g? Cậu ta bây giờ rất điển trai nha, học hành lại giỏi hơn trước rất nhiều, được nhiều bạn nữ trong lớp để ý lắm, kể cả lớp mình cũng có khá nhiều bạn muốn làm quen đó.
Thục Đoan vừa đưa tay lên lau nước mắt cho Nhã Điềm vừa thay đổi thái độ lãng sang chuyện khác, môi nở nụ cười đầy phấn khích. Điều đó khiến Nhã Điềm cũng nhẹ nhõm đi khẽ cười trở lại.
Nhưng Nhã Điềm đã không biết bên trong rèm cửa mẹ nó vô tình nghe nó khóc nên quặng cả lòng, bà chỉ có Nhã Điềm là đứa con duy nhất nên rất mực yêu thương nhưng đôi lúc cũng nghiêm khắc.
Từ nhỏ bà đã dạy cho Nhã Điềm cái gọi là nữ công gia chánh từ nấu ăn đến thêu thùa may vá đều không sót thứ nào để làm cho Nhã Điềm thành cô gái hoàn hảo thì số mệnh sẽ tốt.
Chính vì thế từ nhỏ Nhã Điềm đã được sống trong sự đùm bọc che chở của gia đình có khuôn phép và chừng mực. Đến cái tuổi mới lớn bà không hề muốn Nhã Điềm yêu sớm kẻo lại đau khổ vì chưa chín chắn.
Nhưng vì người Nhã Điềm yêu là cậu bạn thân nên bà cũng chẳng ngăn cấm đến khi mọi chuyện xảy ra thì bà đã sai khi quyết định cho Nhã Điềm yêu quá sớm.
Bây giờ nhìn đứa con gái mà bà yêu quý chìm trong nỗi đau nhưng không thể làm được gì lòng bà đau như dao cắt.
***
Lúc nhỏ khi Nhã Điềm mới sinh rất bụ bẫm dễ thương, hai ông bà vô cùng tự hào vì điều này.
Đến khi sinh nhật tròn một tuổi của Nhã Điềm, rất nhiều khách và người quen người thân thuộc đến dự. Mọi người đang chung vui, trong một buổi sáng đầy nắng, bầu trời vô cùng trong xanh mọi thứ đáng lẽ vẫn bình ổn như thế nếu không có lời tiên đoán đầy mê tín.
Bầu trời đang xanh chuyển sang sắc xám đầy u tối, ai cũng nghĩ là sắp có cơn mưa kéo đến nên có một số người vội vã xin phép về để dọn dẹp và đem một số vật dụng hay quần áo còn phơi ngoài sân vào nhà.
Mẹ Nhã Điềm vốn dĩ đang bế Nhã Điềm trên tay, nhưng có một số người họ hàng đòi bế nên bà nhường lại cho họ, bà ra cửa để đón một số người mới đến và tiễn một số người đi.
Bỗng nhiên bà phát hiện có bóng dáng một cụ già ngoài bảy mươi bộ dạng có vẻ nhếch nhác ngoài cánh cổng đang hướng mắt vào trong.
Vì lòng thương người,mẹ Nhã Điềm đi về phía cổng tiến về phía bà cụ ân cần hỏi han:
– Bà ơi trời sắp mưa rồi, nhà bà ở đâu hay bà vào trong chung vui với cháu luôn nhé.
– Ta không có nhà.
Giọng bà cụ nhẹ nhàng nhưng âm u thảy vào khoảng không đầy u tối của hiện tại làm người ta không khỏi lạnh sóng lưng rùng mình một cái.
– Không có nhà? Thế người thân bà đâu?
– Ta không có người thân.
Lại một câu phủ định thẳng thừng nhưng trong lời nói không hề mang chút đau thương hay xót xa mà đầy ủy dị.
Bây giờ mẹ Nhã Điềm mới để ý mắt bà cụ cứ giáng vào bên trong ngôi nhà, mà tâm điểm lại chính là Nhã Điềm trong mắt bà dấy lên nỗi sợ hãi vì nghĩ đây là kẻ bắt cóc trẻ con, nhưng bà vẫn cố bình tĩnh để tránh bứt dây động rừng.
– Bà đói không hay cháu lấy gì đó cho bà ăn nhé?
– Ta không đói.
” Ôi bà cụ này thật kì lạ không biết là có ý đồ gì đây?”
Đưa ra suy nghĩ trong đầu như thế nhưng mẹ Nhã Điềm nào dám nói ra.
– Ta có chuyện muốn nói.
Nhận thấy sự im lặng, trong đôi mắt hiện lên ngạc nhiên và hơi hoảng loạn của người phụ nữ trẻ trước mặt, bà cụ thay đổi hướng nhìn thẳng vào mẹ Nhã Điềm.
– Có gì bà cứ nói cháu nghe đây._mẹ Nhã Điềm cũng cố gắng lắng tai nghe những gì bà cụ sắp nói.
– Con bé đó có số mệnh không tốt.
Bà cụ hướng mắt về phía Nhã Điềm bây giờ đang trên tay ba nó cựa quậy. Thốt ra từng lời vào không trung một cách nhẹ tênh chỉ đủ để người đối diện nghe thấy.
Nhưng lời bà cụ nói như giáng một cái gì đó xuống nỗi lòng đang lo sợ của mẹ Nhã Điềm làm bà thêm thất kinh bấn loạn. Lời bà cụ nói chẳng khác nào một lời tiên đoán.
– Bà à, bà có sao không sao lại nói như thế?
Hơi khó chịu vì lời nói nhăn nói cụi của bà cụ nhưng mẹ Nhã Điềm vẫn giữ thái độ lễ phép nhất có thể.
– Thôi ta đi đây, ta có cái này tặng cho con bé mong nó sẽ qua khỏi.
Bà cụ lấy ra thứ mà bà cho là quà nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của mẹ Nhã Điềm, bà hơi e dè định rụt tay lại nhưng không thể.
Đặt món quà lên bàn tay của mẹ Nhã Điềm xong bà cụ quay lưng bước đi, bầu trờ lại trở về sắc xanh biếc đầy tươi sáng.
Đang bàng hoàng nhìn vào món quà, định hỏi rằng món quà đó có ý nghĩa gì thì bà cụ đã đi một quãng khá xa.
Vì quá lâu không thấy bà vào trong nên ba Nhã Điềm đi ra gọi. Vì sợ ông phát hiện nên bà đã cất ngay vào túi áo bà không tin vào điều đó nhưng bà cụ đó toát ra một khí chất gì đó làm bà không khỏi hoài nghi, muốn không tin nhưng bà vẫn lo sợ.
– Sao lâu thế còn chưa vào có chuyện gì vậy?
– Không có gì chúng ta vào đi
Nhẹ nở nụ cười gượng cả hai ông bà cùng đi vào trên tay có một đứa trẻ xinh xắn bụ bẫm.
***
Nhớ lại ngày đó mẹ Nhã Điềm cảm thấy nó có chút gì đó đúng nhưng bà vẫn không tin đó là sự thật đó chỉ là sự rủi ro mà thôi.
Thấy Nhã Điềm cười trở lại bà cũng đi vào bếp để chuẩn bị tiếp thức ăn.
– Tôi mới gặp cậu ấy lúc sáng, nhưng cậu có nói quá không đấy.
Bấy giờ Nhã Điềm mới phản bác lại lời khen của Thục Đoan dành cho Khải Huy.
– Gì? Mới về đã gặp rồi sao? Ghê nha!
Thục Đoan lại c