ọt, cũng sẽ không làm những điều lãng mạn. Anh ấy chẳng có chút nào giống với hình mẫu lý tưởng của mình cả. Mình chưa từng nghĩ sẽ tìm một người bạn trai làm giáo sư. Và cũng chưa từng nghĩ tới Mr. Right của mình lại là dáng vẻ này. Nhưng lần này là mình cam tâm tình nguyên đón nhận. Không biết tại sao trong đầu luôn có một giọng nói nhắc nhở mình, nếu bỏ lỡ anh ấy, mình chắc chắn sẽ hối hận.”
Trịnh Đinh Đinh gõ xong dòng cuối. Cầm lấy tách trà nhấp một ngụp trà bạc hà mật ong, cảm thấy sảng khoái vô cùng. Cảm giác như có một dòng suối nhỏ ấm áp di chuyển khiến cả người cô cũng ấm lên.
Điện thoại lại vang lên.
Lại của Trần Tuần.
Trịnh Đinh Đinh chần chờ một chút rồi nhận.
“Đinh Đinh!” Giọng nói của Trần Tuần hơi khàn khàn, lộ ra vẻ mệt mỏi, “Anh muốn gặp em. Thật sự rất muốn rất muốn!”
“Bây giờ cũng muộn rồi, em muốn. . . . . ”
“Anh đang ở dưới tầng!” Trần Tuần cắt đứt lời từ chối của cô, cười thấp, “Anh vừa rồi mới đi bar uống chút rượu. Bây giờ đã say rồi, đúng là tửu lượng càng ngày càng kém!”
“Anh đang ở dưới tầng sao?”
“Đúng, anh lái xe đến! Vượt hai đèn đỏ, thiếu chút nữa là bị cảnh sát giao thông tóm được lĩnh giấy phạt rồi!” Trần Tuần thu lại nụ cười, nghiêm túc nói,
“Đinh Đinh, anh rất muốn gặp em, nói chuyện với em!”
Trịnh Đinh Đinh trầm mặc.
Năm phút sau, Trịnh Đinh Đinh xuống lầu. Quả nhiên nhìn thấy xe của Trần Tuần ở trước mặt. Cô đi đến, gõ gõ cửa kính. Khuôn mặt hơi say của anh nghe được tiếng gõ cửa mới miễn cưỡng quay đầu, sau đó cười nhẹ một tiếng.
Trần Tuần say, không mở được xe. Trịnh Đinh Đinh giúp anh ta gọi điện cho Đại Miêu để cậu ta đến đón anh.
Đại Miêu nói trong điện thoại: “Đinh Đinh, hiện giờ tôi có chút việc không đến được. Như vậy đi, cô giúp tôi chăm sóc anh ấy một chút. Một tiếng nữa tôi có mặt!”
Cúp máy xong, Trịnh Đinh Đinh cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ.
“Đinh Đinh, anh thật sự có chuyện muốn nói với em, có thể không?” Trần Tuần giữ chặt thái dương, nhẹ giọng hỏi.
Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Cũng nên phải nói rõ ràng, cứ tránh né như vậy cũng không phải là chuyện tốt.
Trần Tuần đi theo Trịnh Đinh Đinh vào phòng. Trịnh Đinh Đinh kêu anh ta ngồi trên ghế salon nghỉ ngơi một chút. Cô đi pha chút trà bạc hà giải rượu cho anh.
Trần Tuần tựa người vào ghế salon, chậm rãi nhìn căn phòng của cô, nhỏ nhắn, thiết kế rất ấm áp nhưng lại đối lập với căn hộ lạnh lẽo như băng của anh.
Trịnh Đinh Đinh bưng tách trà bạc hà ấm áp ra ngoài, đặt trên bàn, ý bảo anh uống.
Trần Tuần cầm lấy ly trà uống hai ngụm lại ho khan vài tiếng. Sau khi để chén xuống, anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay Trịnh Đinh Đinh, hơi dùng sức kéo cả người cô sát gần lồng ngực anh. Trịnh Đinh Đinh không chuẩn bị nên đã bị anh ta ôm lấy.
Trần Tuần dán mặt lên bụng Trịnh Đinh Đinh, qua lớp vải mỏng, anh ta hít một hơi thật sâu, ngửi được hương thơm dịu nhẹ trên người cô. Cảm giác khó có thể tách rời, vừa buồn bã, thấp giọng nói: “Trịnh Đinh Đinh, quay về bên anh có được không? Lần này anh sẽ không tiếp tục sai lầm nữa!”
Trịnh Đinh Đinh đẩy anh ta ra, nhưng không được. Anh ta mặc dù say rượu nhưng sức lực vẫn rất lớn. Một tay nắm lấy cổ tay cô, một tay dán chặt lưng cô. Anh cúi đầu, nhíu mày nói.
“Chuyện giữa anh và Ôn Tử Hinh đã là quá khứ rồi. Lần này đến chăm sóc cô ấy cũng là trách nhiệm thôi. Anh thừa nhận có chút áy náy với cô ấy. Cô ấy cho anh nhiều thứ, lại vì anh mà chịu tổn thương. Về tình về lý, anh không thể làm ngơ khi cô ấy gặp tai nạn được.”
. . . . . .
“Nhưng anh bảo đảm, trong ba năm nay anh và cô ấy không có cái gì. Anh cũng không có bất cứ người bạn khác giới nào, ngay cả gặp dịp thì chơi cũng không có. Anh chỉ có em thôi!”
. . . . .
“Anh sai vì ba năm nay không để tâm suy nghĩ chuyện giữa hai chúng ta. Anh sai vì coi em là người bạn tốt, không chủ động tiến thêm một bước. Anh sai vì không để ý đến cảm nhận của em. Anh sai rất nhiều, nhưng anh sẽ sửa mà. Chỉ cần em đồng ý cho anh một cơ hội, anh sẽ cố gắng làm tốt hơn tất cả những người đàn ông khác!”
“Trần Tuần!” Trịnh Đinh Đinh dùng sức giãy dụa, đẩy tay anh ra.
“Đinh Đinh!” Trần Tuần ngẩng đầu, đôi mắt như say như tỉnh, cất cao giọng nói: “Em nghe anh nói hết đã!”
Trịnh Đinh Đinh nhíu mày nhìn anh ta!
“Anh cần em!” Khuôn mặt tuấn tú của Trần Tuần cực kỳ chân thành, đáng tin, “Từ nay về sau, anh sẽ trân trọng em. Anh bảo đảm chỉ có em mà thôi!”
“Anh buông ra trước đi! Như thế mới dễ nói chuyện, có được không?”
Trần Tuần chậm rãi buông lỏng đôi tay.
Trịnh Đinh Đinh xoa xoa cổ tay bị anh nắm chặt, nghiêm túc nói: “Đáp án của em vẫn như vậy mà thôi. Chúng ta không có khả năng!”
Trần Tuần đứng dậy, tiến sát lại gần Trịnh Đinh Đinh, trong mắt đen phát sáng cực kỳ kiên định, môi mỏng mấp máy, nhẹ giọng nói: “Lý do?”
“Em đã nói với anh rồi đó, em có bạn trai rồi. Tình cảm giữa tụi em càng lúc càng sâu sắc. Chúng em rất chân thành!”
“Chính là vị giáo sư Ninh kia sao?” Trần Tuần cau mày, “em với anh ta quen biết được bao lâu mà nói là tình cảm sâu sắc hả?”
“Có đôi khi tình cảm nông hay sâu không hề liê