Vạn dặm tìm chồng
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216251
Bình chọn: 9.5.00/10/1625 lượt.
i tìm ra được thi thể của cô nương kia.
Tô Tiểu Bồi đích thân đi tìm Sử Thụy một chuyến, nói kết quả tình hình vụ án cho anh ta nghe. Sử Thụy rất kích động, không ngừng cảm tạ: “May có cô nương chỉ điểm, may nhờ cô nương, nếu không tôi đã bị oan uổng rồi. Cô nương đúng là phán đoán như thần, có thể đoán ra được nghi phạm là kẻ nào.”
Tô Tiểu Bồi cười cười. “Chẳng qua chỉ là một vụ án nhỏ. Nói đến phán đoán như thần, ta còn có thể đoán ra được gần đây ngươi từng đi xem mệnh, bốc quẻ nữa.”
“Hả?” Sử Thụy thực sự kinh ngạc: “Cô nương làm sao biết được?”
Bởi ai ai cũng gọi anh ta là Sử Đại, người biết được đại đanh của anh ta không nhiều, chỉ có những việc như bốc quẻ xem mệnh, tính tử vi mới cần phải báo tên thật. Điều này thì Tô Tiểu Bồi không định nói cho anh ta nghe, chỉ nói: “Ta còn có thể đoán được ra vị tiên sinh xem mệnh kia đã chủ động đến tìm ngươi.”
Tìm được người họ Sử, xác nhận đại danh của anh ta, đối với vị tiên sinh xem mệnh đó, điều này thực dễ như trở bàn tay.
“Đúng vậy, đúng vậy, khi tôi đang đi qua đường, ông ta gọi tôi lại, kể ra vài chỗ, chỗ nào cũng trúng, tôi liền để cho ông ta xem một chút.”
Tô Tiểu Bồi gật gật đầu. “Sử Đại, đến giờ chuyện của cô nương bị hại kia coi như gần xong rồi, nhưng vì sao hắn lại tìm ngươi để hãm hại, chuyện này thì vẫn phải điều tra kĩ, tránh sau này lại có những việc tương tự xảy ra.”
Sử Thụy nghe thấy vậy thì gật đầu lia lịa.
“Cho nên, ngươi cần phải nghĩ thật kĩ lại xem, có những người nào đã từng tiếp cận ngươi, vị tiên sinh xem mệnh kia dáng vẻ như thế nào, chặn ngươi lại ở đâu? Ngươi có biết tên họ của ông ta không?
Khi Tô Tiểu Bồi và Sử Đại tỉ mỉ nói chuyện này, Nhiễm Phi Trạch đang gặp mặt Bạch Tứ Gia. Bạch Tứ Gia vốn tên là Bạch Ngọc Phong, là tứ thiếu gia của Bạch gia trang, cũng là tứ ca của Bạch Ngọc Lang. Anh ta nghe thấy La Bình cứ mở miệng ra là nói Bạch Tứ Gia, còn nhường toàn bộ tội danh chẳng liên quan này cho Bạch Tứ Gia gánh, liền không kìm được bật cười ha hả.
“Bọn họ cứ việc truy tra, trên đời này có nhiều người tên là Bạch Tứ Gia như vậy, Huyện quan của huyện nha Ứng Nam bên kia là hảo bằng hữu của ta, sớm đã sắp xếp thỏa đáng rồi, căn bản không có ghi chép nào về tội danh của người họ Bạch, chỗ ở bên này cũng chẳng có dấu vết của Bạch Tứ Gia, nhiều nhất hắn chỉ có thể nói là Bạch Tứ Gia trông rất giống Lục Lang, nhưng Lục Lang là người bắt hắn, hắn sớm đã nhận ra Lục Lang rồi, cho nên ai tin nổi điều này chứ? Điều tra thêm mười ngày nửa tháng nữa, Phủ doãn đại nhân sẽ lại thẩm vấn hắn, chắc chắn sẽ nhận định là hắn nói dối. Mọi người có nghĩ thoải mái cũng chẳng đoán được đến tứ gia của Bạch gia trang.”
“Lần này thực là vất vả cho Lão Tứ rồi.”
“Nhiễm thúc chớ khách khí, có điều chuyện này cháu không thể gặp mặt Lão Lục, lâu lắm rồi chưa được bắt nạt, ức hiếp đệ ấy, thật là đáng tiếc!” Anh ta đưa qua một tờ giấy. “Đây là những người tên Sử Thụy cháu tra được ở trong thành, đúng là không nhiều, chỉ có ba người mà thôi. Người gần đây thăm dò bọn họ cũng đều viết cả trong đó rồi. Để tránh phát sinh sự cố bất ngờ, hôm nay cháu rời đi còn người của Bạch gia sẽ lưu lại đây, nếu Nhiễm thúc có gì cần, cứ dặn dò bọn họ là được.”
Nhiễm Phi Trạch nhận lấy, xem qua, lại cảm tạ lần nữa.
Q.3 – Chương 25
Vào lúc này, trong đại lao của phủ nha, Lưu Hưởng đang đi tuần, sau khi quan tâm hỏi han, động viên các lao sai phải chịu vất vả một lượt. Khi đi qua buồng giam đang nhốt La Bình, y liếc mắt nhìn. La Bình không phát hiện có người đến, chỉ ngồi ở đó với vẻ mặt lo lắng.
Lưu Hưởng xem xét tình hình trong lao xong thì ra ngoài. Y biết, y buộc phải đưa tên ngu ngốc này ra ngoài, không thể để hắn chết trong lao, không thể để vụ án này kết thúc. Nếu như vở kịch này kết thúc đơn giản như vậy thì y căn bản chẳng có cách nào đi nói lại với tiên sinh. Hơn nữa, bắt đầu từ ngày thứ ba đã có kịch phải diễn, viên đá cản đường La Bình này thực là đáng ghét, lại giúp kẻ khác nhận tội, ngu đến cực điểm.
Lưu Hưởng đi đến phía cổng lớn của phủ nha, chuyện này chắc chắn không thể thoát khỏi liên quan tới Tô Tiểu Bồi, chỗ này nhất định có bẫy, y phải cẩn thận mới được. Tóm lại, lần này nhất định phải khiến cho ả chết thật sạch sẽ, không được có bất cứ sai lầm nào.
Lưu Hưởng rời khỏi cửa lớn của phủ nha, khóe mắt bỗng thấp thoáng bóng người con gái mặc y phục màu xanh nhạt, y quay sang, nhưng lại không thấy người đâu nữa. Y hỏi nha dịch thủ vệ của phủ nha ở bên cạnh xem có phải y cũng nhìn thấy một nữ tử áo xanh đứng bên đó không, người đó quay sang nhìn, lắc đầu. Lưu Hưởng ngẫm nghĩ rồi đi qua đó, xung quanh không một bóng người, đi thêm đoạn nữa thì lại là sau tường, không có đường. Tim Lưu Hưởng lại bắt đầu đập loạn xạ, y cúi đầu nhìn, bỗng thấy chỗ vừa rồi bóng dáng đó đứng, có một đóa hoa nhỏ.
Là loại hoa mà hắn từng tặng cho La Linh Nhi.
Lưu Hưởng nghiến chặt răng, y muốn đưa chân ra giẫm nát đóa hoa đó, nhưng lúc gần chạm đến rồi thì lại chỉ đá nó đi. Y rời khỏi phủ nha, đi về phía tây, rẽ qua một con phố, cứ thế đi thẳng, y n