XtGem Forum catalog
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328611

Bình chọn: 9.5.00/10/861 lượt.

g một bên.”

Đây là lần đầu tiên anh ta ở trước mặt Trịnh Đinh Đinh bộc lộ vẻ ảm đạm như vậy. Giống như một cậu bé mất đi món đồ chơi yêu thích, vừa không nỡ, không cam lòng, còn cả có chút tiếc nuối.

Trịnh Đinh Đinh không nói thêm câu gì nữa, bầu không khí thật sự khó có thể nói chuyện tiếp.

Lúc Đại Miêu tới rõ ràng cũng cảm nhận được không khí cổ quái trong phòng. Cậu ta thử dò hỏi Trịnh Đinh Đinh, “Sao vậy? Anh ấy say kinh khủng lắm sao?”

Sắc mặt Trịnh Đinh Đinh không chút thay đổi: “Anh mau đưa anh ấy về đi!”

Một tay Đại Miêu cầm chìa khóa xe, một tay gãi đầu, ý cười không giảm: “Lão đại, đây rốt cuộc là sao chứ? Khoảng thời gian này tâm trạng anh lúc lên lúc xuống, làm cho người ta không thể nào hiểu được. Hôm nay lại mượn rượu giải sầu, uống xong sao lại chạy đến đây thế?”

Trần Tuần từ từ mở mắt, ho khẽ vài tiếng.

Đại Miêu ý vị thâm trường nhìn Trần Tuần, nói: “Lão đại, em đến đón anh, mau về cùng em đi thôi. Đây cũng không phải khách sạn, đừng nói là anh muốn ngủ lại nha?”

Đại Miêu đi tới, vừa định đỡ Trần Tuần thì anh đã phất tay, tự đứng lên, ánh mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh: “Xin lỗi đã quấy rầy em!”

Trịnh Đinh Đinh mở cửa tiễn bọn họ.

Trần Tuần đi về phía cửa, Đại Miêu đi theo sau. Trịnh Đinh Đinh đang định đóng cửa thì Đại Miêu ngửa đầu ra sau, như cười như không nói với cô: “Đinh Đinh, đây là lão Đại đau đầu vì tình nha!”

Trịnh Đinh Đinh vỗ một cái vào gáy câu ta khiến câu ta rên “Ai ui” một tiếng, vội vàng cúi thấp đầu đi ra ngoài, Trịnh Đinh Đinh cũng nhân cơ hội này đóng cửa lại.

Cậu ta xoay người, nhìn thấy Trần Tuần đang ngồi trên ghế. Trong không khí phảng phất hương mùi rượu không thể tiêu tan.

“Chỉ có mấy tháng thôi mà anh đã bị em gạt sang một bên!” Lời của anh ấy vẫn quanh quẩn trong đầu cô.

Cô đã ở bên anh đã gần mười năm nay.

Rốt cuộc là người nào đào thải người nào đây? Nhưng những điều này không quan trọng nữa. Điều quan trọng là hiện tại và tương lai. . . . .

Sáng sớm hôm sau, Túc Minh Quyên mang theo hai túi đồ tới nhà. Trịnh Đinh Đinh còn đang ngái ngủ đánh răng, Túc Minh Quyên nấu canh trong phòng bếp.

Trịnh Đinh Đinh vừa rửa mặt xong đi ra ngoài đã nghe thấy tiếng quát của Tần Mộc Dao, “A, sao ở đây lại có tóc của đàn ông thế?”

Túc Minh Quyên vừa nói vừa nhặt mấy sợi tóc đưa đến trước mặt Trịnh Đinh Đinh, mặt đầy hồ nghi: “Tóc của ai đó?”

“Chỉ là tóc thôi mà, gì mà tóc của ai ạ?” Trịnh Đinh Đinh giả bộ hồ đồ.

“Đừng giả bộ hồ đồ với mẹ, tóc con ngắn và cứng như vậy sao? Đây rõ ràng là tóc đàn ông mà!” Túc Minh Quyên giữ chặt bằng chứng trong tay, không hịu bỏ qua cho cô.

Trịnh Đinh Đinh khó có thể nói tối qua Trần Tuần uống say lên nhà ngồi. Nếu nói ra nhất định sẽ bị Túc Minh Quyên cằn nhẳn thật lâu.

Túc Minh Quyên thấy thế cũng hiểu được, nói: “Đinh Đinh, mẹ hiểu được khi tình cảm mặn nồng thì nam nữ khó thể nào giữ được. Giáo sư Ninh thỉnh thoảng lên nhà chơi một chút thì không sao. Nhưng con phải nhớ kỹ, không được để cậu ta ở qua đêm. Dù sao con cũng chưa lập gia đình, vạn nhất bị hàng xóm láng giềng nhìn thấy nhất định bọn họ sẽ nói không hay.”

Trịnh Đinh Đinh “Ách” một tiếng, “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi!”

Túc Minh Quyên lắc đầu bật cười, “Thôi đi cô, đừng tưởng mẹ già rồi không biết giới trẻ các con nghĩ gì. Bọn trẻ các con liệu có mấy người nhịn đến lúc cưới chứ? Mẹ nói trước, nếu mà các con muốn làm chuyện đó thì tìm một phòng sạch sẽ, hoặc khách sạn cũng được. Ngàn vạn lần đừng làm chuyện này ở nhà mình. Tòa nhà này, từ trên xuống dưới có bao nhiêu cặp mặt chứ/ Con phải cư xử cho cẩn thận!”

“. . . . . ”

“Sao thế? Con thấy mẹ con nói thẳng quá sao?” Túc Minh Quyên che miệng cười. “Tình cảm chính là như thế, cần gì che che giấu giấu chứ? Nếu đã kìm lòng không được, phòng còn hơn tránh, là bậc trưởng bối cũng phải cho con lời khuyên đúng đắn chứ?”

“. . . . . ” Đột nhiên Trịnh Đinh Đinh cảm thấy mẹ già nhà mình thật sự thoáng nha!

“Nhưng cũng nói thật, mẹ rất thích giáo sư Ninh. Ngày đó, cậu ấy nói chuyện phiếm với chúng ta, thái độ chân thành, thành khẩn, khí chất rất tốt. Vừa nhìn cũng có thể khiến cho người ta có cảm giác là một người đàn ông kiên định, rất đáng an tâm. Con chọn cậu ấy là người yêu, mẹ và ba con không phản đối!”

“Ba mẹ không ngại công việc của anh ấy sao?”

“A, ý con nói là sờ sờ ngực sao? Thật ra thì có làm sao chứ? Cậu ấy đã sờ nhiều nhiều như vậy chắc cũng chẳng khác gì hai miếng thịt heo!”

“. . . . . ”

“Đinh Đinh, nói về nhìn đàn ông, mẹ so với con thì hiểu nhiều hơn đó. Mẹ vừa nhìn đã cảm thấy rất ưng giáo sư Ninh rồi. So sánh với cậu Trần Tuần mà lúc trước con thích thì hơn mấy chục lần đó!”

Trước kia, Túc Minh Quyên cũng đã gặp Trần Tuần, chưa nói anh ta có tốt hay không. Chẳng qua ánh mắt vô cùng lạnh lùng. Vừa nhìn đã biết là một người đàn ông không coi trọng tình cảm. Công thêm việc bà biết con gái bà vẫn luôn thầm mến nhưng Trần Tuần không đáp lại. Ngoài việc đau lòng con gái, thật sự bà không có quá nhiều hảo cảm với Trần Tuần.

“Thật không nghĩ tới Ninh Vi Cẩn có thể vừa mắt bố mẹ nha!” Trịnh Đinh Đinh cười, tr