n hạ thanh tâm quả dục nhất Đại Chiêu quốc lại một lần nữa gặp mộng xuân khiến y tim đập mặt đỏ, thế cho nên…. ba ngày kế tiếp y không cách nào đến thăm Ninh Oản.
*
Nguyệt sự xong, Ninh Oản lại trở nên vui vẻ, thời gian nghỉ cũng chưa có đã bị Hòa Nguyệt xách đi đọc sách tập viết.
Trước kia nàng vụng trộm đọc các cặp tài tử giai nhân trong thoại bản, tình yêu nam nữ si tình khiến nàng rất tâm đắc. Chuyện này đương nhiên không thể để cho người ta biết, đều là Son âm thầm chuẩn bị cho. Nhưng mà sau khi vào cùng, làm thư đồng của Hòa nguyệt, nàng mới biết mình gặp được sư phụ rồi.
Nàng chỉ xem thoại bản, trong đó dù có miêu tả những cử chỉ thân mật cũng không rõ ràng lắm. Dù sao nàng vẫn là tiểu cô nương, buổi tối nằm xem cũng đã thấy ngại ngùng rồi, chỉ là Hòa Nguyệt nàng….
Nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của Hòa Nguyệt, nàng thầm nghĩ trong lòng: sao lại có người như nàng ta chứ, vì sao xem xuân cung đồ lại có thể có biểu tình đứng đắn đến vậy?
Hòa Nguyệt còn chưa được mười bốn đâu.
Hòa Nguyệt đã sớm chú ý tới ánh mắt của người bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Trên giường ta còn mấy bản quý lắm, muốn ta ượn không?”
Lời này…. Ninh Oản mặt mày đỏ bừng, nghiêm túc trách cứ: “Cô nương đàng hoàng sao có thể xem mấy cái này chứ?”
Hòa Nguyệt nhíu mày, đầy đứng đắn nói: “Nàng không biết sao? Trước khi thành thân sẽ có người dạy nàng đó, cho nàng xem xuân cung đồ này nọ, mục đích là để nàng có thể biết cách hầu hạ phu quân”.Để Ninh Ngọc Hành có thể thích mình, nàng từ đầu tới chân đều phải học, xuân cung đồ đương nhiên không thể thiếu.
Hầu hạ phu quân? Ninh Oản mặt mũi sáng ngời.
Nàng tuy là sống lại, nhưng chuyện nam nữ hoan ái chỉ mới trải qua một lần, mà lần kia cũng là lúc Bùi Khuyết giận. Trong ấn tượng của nàng, chỉ thấy rất đau, những cái khác đều quên hết.
Ninh Oản trầm tư thật lâu, mới nhìn Hòa Nguyệt: “Vậy… cho ta mượn một quyển đi”.
Hòa Nguyệt đầy vẻ ” ta biết nàng cũng thích” trừng mắt nói: “Một quyển đủ à?”
Ninh Oản đỏ bừng: “Đủ”.
Hòa Nguyệt cười đến đau cả bụng.
*
Trong lòng Ninh Oản bây giờ là quyển “phù dung trướng” mới mượn của Hòa Nguyệt, tâm tình vô cùng bất an bước tới Giáng Đào các.
Đã vài ngày không gặp Bùi Khuyết, nhưng nghe Hòa Nguyệt nói, y mấy hôm nay bận rộn lắm, nên đừng đến quấy rầy y. Nếu y nhớ nàng chắc sẽ đến thăm nàng thôi. Phó Dư Thù bên kia cũng chưa có động tĩnh gì, nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
” Tiểu thư, tiểu thư ôm gì trong lòng thế, để nô tỳ cầm giúp người”. Yên Chi thấy thần sắc tiểu thư nhà mình có chút thất thường, nhân tiện nói.
Ninh Oản vội lắc đầu, “Không cần”.
Ninh Oản thoáng định thần, nhìn thấy dưới tàng cây mai phía trước có một bóng người mặc y phục màu xanh, liếc mắt nàng cũng biết là người nào, nên nói với Yên Chi bên cạnh, “Em về trước đi, ta muốn đi một mình”.
Yên CHi im lặng thấp người hành lễ rồi quay về Giáng Đào các.
– là quốc sư Đại Chiêu Sở Vân Thâm.
Ninh Oản biết, Sở Vân Thâm xuất hiện ở đây, đương nhiên là chờ nàng. Chỉ có y biết nàng vừa ly kì từ mèo con về lại thân thể, tuy nàng không thích tính tình y, nhưng vì Bùi Khuyết, nàng vẫn rất hâm mộ người đó.
Giờ nàng có thể thuận lợi trở lại thân thể mình, vị quốc sư Đại Chiêu tôn quý vô song này đương nhiên có công lao. Ninh Oản nàng là người thị phi rõ ràng, đối với Sở Vân Thâm cũng đầy cảm kích.
“Tiểu nữ chào quốc sư”. Ninh Oản hạ thấp người, khuôn mặt Sở Vân Thâm không hề thay đổi, nói: “Không cần thiết”.
Sở Vân Thâm nhìn tiểu cô nương mười lăm tuổi xinh đẹp trước mắt, hơi nhíu mày: “Ninh đại tiểu thư thật là khách khí”.
Ninh Oản biết y luôn không thích mình, cũng quen rồi, nhìn thẳng vào mắt y: “Ngài yên tâm, giờ ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với A Khuyết”. Thời gian nàng là mèo con, có thể thật tình mà thích A Khuyết, chỉ là y không biết, trái tim nàng đã sớm giành cho y rồi.
Sở Vân Thâm không có biểu tình gì, mắt nhìn về phía xa, Ninh Oản nhìn theo ánh mắt y – hướng về Đông cung, y lạnh nhạt nói: “Ninh Đại tiểu thư có thể nghĩ như vậy, đương nhiên là rất tốt, nhưng Sở mỗ xin khuyên một câu, hoàng cung thị phi nhiều, đừng khiến cho điện hạ thêm phiền toái nữa”.
Phiền toái? Ninh Oản suy tư, ở trong cung, không hợp với nàng, ngoài Phó Dư Thù, còn có Bùi Chiếu. Phó Dư Thù nàng không biết nhưng Bùi Chiếu…. với tính tình Bùi Chiếu, chắc chắn không dễ dàng buông tha nàng như vậy.
Ninh Oản gật đầu, bộ dạng rất nghe lời: “Ta biết, đa tạ quốc sư nhắc nhở”. Nếu mình là nguyên nhân khiến cho huynh đệ A Khuyết và Bùi Chiếu xung khắc, nàng cũng không hề muốn.
“Thái tử tính tình ôn hòa, sau này nhất định sẽ là minh quân, khai chi tán diệp cho hoàng thất đương nhiên là đại sự hàng đầu, cho nên mong Ninh đại tiểu thư chú ý hơn”. Sở Vân Thâm trầm ổn nói.
Lại là việc này? Ninh Oản hơi buồn bực, nhưng không dám phát tác, chỉ nói: “Việc này ta không thể đáp ứng ngài”.
Sở Vân Thâm không nói gì, mắt nhìn nàng chằm chằm, ý bảo nàng nói tiếp.
Ninh Oản ngẩng đầu nhìn y một cái, rồi nói tiếp: “Giờ ta thật tình thích A Khuyết, đương nhiên không muốn y cùng nữ tử khác, dù là vì hoàng tự ta cũng không chịu