầu.

Mọi người trên bàn im lặng.

Tiểu hài tử xấu xa này nhỏ như vậy mà cũng hiểu ở rể là gì?

Không ai thèm tin.

Nhưng bọn họ đánh giá thấp trí thông minh của Hiên Viên Huyền, Hiên Viên Huyền tuy nghe không hiểu thế nào là ở rể, nhưng hắn hiểu “Bà nam nhân” này muốn đến nhà hắn.

Muốn đến nhà hắn, nơi có cha Hiên Viên Triệt, mẹ Lưu Nguyệt của hắn.

Ha ha, vậy hắn còn sợ “Bà nam nhân” này nữa sao.

Lập tức thân hình nhỏ nghiêng một cái, khoa trương ôm chặt lấy tay “Bà nam nhân”, cười tươi như hoa.

Gật đầu liên tục với Thành chủ Quân Gia thành và phu nhân mập kia nói: “Không ở rể, phải về nhà, con muốn dẫn vợ về nhà, con sẽ hết sức thương yêu vợ của con.”

Lời vừa nói xuống, mọi người trên bàn lại lần thứ hai rơi vào trầm mặc.

Ca ca, tỷ phu “Bà nam nhân” này âm thầm cảm thán, bọn họ lạc hậu rồi, thấy đứa trẻ nhỏ như vậy còn biết thương yêu lão bà như vậy, mà bọn họ…

Sắc mặt “Bà nam nhân” không đổi, nhưng khóe miệng lại giật giật.

Vừa cười gật đầu với cha mẹ nàng, vừa nhéo mông nhỏ của Hiên Viên Huyền một cái, ngắt mạnh.

Học mấy thứ này ở đâu?

Hiên Viên Huyền cười xinh đẹp, ôm cánh tay “Bà nam nhân”, nhéo lại.

Dám khi dễ ta, người chờ đó cho ta.

Thành chủ Quân Gia thành và phu nhân vẫn biết “Bà nam nhân” vốn độc lập, giỏi giang, lời này là về nhà chồng kì thực chỉ là muốn đi khỏi chỗ này.

Lập tức khổ sở suy nghĩ một chút, rồi thở dài một tiếng.

Nếu còn muốn đi thì đi đi, ở chỗ này lại làm trò cười, không bằng ra ngoài du ngoạn.

Lập tức, phu nhân mập lắc đầu nói: “Con đã nghĩ như vậy, thì…”

“Ý chỉ đến.”

Lời của phu nhân mập mới nói một nữa, thì bên ngoài liền vang lên tiếng bẩm báo, sảnh trước vang lên bước chân hỗn loạn.

“Ý chỉ của Thái hậu?”

Thành chủ và phu nhân mập nhất tề sửng sốt, ngay sau đó lập tức đứng lên, cả nhà ra ngoài nghênh tiếp.

Mà “Bà nam nhân” lại nhíu mày thật chặt, lôi Hiên Viên Huyền ra.

“Phụng thiên thừa vận, Thái hậu chiếu viết, nay đại hỉ Nhã Dung lấy được hiền tế, Ai gia vui mừng, đặc biệt truyền Nhã Dung dẫn phu quân tiến cung cho Ai gia nhìn xem, khâm thử.”

Chiếu thư đưa tới, cả nhà Thành chủ Quân Gia thành há hốc mồm.

Tin tức này không phải là truyền đi quá nhanh rồi sao, Thái hậu ở Đô thành Mạc Hà cũng biết rồi.

Gọi đích danh Nhã Dung, đại tỷ “Bà nam nhân” kia vẻ mặt thương tiếc nhìn “Bà nam nhân”, không tiếng động ý bảo ngươi chạy không thoát, Thái hậu muốn xem kịch vui của ngươi.

Thái hậu, vốn là dì ruột của mẫu thân bọn họ, quan hệ rất gần gũi a.

“Thái hậu nói, mời Nhã Dung tiểu thư và phu quân lập tức tiến cung.” Công công đến từ trong cung, vẻ mặt cười sáng lạn, đặc biệt khi thấy Hiên Viên Huyền bị “Bà nam nhân” kia ôm trong lòng, cười càng tươi hơn.

Một nhà Thành chủ Quân Gia thành, nghe vậy nhất thời phất tay với “Bà nam nhân” kia, vẻ mặt có chút vui sướng khi người khác gặp họa, muốn giúp cũng không được.

“Bà nam nhân” và Hiên Viên Huyền dưới đôi tay đôi chân nhanh nhẹn của Cấm quân.

Cái gì cũng chưa kịp sắp xếp, đã bị nhét vào xe ngựa, đưa đi.

Gió hè thổi mát, thế giới này thật xinh đẹp vô vàn.

Hoàng cung Mạc Hà, Tây cung của Thái hậu.

Dù nhìn thấy một cung đình như nơi ở của thần tiên, có nhiều ngọc lưu ly mã não chạm khắc, Hiên Viên Huyền cũng không sợ hãi, ngược lại còn có cảm giác như được về nhà, rất tự nhiên.

Bước chân lên thiền điện Tây cung.

Trên ghế tựa lớn bằng bạch ngọc, Thái hậu Mạc Hà ung dung, vẻ mặt vừa tươi cười vừa có chút tức giận nhìn “Bà nam nhân” cường tráng.

Nhìn quét qua Hiên Viên Huyền ngồi sóng vai với “Bà nam nhân” kia, nhìn không giống như phu quân mà lại giống con trai hơn.

Liền không vừa lòng nhìn “Bà nam nhân” mở miệng nói: “Đứa trẻ nhà ngươi, sao lại xằng bậy như vậy, hôn nhân đại sự sao có thể làm loạn, thật là chọc tức người khác mà.”

“Bà nam nhân” kia lại nhìn Thái hậu khoảng trên dưới năm mươi tuổi, lắc đầu nói: “Không có làm loạn.”

“Còn nói không có, đứa trẻ nhỏ như vậy, làm con trai ngươi cũng không khác biệt, làm chồng, ngươi thật là biết chọc tức Ai gia, có nghĩ thông suốt hay không vậy?

Thái hậu Mạc Hà lập tức cắt đứt lời “Bà nam nhân” nói, lời nào cũng nghe ra rất tức giận.

Nhưng thần sắc lại ung dung, không có chút cuồng nộ.

“Bà nam nhân” kia nghe vậy cắn chặt răng, lại lắc đầu nói: “Không phải, Nhã Dung làm sao dám chọc Thái hậu tức giận, tuy rằng nhìn đứa trẻ này còn nhỏ.