Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327750

Bình chọn: 7.00/10/775 lượt.

Đinh Đinh đứng dậy đi theo sau cậu ta.

Tàu bắt đầu lăn bánh, Đại Miêu mua nước và thức ăn, đặt trên bàn nhỏ. Sau khi ngồi xuống ngước mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh. Trịnh Đinh Đinh cúi đầu, khuôn mặt không thay đổi ngẩn người nhìn đôi bàn tay đang siết chặt.

Đại Miêu cười lạnh, “Trịnh Đinh Đinh, nói thật ra, tôi có chút hận cô. Nếu như không phải cô tuyệt tình như vậy thì đến bây giờ anh ấy cũng không xảy ra chuyện gì!”

Trịnh Đinh Đinh nghe vậy ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Đại Miêu đang ngồi đối diện rồi chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Nhìn phong cảnh trôi về phía sau, nhà cửa, hồ nước. . . . . Tất cả đều nói rõ cho cô biết cô sắp đi khỏi thành phố H. . . . .

“Vì một Ôn Tử Hinh, cô đã xử tử ngay anh ấy. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã đi tìm một người đàn ông khác, xóa bỏ sự quan tâm của anh ấy đối với cô ba năm nay.” Giọng nói của Đại Miêu lạnh lẽo đến mức tận cùng, “Cô khiến cho tôi nhận ra một sự thật: phụ nữ còn tuyệt tình hơn cả đàn ông!”

Đáp lại anh ta là chuông điện thoại của Trịnh Đinh Đinh vang lên.

Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy trên màn hình nick name quen thuộc, lập tức đứng dậy vừa

Đi vừa nghe điện thoại.

Là điện thoại của Ninh Vi Cẩn.

Xe lửa lắc la lắc lư, phong cảnh ngoài cửa trôi nhanh về phía sau. Sau khi Trịnh Đinh Đinh đứng vững, mới nhẹ giọng với Ninh Vi Cẩn.

“Em đang ở trên xe lứa với Đại Miêu đến thành phố Y. Trần Tuần xảy ra chuyện, bây giờ đang phải cấp cứu.” Trịnh Đinh Đinh nói đứt quãng, “Ninh Vi Cẩn, em xin lỗi!”

……

Em xin lỗi vì em phải đến đó. Em quen biết Trần Tuần 10 năm rồi. Cho dù không tình yêu nhưng vẫn có tình cảm bạn bè.

Đến nửa đêm, xe lửa đã đến nhà ga thành phố Y.

Một người bạn của Đại Miêu ở thành phố Y đã đến đón bọn họ. Đợi Đại Miêu và Trịnh Đinh Đinh lên xe thì vội vã phóng đến bệnh viện số 5.

Mặc dù đã vào đầu hạ nhưng trên núi vẫn còn tuyết đọng, nhiệt độ rất thấp, núi cao, sông sâu. Do Trần Tuần đi lên lúc sáng sớm nên gặp chuyện không may. Khi leo được 2000 mét đã bị ngã xuống vách núi. Bởi vì chỗ xảy ra tai nạn là một vách núi hiểm trở, xe cấp cứu 120 đến cũng không cách nào đến hiện trường để cứu người. Cảnh sát, nhân viên cứu hộ, cùng dân bản địa quen thuộc địa hình ở đây sau khi nghiên cứu bản đồ kỹ càng đã tập hợp thành một đội gồm 7 người xuống núi cứu người.

Dưới sự phối hợp của mọi người, đưa cáng xuống, hai cảnh sát đặt Trần Tuần bị thương nặng lên cáng, kéo lên. Khi đưa được anh lên mặt đất an toàn thì Trần Tuần cũng rơi vào hôn mê sâu.

Cơ thể Trần Tuần bị thương nhiều chỗ: bắp đùi, bắp chân, bả vai cùng đỉnh đầu. Lúc được đưa đến bệnh viện số 5, bác sĩ đang cấp cứu. Dưới sự phối hợp nhịp nhàng của 30 bác sĩ cùng y tá, ca phẫu thuật kéo dài 12 tiếng cũng kết thúc. Trần Tuần tạm thời chuyển nguy thành an. Bởi vì đỉnh đầu có vết máu tụ nghiêm trọng nên anh ta vẫn hôn me.

Lúc Đại Miêu cùng Trịnh Đinh Đinh chạy đến bệnh viện thì Trần Tuần đang ở phòng ICU (hồi sức cấp cứu). Theo quy định, bọn họ không thể vào thăm Trần Tuần được.

“Mấy người không phải người thân của anh ta sao? Vậy người thân của anh ta đâu?” Một bác sĩ nghiêm túc hỏi, “Chúng tôi cần người nhà ký tên bổ sung lên giấy xác nhận phẫu thuất”

“Anh ấy không có người nha. Ba mẹ anh ấy qua đời từ sớm rồi cũng không có anh chị em nào cả.” Đại Miêu nói, “Tôi là anh em tốt nhất của anh ấy, cũng có thể coi như người nhà!”

Bác sĩ suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy anh theo tôi đến phòng làm việc một chút!”

Đại Miêu đi theo bác sĩ, chỉ còn một mình Trịnh Đinh Đinh trên hành lang phòng cấp cứu. Một tay lấy điện thoại trong túi quần ra, lúc này mới phát hiện điện thoại của cô đã hết pin rồi.

Đầu óc cô rất rối loạn, không biết nên làm sao cho phải. Lúc đến đây rồi, cô phát hiện ra ngoại trừ lo lắng cho tình trạng của Trần Tuần và sợ hãi ra cô không biết làm gì để giúp anh.

Lúc Đại Miêu quay trở lại, vẻ mặt càng nặng nề, nghiêm túc hơn mấy phần. Anh ta nói với Trịnh Đinh Đinh tình trạng của Trần Tuần rất xấu. Ngoại trừ có nhiều chỗ bị gãy xương ra, não bị tổ thương nghiêm trọng, diện tích máu bầm tương đối lớn, vẫn chưa lấy ra được. Sợ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

“Bác sĩ có nói nên làm gì không?”

Đại Miêu vuốt mặt một cái, lắc đầu, giọng nói như đưa đám: “Bác sĩ nói cứ quan sát hai ngày đã, xem tình hình như thế nào!”

Trịnh Đinh Đinh im lặng, cô biết bây giờ ngoại trừ chờ đợi cũng không còn cách nào khác!

Buổi chiều, bọn họ không hề rời khỏi bệnh viện, hai người yên lặng ngồi ở phòng nghĩ của khu cấp cứu cho đến sáng hôm sau.

Lúc trời sáng, Đại Miêu nhận điện thoại, vội vã nói vài câu, sau đó nhìn gương mặt tiền tụy của Trịnh Đinh Đinh, nhẹ giọng nói: “Bạn tôi đã đặt khách sạn giúp rồi. Bây giờ chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi một chút rồi nói sau!”

“Ừ” Trịnh Đinh Đinh gật đầu.

Sau khi Trịnh Đinh Đinh nhận phòng, chuyện đầu tiên cô làm là mở túi xách lấy sạc. Màn hình từ đen sang sáng. Có rất nhiều cuộc điện thoại bị nhỡ, tất cả đều là của Ninh Vi Cẩn.

Trịnh Đinh Đinh vội gọi lại, chỉ mấy giây sau Ninh Vi Cẩn đã nghe máy.

“Bây giờ em đang ở đâu?”

Trịnh Đinh Đinh báo chính xác địa


The Soda Pop