XtGem Forum catalog
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329005

Bình chọn: 10.00/10/900 lượt.

ao? Vậy thì đi thanh toán thôi!”

“Hả? Vâng ạ!” Trịnh Đinh Đinh rất biết nghe lời. Để mặc anh ôm lấy cả người, che khuất tầm mắt của cô.

Anh không thích tầm mắt bạn gái mình nhìn người đàn ông khác ngoài anh anh ra.

Rời khỏi hiệu sách, đúng như kế hoạch của Trịnh Đinh Đinh , Ninh Vi Cẩn dẫn cô đi tản bộ.

Trên đường có rất nhiều cửa hàng tiện lợi, có thể tìm được rất nhiều thứ cổ quái. Lúc Trịnh Đinh Đinh không có việc gì cũng đi đến chỗ này.

Đây cũng là lần đầu tiên Ninh Vi Cẩn nghiêm túc đi trên con đường này. Bình thường lúc đi qua đây anh thường đi rất nhanh nhưng vì để phối hợp với Trịnh Đinh Đinh anh phải bước chậm rãi, cầm tay cô, chậm rãi đi dạo.

Có cửa hàng rất nhỏ, chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông, trần nhà cũng thấp lùn. Lúc Trịnh Đinh Đinh và Ninh Vi Cẩn đi vào, chiếc chuông trước cửa lập tức kêu “đinh đinh” không ngừng. Anh hơi cau mày, quan sát gian hàng, đồ mỹ nghệ, thú nhồi bông, đồ trang sức. . . . . Anh không hề thấy có chỗ nào hay ho cả. Nhưng khi nhìn sang Trịnh Đinh Đinh thấy cô đang hưng phấn nghịch một chiếc gạt tàn đồ chơi, càng cảm thấy khó hiểu.

Trịnh Đinh Đinh chọn một ít đồ chơi nhỏ, không để Ninh Vi Cẩn có thời gian, trực tiếp lấy bóp da trong túi, sảng khoái trả tiền.

Tay Ninh Vi Cẩn đang lấy ví da hơi dừng lại một chút, trong tròng mắt đen có một chút biến hóa rất nhỏ.

“Đi thôi!” Trịnh Đinh Đinh chủ động dắt tay Ninh Vi Cẩn, “Chúng ta đến cửa hàng tiếp đi!”

Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, sau đó dùng sức giữ chặt tay phải của Trịnh Đinh Đinh, cùng nhau đi về phía trước.

Khi đến cửa hàng tiếp theo, cửa hàng này lấy màu cam làm màu chủ đạo, chuyên bán đồ trang sức. Trịnh Đinh Đinh lại nhìn thấy Mộ Nhất Tuân và bà xã anh.

Hai người họ đang chọn bình đốt tinh dầu. Cánh tay Mộ Nhất Tuân nhẹ nhàng để trên lưng Mộ phu nhân, cúi đầu nghiêm túc lựa chọn với cô.

“Em thích màu này những lại thích hình này cơ, làm thế nào bây giờ? Em nên mua cái nào đây?” Mộ phu nhân sợ phải lựa chọn, ánh mắt đảo quanh giữa hai bình đốt tinh dầu. Dường như vấn đề này cô cảm thấy rất khó.

“Vậy thì mua cả hai đi!” Giọng nói của Mộ Nhất Tuân trầm thấp, nhẹ nhàng, mang theo một chút cưng chiều. “Như thế không phải rất dễ giải quyết rồi sao?”

Mộ phu nhân hài lòng gật đầu một cái. Ngay sau đó, ánh mắt bị một chiếc gối thơm hình con cừu hấp dẫn, nhẹ giọng kinh ngạc hô lên: “Mộ Nhất Tuân! Con cừu kia thật đáng yêu nha!”

Mộ Nhất Tuân phóng khoáng nói: “Em có thể mua làm gối ngủ trưa. Em tha hồ chảy dãi nha!”

“Còn cả sao dán tường, và cốc nước dạ quang kia cũng thật đẹp nha!”

“Mua về nhà cho em làm cốc uống sữa!”

“Nến có mùi dâu tây kia em cũng muốn nha!”

“Không thành vấn đề!” Mộ Nhất Tuân tiến sát lại gần cô gái của anh. Đôi môi lơ đãng lướt qua trán cô. Ánh mắt tràn đầy yêu thương, “Em muốn gì đều được!”

. . . . .

Rất dễ nhận thấy, Mộ Nhất Tuân đối với bà xã mình cực kỳ cưng chiêu, muốn gì được nấy!

Trịnh Đinh Đinh có chút ngượng ngùng, xoay người làm bộ bận rộn chọn lựa đồ. Ninh Vi Cẩn đứng bên cạnh cô, kịp thời kéo lại tư tưởng đào ngũ của cô trở về. Giọng nói trầm thấp: “Hâm mộ sao?”

“Cái gì?” Trịnh Đinh Đinh hỏi ngược lại.

Ninh Vi Cẩn nhìn thấy vẻ mặt của cô là hiểu ngay, nhẹ giọng nói: “Em thcish gì, anh đều mua cho em!”

Trịnh Đinh Đinh ngẩn người một chút sau đó phì cười: “Cái gì là cái gì cơ chứ? Em lại không yêu cầu anh làm những điều này cho em. Anh cần gì làm ra vẻ thế chứ?”

Ninh Vi Cẩn đưa tay ôm lấy ngang hông Trịnh Đinh Đinh, nhắc nhở: “Em là bạn gái của anh, có quyền yêu cầu về cả phương diện về vật chất!”

Trịnh Đinh Đinh đang muốn nói gì đó.

Ninh Vi Cẩn lại bổ sung một câu: “Còn có, em lại cướp đi việc tính tiền của đàn ông là không đúng. Làm đàn ông, anh cảm giác rất mất mặt đó!”

“Đã bao nhiêu tuổi rồi mà đường đường là Ninh đại giáo sư lại tính đến chuyện này cơ chứ?”

Đôi tròng mắt đen của Ninh Vi Cẩn hơi lóe sáng một chút: “Dĩ nhiên, không có người bạn trai nào lại ngại chuyện này cả!”

“Được rồi, em biết rồi!” Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy anh rất coi trọng chủ nghĩa đàn ông, cũng không có ý định khiến anh mất mặt mũi, không chút để ý nói, “Vậy em sẽ chọn đồ thật đắt! Anh nên chuẩn bị tâm lý đi nha!”

“Mua cho em tất cả những thứ kia cũng không thành vấn đề!” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt mà chắc chắn, “Anh sẽ trả tiền!”

“. . . . . ”

Kết quả là Trịnh Đinh Đinh mua hai túi lớn túi nhỏ. Ninh Vi Cẩn thoải mái trả tiền, tay cầm túi đồ của cô, nói “Đi thôi!” Cô đi theo sau anh ra cửa.

Sau khi đi ra, Trịnh Đinh Đinh hỏi Ninh Vi Cẩn muốn mua gì.

“Tạm thời anh không thiếu gì cả!” Ninh Vi Cẩn dừng bước, nghiêng người nhìn Trịnh Đinh Đinh, ánh mắt có chút ý vị sâu xa, “Em muốn có qua có lại sao?”

“Ừ!” Trịnh Đinh Đinh cười gật đầu, “Anh mua nhiều đồ cho em như vậy mà. Em nghĩ cũng nên mua cho anh thứ gì đó chứ!”

“Không nhất định là phải thứ gì mua đường. Em cũng có thể trả lại bằng cách khác mà!” Giọng nói Ninh Vi Cẩn trầm thấp như tiếng đàn, chậm rãi nói từng chữ. Ánh mắt nghiêm túc, chuyên chú, “Có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều đó!”

“. . . . . Anh có ý gì hả?” T