rịnh Đinh Đinh cảm giác trái tim cô loạn một nhịp, không khống chế nổi mà đập mạnh.
“Anh nghĩ hoàn trả bằng phi vật chất kỳ thật còn có thành ý hơn.” Giọng nói của người nào đó trầm thấp, ám hiệu càng mạnh hơn nữa.
Trịnh Đinh Đinh nhìn ý ngầm trong tròng mắt anh, cảm giác chẳng khác nào anh nói ba chữ “Em hiểu mà!” trầm mặc một chút rồi nói: “Ninh Vi Cẩn, chân em đau quá. Chúng ta tìm chỗ nào nghỉ chân một chút đi!”
Nói xong, Trịnh Đinh Đinh đưa tay chỉ quán cà phê đối diện: “Chỗ đó đi ạ!” Cô vội vàng đi đến, nhưng nhịp tim vẫn đập loạn nhịp.
Cô vẫn hoảng hốt không thôi, vòng vo một hồi, tránh né đề tài giáo sư Ninh nhắc tới.
Ninh Vi Cẩn thản nhiên cầm túi, nhẹ nhàng bước theo sau cô. Ánh mắt vẫn lưu luyến ở bóng lưng uyển chuyển, vòng eo mảnh khảnh, đùi thon dài. Hơi suy tư một chút, ung dung đưa ra một kết luận: “Cô lại xấu hổ rồi, muốn né tránh anh!”
Nhưng làm sao có thể mặc cho cô tránh né anh chứ!””
Chương 34
Vào quán cà phê, Ninh Vi Cẩn đứng trước quầy gọi đồ còn Trịnh Đinh Đinh tìm chỗ ngồi, bàn tay nắn bóp bắp chân đau nhức.
Lúc Ninh Vi Cẩn mang đồ uống và điểm tâm đến thì thấy Trịnh Đinh Đinh đang cúi đầu than thở, hơi kinh ngạc: “Mơi đi có xíu vậy đã mệt mọi rồi sao?”
“Lâu rồi em không đi dạo phố mà!” Trịnh Đinh Đinh tiếp tục đấm bóp chân. “HƠn nữa, hôm nay cũng đi nhiều mà, chân cũng nhức nữa!”
Ninh Vi Cẩn đặt mấy thứ đồ trong tay xuống, kéo ghế bên cạnh Trịnh Đinh Đinh mà ngồi xuống. Sau đó, cúi người cầm lấy cổ chân cô.
“Anh làm gì thế?” Trịnh Đinh Đinh sợ hết hồn.
“Chẳng qua định giúp em xoa bóp chút thôi!” Ninh Vi Cẩn từ từ đặt chân cô lên đùi mình, ngón tay dọc theo bắp chân nhẹ nhàng xoa bóp, tròng mắt tập trung lưu luyến trên bắp chân trắng nõn, nhẵn nhụi.
Trước mặt mọi người lại thể hiện hành động quá mức thân thiết như vậy khiến Trịnh Đinh Đinh có cảm giác không hay cho lắm. Nhưng đồng thời đáy lòng lại cảm thấy có chút ngọt ngào.
Xoa bóp cho cô chừng mười phút, Ninh Vi Cẩn mới dừng lại chậm rãi để chân cô xuống, hỏi cô có cảm thấy thoải mái hay không?
“Ừm.” Trịnh Đinh Đinh cảm thấy chân cũng đã bớt đau nhức, thoải mái hơn rất nhiều, mỉm cười: “Anh còn biết cách xoa bóp huyệt đạo sao?”
“Trước kia anh cũng học qua châm cứu, và xoa bóp mà!” Anh thản nhiên nói.
“Giáo sư Ninh thật là vạn năng nha! Cái gì cũng biết làm!”
“Cái gì?”
“Không có gì!” Trịnh Đinh Đinh nhẹ giọng nói. “Ý là anh biết làm rất nhiều thứ đó!”
“Anh không chỉ biết làm những thứ này thôi đâu!” Giọng nói Ninh Vi Cẩn cực kỳ lạnh nhạt, lại có chút ngạo mạn. “Sau này em sẽ biết!”
Trịnh Đinh Đinh lấy tay chọc chọc cánh tay anh. Trong lòng oán thầm một tiếng, “Thật quá kiêu căng rồi!”
“Em đang nói gì thế?”
“Không có gì mà!” Trịnh Đinh Đinh làm ra vẻ vô tội nói. “Em cái gì cũng không nói nha!”
Nói xong lập tức cầm lấy chiếc thìa xúc miếng bánh ngọt, đút vào miệng.
Vốn dĩ, định sau khi nghỉ một lát sẽ đi dạo thêm một chút nhưng một cú điện thoại của Ninh Vi Cẩn lại cắt đứt kế hoạch tốt đẹp này. Điện thoại gọi anh phải về bệnh viện xử lý một bệnh nhân bỗng nhiên có chuyển biến xấu, cho nên cuộc hẹn đành phải chấm dứt. Trịnh Đinh Đinh không thể làm gì khác là phải về nhà trước. Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh về nhà, thì nói thêm một câu: “Công việc của anh khiến cho bản thân anh không có thời gian riêng tư nữa. Nhưng anh sẽ bù đắp cho em ở những phương diện khác!”
“Bù đắp? Bù đắp cái gì nha?” Trịnh Đinh Đinh thật sự tò mò.
Nhưng Ninh Vi Cẩn không có thời gian giải thích cặn kẽ cho cô nghe. Điện thoại liên tục thúc giục anh lập tức đến bệnh viện xử lý công việc.
Trịnh Đinh Đinh về nhà thật sớm. Rảnh rỗi cô nằm trên giường xem phim.
Một bộ phim tình cảm của Hồng Kông. Trong phim, khuôn mặt nhìn nghiêng của nam chính vừa lạnh lùng, vừa ưu nhã, có chút giống với Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn. . . . . Trịnh Đinh Đinh không tự chủ mà nhớ đến khuôn mặt ưu việt mười phần kia, không nhịn được mà hé môi cười một cái.
Cô không hề suy nghĩ sâu xa tại sao lại nhớ đến Ninh Vi Cẩn. Vậy mà cô đã quên mất câu nói trong quyển tạp chí kia. Biểu hiện rõ rệt nhất của tình yêu chính là trong lúc vô thức mà bật cười khúc khích.
Buổi tối, Trịnh Đinh Đinh chỉ hâm lại sủi cảo. Vừa định bưng ra phòng khách để giải quyết bữa tối, liếc mắt lại thấy trên màn hình điện thoại báo có hai cuộc gọi nhỡ. Vừa nhìn đến, đều là của Trần Tuần.
Trịnh Đinh Đinh dừng lại nhìn vài giây, rồi làm như không thấy, cũng không gọi lại nữa.
Giải quyết cơm tối qua loa xong xuôi, Trịnh Đinh Đinh lại mở máy tính. Vào phần file quen thuộc của mình, tiếp tục viết nhật ký.
Kể từ khi quyết định hoàn toàn buông tay chuyện của Trần Tuần, Trịnh Đinh Đinh cũng chưa viết nhật ký lần nào.
Vậy nên, hôm nay cô quả thật muốn viết gì đó.
Không liên quan đến Trần Tuần, cũng không liên quan đến chuyện trước kia chỉ nói về hiện tại.
“Khi nói đến chuyện yêu đương, mình cảm thấy có chút lạ lẫm. Nói đúng ra, đây là lần đầu tiên mình có người yêu. Anh ấy thật sự có tình cảm với mình, nghiêm cẩn, thậm chí có chút hơi gia trưởng. Anh ấy không biết nói lời ngon tiếng ng