XtGem Forum catalog
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328480

Bình chọn: 8.00/10/848 lượt.

n hông bị ai siết chặt. Ninh Vi Cẩn đến bên người cô, trong con ngươi viết rõ “Gọi đến thì dễ nhưng đuổi đi thì khó!”

“Hiện giờ chúng ta có thể tiếp tục việc còn đang dang dở chưa?”

Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút, thái độ nghiêm túc nói: “Ninh Vi Cẩn, thật sự em chưa sẵn sàng, nhất là hôm nay. Anh thật quá đáng mà, nhân lúc em bị ốm không có cách nào phản kháng mà giở trò!”

Ninh Vi Cẩn trầm mặc, sau đó hỏi: “Ai nói anh nhân lúc người khác yêu đuối mà động thủ hả?”

“Dạ?”

Bàn tay đặt bên hông Trịnh Đinh Đinh hơi dùng lực, ánh mắt nhìn sâu vào tròng mắt trong suốt của cô, nói từng chữ: “Anh cũng chỉ chạm qua rồi sẽ dừng thôi!”

“Chạm qua rồi dừng?”

Ninh Vi Cẩn buông bàn tay đặt trên eo cô. Lại một lần nữa vén cao vạt áo của cô, theo đường cong của cơ thể cô mà dịch chuyển dần lên. Giọng nói thân mật nhưng không thiếu phần nghiêm túc: “Anh sẽ đúng mực. Chỉ cần em không mất khống chế, anh có thể kiểm soát tất cả!”

“. . . . . ”

Tác giả có lời muốn nói: Thật ra cũng có vài lời thật lòng. Nếu như ánh mắt có thể biến thành thực tế thì giáo sư Ninh của chúng ta đã chiếm được Đinh Đinh trên trăm lần rồi. Dĩ nhiên, anh sẽ không mở miệng thừa nhận trong lòng đang nghĩ cái gì đâu.

Chương 40

Ninh Vi Cẩn giữ đúng lời hứa, chỉ có hành động thân mật với Trịnh Đinh Đinh có chừng mực. Nhưng ngược lại Trịnh Đinh Đinh bị anh trêu chọc cảm thấy cực kỳ khó chịu. Không chịu được mà nhéo hông anh một cái.

Ninh Vi Cẩn nhìn cô cực kỳ mờ ám, bế cô vào phòng ngủ, đặt lên giường, đắp kín chăn, nhẹ nhàng nói: “Ngủ một giấc đi, sáng mai tỉnh dậy em sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Anh về trước, có gì gọi điện cho anh!”

Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái.

Ninh Vi Cẩn tắt đèn, Trịnh Đinh Đinh nhắm mắt lại, an tâm ngủ, trong không khí vẫn còn có thể cảm nhận được hơi thở thuộc về anh.

Ninh Vi Cẩn lái xe về nhà. Lúc mở cửa, Ninh Vi Tuyền từ lầu hai bước xuống.

“Anh về rồi sao? Anh ăn cơm tối chưa ạ?”

“Chưa!”

“Anh muốn ăn gì? Em gọi mang tới!”

“Tùy em!” Ninh Vi Cẩn đổi giày.

“Được rồi ạ!” Ninh Vi Tuyền bước đến bên tủ lạnh, lấy số điện thoại giao thức ăn nhanh.

“Đúng rồi! Em giúp anh mua mấy thứ ghi trên này.” Ninh Vi Cẩn đi tới, lấy một tờ giấy nhớ trong ví da đưa cho Ninh Vi Tuyền.

“Rượu Mao Đài, sữa bổ sung can xi, trà Kim Tuấn Mi. . . . . Đây là cái gì ạ?” Ninh Vi Tuyền cầm tờ giấy, tò mò hỏi.

“Quà ra mắt ba mẹ Đinh Đinh!”

Ninh Vi Tuyền nghe vậy cảm thấy sững sờ, sau đó mở trừng lớn hai mắt: “Anh đã phải ra mắt ba mẹ Đinh Đinh rồi sao? Trời ạ, tốc độ này có phải quá nhanh hay không?”

“Rất nhanh sao?” Ninh Vi Cẩn xem thường, “Anh và cô ấy cũng chính thức qua lại hơn một tháng rồi!”

“. . . . . “Ninh Vi Tuyền im lặng, nhìn ông anh trai đang sốt ruột, nói móc: “Anh vội vã như vậy có phải sợ Đinh Đinh thay đổi không? Lúc nào cũng có thể thay đổi quyết định mà bỏ rơi anh, cho nên phải vội vàng công khai quan hệ cho mọi người biết?”

“Không phải!” Ninh Vi Cẩn suy nghĩ một chút rồi nói, “Nếu anh đã xác định cảm giác với cô ấy thì cần gì phải lãng phía thời gian nữa? Cái này không phù hợp với phong cách của anh!”

“Được rồi, em biết rồi!”

“Theo kế hoạch của anh, cuối năm nay anh sẽ cầu hôn với cô ấy!”

Ninh Vi Cẩn nói xong, xoay người, ung dung đi lên cầu thang.

“Quá vội mà!” Ninh Vi Tuyền nói thầm, trong lòng cũng thầm thắp cho Trịnh Đinh Đinh một nén nhang.

Mà ở nơi nào đó, Trịnh Đinh Đinh đang ngủ say hoàn toàn không biết chuyện lớn cả đời cô đã bị giáo sư Ninh sắp xếp gọn gàng rồi.

*

Sản phẩm trọng điểm mùa này của Nhã Thú là Tiểu Hải Mã giúp các bé ngủ ngon. Sản phẩm này là do Trịnh Đinh Đinh thiết kế. Chú cá ngựa được làm bằng chất liệu mềm mại, rất thích hợp với làn da của các bé. Chỉ cần người bé hơi đụng vào bụng của Tiểu Hải Mã thì bụng chú cá ngựa sẽ phát ánh sáng nhè nhẹ cùng với mười bản nhạc ru. Âm nhạc và ánh sáng sẽ kéo dài chừng mười lăm phút, giúp các bé ngủ ngon. Ngoài ra bụng của Tiểu Hải Mã còn có âm thanh giống như trong bụng mẹ khiến cho các bé có cảm giác an toàn.

Để phối hợp marketing sản phẩm, Trịnh Đinh Đinh phải tự mình đến các shop và khu trung tâm thương mại bán đồ trẻ em, trao đổi với nhân viên bán hàng, nhận phản hồi của họ rồi làm báo cáo với lãnh đạo cấp trên. Cả một tuần liền, cô không ngừng chạy tới chạy lui, ngay cả da cũng đen hơi một chút.

Hôm nay, khi Trịnh Đinh Đinh vừa từ khu trung tâm thương mại về công ty, vừa vào đến phòng làm việc chưa kịp ngồi thì điện thoại nội bộ đã vang lên, là Vương quản lý của bộ phận thiết kế.

“Trịnh Đinh Đinh, em qua đây một chút. Chị có chuyện muốn hỏi!”

Trịnh Đinh Đinh cho rằng Vương Kinh Lịch tìm cô vì chuyện công việc không ngờ không phải như vậy.

“Lá thư này là có người ẩn danh nhét vào thùng thư của bảo vệ!” Quản Lý Vương đưa một lá thư màu trắng. “Hôm nay, vừa đúng đến lượt chị mở hòm thư. Bức thư này viết rõ, gửi cho lãnh đạo của Trịnh Đinh Đinh. Chị mở ra đọc thì bên trong toàn nói về chuyện riêng của em!”

“Chuyện riêng?” Trịnh Đinh Đinh cau mày.

“Tự em đọc đi!”

Trịnh Đinh Đinh mở lá thư, vừa nhìn hai ba chữ cũng biết là chuyện gì xảy