Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328513

Bình chọn: 8.5.00/10/851 lượt.

Chung Diệu Lệ rời đi, Tiểu Trần và Tiểu Phó nhìn nhau, cười nói: “Mặc như vậy đến khám bệnh nhất định là có ý đồ rồi. Chắc chắn là muốn thầy giáo chúng ta chú ý!”

“Thật sự coi giáo sư Ninh chúng ta là kẻ ngủ sao, chẳng lẽ dễ dàng rơi vào bẫy của loại đàn bà này như vậy à?”

. . . . .

Kết quả chụp X – Quang của Chung Diệu Lệ vô cùng bình thường. Không cớ nào khác để tiếp tục tiếp cận Ninh Vi Cẩn, cô ta cảm thấy cực kỳ không cam lòng. Thứ nhất là cô phụ sự ủy thác của Đại Miêu, không hoàn thành nhiệm vụ. Thứ hai, dù gì cô ta cũng là một mỹ nhân xinh đẹp, sao có thể bỏ qua một người đàn ông xuất sắc như vậy chứ?

Cho nên, hàng ngày Chung Diệu Lệ đều đứng ở bãi đậu xe bệnh viện chờ Ninh Vi Cẩn. Cô ta cố ý tìm chế tạo ra tình huống vô tình chạm mặt Ninh Vi Cẩn nhưng không hề có kết quả. Ninh Vi Cẩn dường như đã hoàn toàn quên cô vậy. Gặp thoáng qua cũng không có bất cứ phản ứng nào.

Đối với việc lần này, Đại Miêu chỉ nói thêm một câu: “Nếu như cô có thể xử lý được tên bác sĩ kia, tôi sẽ tăng thù lao lên gấp đôi!”

Vì vậy Chung Diệu Lệ trăm ngàn lần không thể nào buông tha được. Hôm nay vừa đứng canh ở bãi đậu xe, thừa dịp bốn bề vắng lặng. Cô ta lấy son môi trong túi xách, định viết lên kính trên xe Ninh Vi Cẩn. Trong túi vang lên tiếng chuông điện thoại. Cô ta thu tay lại, lấy điện thoại ra. Vừa nhìn đó là điện thoại của Đại Miêu. Cô ta chỉ nói đơn giản vài câu rồi tắt máy, thuận tay để điện thoại lên mui xe của Ninh Vi Cẩn. Cả người cúi xuống, vểnh mông lên, cầm son môi viết vài dòng tỏ tình lên kính xe Ninh Vi Cẩn.

Còn chưa viết xong, bên tai đã vang lên một giọng nói tức giận: “Xin hỏi cô đang làm gì chiếc xe của tôi vậy?”

Chung Diệu Lệ sợ hết hồn. Quay đầu nhìn lại thì Ninh Vi Cẩn đang ở trước mặt, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo nhìn cô ta.

“Bác sĩ Ninh!” Chung Diệu Lệ vội vàng đứng thẳng lên, cười nói, “Bởi vì, anh không chịu cho em số điện thoại. Vì có thể giữ liên lạc với anh em chỉ còn cách viết số điện thoại của em lên kính xe thôi, anh sẽ không để ý chứ?”

“Thứ nhất, tôi không muốn giữ liên lạc với cô. Thứ hai, chỗ này có camera. Tôi sẽ yêu cầu nhân viên an ninh lấy làm bằng chứng tố cáo với cảnh sát. Chứng minh cô có ý đồ bất chính với tài sản cá nhân của tôi. Thêm nữa mấy ngày liền liên tục quấy rầy tôi!”

“Anh muốn báo cảnh sát?” Chung Diệu Lệ cười khan. “Đừng nói giỡn nữa được hay không?”

“Không có ai nói giỡn với cô cả!” Ninh Vi Cẩn lấy điện thoại trong túi ra. “Tôi đếm đến ba, nếu như cô còn ở trong tầm mắt của tôi thì tôi lập tức báo cảnh sát!”

“Bác sĩ. . . . . ”

“Một, hai. . . . . ” Ninh Vi Cẩn vừa đếm số, vừa ấn bàn phím điện thoại.

Chung Diệu Lệ vội vàng quay đầu bỏ chạy.

Thật không may điện thoại di động của cô ta vẫn ở trên mui xe Ninh Vi Cẩn.

Ninh Vi Cẩn thuận tay cầm lấy. Sau khi mở nhật ký cuộc gọi, chọn số điện thoại gần nhất.

Nửa phút sau, Đại Miêu mới nhận điện thoại, tức giận nói: “Vừa xảy ra chuyện gì nữa hả? Tôi nói này tại sao cô trở nên vô dụng như vậy chứ? Mấy ngày ngay sao không có một chút tiến triển nào hả? Tôi phải nhắc nhở cô. Nếu tên bác sĩ kia không mắc bây. Cô không thuận lợi dụ anh ta đến khách sạn đã định trước vậy thì những vụ làm ăn sau này tôi sẽ không ưu tiên cô nữa đâu. Tôi sẽ nhường cơ hội cho Mị Mị, Ngũ Hương, Tiểu Hoa. Bọn họ thông minh hơn cô nhiều, không giống cô ngực lớn nhưng không có đầu óc. Ngay cả một người đàn ông bình thường cũng không xử lý được!”

Đầu dây bên này Ninh Vi Cẩn không nói câu nào.

Đại Miêu dừng một chút rồi tiếp tục: “Được rồi, anh cũng không đả kích em nữa. Anh chỉ nói một câu. Mau mau giải quyết xong tên bác sĩ làm ra vẻ đạo mạo kia đi, đừng để hắn ta có thời gian quấn lấy người phụ nữ của Trần ca nữa. Đợi sau khi chuyện này thành công, anh sẽ trả cho em gấp ba. Trần ca cũng nhớ công lao của em, biết không hả?”

“Đã hiểu, hóa ra là như vậy!” Giọng nói Ninh Vi Cẩn vang lên lạnh lẽo.

Đại Miêu cả kinh, chần chờ một chút rồi hỏi ngược lại: “Đợi một chút. Anh là ai vậy? Đây không phải là điện thoại của Chung Diệu Lệ sao?”

“Cô ta có tật giật mình nên bỏ chạy rồi. Điện thoại di động đánh rơi ở hiện trường gây án. Tôi may mắn phát hiện được âm mưu xấu xa nào đó nên cũng không mắc bẫy”. Ninh Vi Cẩn lấy chìa khóa xe, mở cửa, giọng nói cực kỳ tỉnh táo, “Nhưng mà phải nhắc nhở anh một chút, cô ấy là người phụ nữ của tôi!”

Ninh Vi Cẩn nói xong lập tức tắt điện thoại rồi tiện tay ném điện thoại vào chiếc thùng rác gần bãi đậu xe. Bởi vì hơi dùng sức nên điện thoại cũng vỡ nát.

*

Trịnh Đinh Đinh phát hiện hôm nay Ninh Vi Cẩn yên tĩnh một cách lạ thường.Từ lúc vào bữa, dường như anh không hề đụng đũa. Một tay chống cắm, từ đầu đến đuôi chỉ ngưng mắt nhìn cô. Ngay cả khi cô nói: “Anh nhìn cô bé kia kìa!” Anh vẫn không thèm động đậy, dán chặt mắt vào cô.

Trịnh Đinh Đinh uống một ngụm nước, tò mò hỏi: “Sao anh cứ nhìn em chằm chằm vậy?”

“Tại sao anh không thể nhìn người phụ nữ của mình chứ?” Ninh Vi Cẩn hỏi ngược lại.

“. . . . . ” Trịnh Đinh Đinh cảm giác mặt mình nóng lên, bèn chuyển đề tài, “Sao anh không ăn gì vậy ?

“Anh không đói bụn


The Soda Pop