Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328642

Bình chọn: 8.00/10/864 lượt.

g!”

“Không phải bị ốm rồi chứ?” Trịnh Đinh Đinh vươn người sờ trán Ninh Vi Cẩn, không phải là ảo giác hay không, quả thật cô cảm thấy hơi nóng.

Ninh Vi Cẩn kéo tay cô xuống, nắm trong lòng bàn tay, mười ngón tay đan vào nhau, không hề có ý buông ra.

Trịnh Đinh Đinh im lặng.

“Em ăn đi, không cần để ý đến anh!” Ninh Vi Cẩn nói.

“A, vâng!” Tay phải Trịnh Đinh Đinh lấy thìa xắn một miếng bánh ga tô “Anh có thể bỏ tay trái của em ra không?”

“A, không thể!”

“. . . . . ” Như vậy thì cô ăn cơm kiểu gì đây? Thật là không tự nhiên chút nào mà.

Mặc dù kháng nghị, nhưng với tính cách của Ninh Vi Cẩn, rồi nhìn thấy ánh mắt xác định của anh, Trịnh Đinh Đinh không còn cách nào khác ngoài mặc kệ anh nắm tay cô, tay phải chậm rãi xúc từng muỗng cơm.

Cơm nước xong xuôi, Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh về nhà. Trên đường đi, Trịnh Đinh Đinh lại ngủ gật, đến khi cô tỉnh lại thì đã đến dưới nhà rồi. Nhiệt độ trong xe cực kỳ ấm áp, bên tai còn có tiếng nhạc êm dịu.

“Tỉnh rồi sao?” Ninh Vi Cẩn vặn nhỏ nhạc.

“Em ngủ có lâu không?”

“25 phút!”

“Sao anh không gọi em dậy?”

“Anh nghĩ nên để cho em nghỉ ngơi một chút!”

Trịnh Đinh Đinh cảm thấy cực kỳ ấm áp, đó là cảm giác khó có thể diễn tả thành lời. Càng ở chung với Ninh Vi Cẩn, cô càng cảm thấy yên lòng. Mặc dù anh không hiểu lãng mạn như thế nào, cũng không nói lời ngon tiếng ngọt. Nhưng anh thể hiện rất tốt, lại còn rất chân thành.

“Đinh Đinh, ba mẹ em thích cái gì?”

“Sao anh lại hỏi thế?”

“Đến gặp mặt cũng nên mang vài thứ để bày tỏ thành ý. Nếu không thì không có lễ phép rồi!”

“Đến gặp mặt sao?” Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn tỉnh ngủ rồi.

Ninh Vi Cẩn thả tay lên vô lăng, nói: “Gặp mặt người lớn, được trưởng bối chấp nhận, đây không phải là điều hiểu nhiên sao?”

“Nhưng thật sự quá nhanh mà! Chúng ta mới xác định quan hệ chưa lâu mà!”

“Anh lại cảm thấy chẳng nhanh chút nào cả!” Ninh Vi Cẩn nghiêng đầu nhìn Trịnh Đinh Đinh, đôi mắt sáng lên, nói rõ từng chữ: “Hay là em chưa xác định?”

Nghe được ý chất vấn trong lời nói của anh, Trịnh Đinh Đinh lập tức nói rõ: “Không phải vậy! Ý của em là không phải gặp mặt hai bên chính là sau khi quyết định kết hôn sao? Chúng ta còn chưa nói đến chuyện đó mà, cần gì gấp gáp như vậy chứ?”

“Anh đã nói từ sớm chúng ta lấy kết hôn làm điều kiện để gặp mặt. Xem ra trí nhớ em thật kém đó!”

“. . . . . ”

“Không thích để anh gặp ba mẹ em sao?”

“Không phải vậy!” Trịnh Đinh Đinh lắc đầu, “Chẳng qua là sau khi chính thức gặp mặt, anh sẽ không có cách nào chối bỏ được đâu. Hơn nữa, mẹ em nhất định sẽ bức anh cưới em sớm đó!”

Chương 39

Cơn gió mùa hè nhẹ nhàng thổi qua bãi cỏ xanh mướt. Sắc mặt người đàn ông đứng sau Đinh Đinh khẽ biến, bàn tay thả bên người không tự chủ mà xiết chặt lại.

Ánh mắt Đại Miêu biến đổi, gọi một tiếng “Lão Đại!”

Trịnh Đinh Đinh xoay người, nhìn thấy Trần Tuần mặc một bộ thể thao màu vàng nhạt đang đứng đó. Một nửa khuôn mặt anh hiện ra dưới ánh nắng mặt trời, còn bên kia thì bị khuất, khiến cô không thể dò được biểu hiện anh lúc này.

Trịnh Đinh Đinh trố mắt, sau đó đi về phía cửa, cho đến lúc đứng song song với Trần Tuần, Trần Tuần bỗng thả tay ra nắm lấy cổ tay cô, nói: “Em….”

Trịnh Đinh Đinh ngước mắt nhìn anh, thế nhưng anh lại không nói câu nào nữa!

Sức nắm trên cô tay cô dần dần buông lỏng, sau vài giây, Trần Tuần buông cổ tay Trịnh Đinh Đinh ra, không nói câu nào nữa.

Trịnh Đinh Đinh im lặng rời đi.

Trần Tuần vẫn đứng im tại chỗ, khẽ cúi đầu, không nói một cầu.

Anh đã định nói một câu: “Em muốn cảm giác an toàn, anh cũng có thể cho em. Sau này, anh cũng không để em đợi anh nữa.”

Nhưng những lời này có ích sao?

Cô đã nhận định anh chàng bác sĩ kia, sẽ không cho anh thêm cơ hội nữa.

“Lão Đại!” Đại Miêu đi tới, trịnh trọng nói: “Thôi, chân trời góc bể chỗ nào mà không tìm được hoa thơm chứ!”

Đúng là chân trời góc bể chỗ nào mà không tìm được hoa thơm, chỉ là liệu có còn một cô gái giống Trịnh Đinh Đinh không? Chỉ đơn giản, thuần túy yêu anh, không hề liên quan đến nhưng vật ngoài thật của anh chứ?

Trước kia rõ ràng có rất nhiều thời gian, nhưng anh luôn luôn không biết trân trọng mà lãng phí. Đến cuối cùng, anh cũng không giữ được cô gái vẫn thầm yêu anh.

Trần Tuần nhìn thảm cỏ xanh ngắt đến tận chân trời, ánh mắt tĩnh mịch có chút tối tăm.

*

Trịnh Đinh Đinh về đến nhà thì đã đổ bệnh, chính cô cũng còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, mơ mơ màng màng ngủ thẳng đến tối. Lúc tỉnh lại thì cảm thấy miệng khô, cổ họng như bị thiêu đốt. Cô cố gắng bò dậy, rót một ly trà bạc hà mật ong, uống một hơi cạn hết nhưng vẫn không thấy tốt hơn là bao, hắt xì hơi mấy cái liền.

Trịnh Đinh Đinh để cốc nước xuống, sờ sờ chán, hình như hơi nóng.

Có lẽ mấy ngày gần đây liên tục tăng ca, cộng thêm sáng nay tắm nước lạnh ở chỗ chơi bóng, chắc cảm lạnh rồi. Bây giờ cả người cô đều cảm thấy không hề thoải mái.

Ở một mình đáng thương nhất là lúc mệt mỏi, ốm đau lại chẳng có ai nấu giúp một tô mì, hay chén sủi cảo, tất cả đều phải tự lực cánh sinh.

Trịnh Đinh Đinh mở tủ lạnh, lấy một quả trứng, một quả cà c


The Soda Pop