Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328602

Bình chọn: 7.5.00/10/860 lượt.

. . . . . ” tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất vang lên bên tai anh. Lúc anh ngước mắt nhìn lên, đập vào mặt là một cô gái mặc chiếc áo phông xẻ ngực rất thấp. Tóc uốn xoăn, nhuộm tím. Cô gái ngồi xuống đối diện với anh, nở nụ cười quyến rũ.

Ninh Vi Cẩn thu hồi ánh mắt, liếc nhìn lên cuốn sổ khám bệnh. Họ tên: Chung Diệu Lệ.

“Bác sĩ đẹp trai, em hoài nghi ngực mình, chính là chỗ này có gì đó.” Chung Diệu Lệ vừa nói, vừa lấy tay chọc chọc ngực mình. “Phiền anh làm kiểm tra giúp em một chút!”

“Từ lúc nào cảm thấy có khác thường?”

“Hình như nửa tháng trước. Sau khi tắm xong thì cảm thấy chỗ này rất căng trướng, khi sờ thì thấy căng cứng hơn bình thường!”

“Trừ căng trướng ra thì còn cảm giác gì khác không?”

“Nếu như dùng sức thì cảm thấy hơi đau.” Chung Diệu Lệ nhẹ nhàng vươn người lên trước lại càng khiến bộ ngực căng tròn hơn. Ả lặng lẽ quan sát thần sắc bác sĩ Ninh này, ý cười càng sâu “Không bằng bác sĩ kiểm tra giúp em một chút đi?”

“Chu kỳ kinh nguyệt của cô như thế nào?” Ninh Vi Cẩn máy móc hỏi.

“Chu kỳ kinh nguyệt? Lại còn thế nữa sao, không có gì bất thường cả.” Chung Diệu Lệ khẽ nghịch lọn tóc, giọng nói cực kỳ mềm mại, “Bác sĩ đẹp trai à, không bằng anh giúp em kiểm tra một chút đi. Em còn chưa ăn cơm đó. Bây giờ cảm thấy rất đói bụng nha. Sau khi khám xong em còn muốn đi ăn với mấy người bạn nữa.”

Ninh Vi Cẩn để bút xuống, gấp lại cuốn sổ khám bệnh, ngón tay thon dài đẩy trả lại, lạnh nhạt nói: “Cô cứ đi ăn cơm trước đi. Đầu giờ chiều lại đến khám!”

Chung Diệu Lệ “Ách” một tiếng, nhưng sau đó lại cười: “Thật ra thì em cũng không đói như vậy. Hay cứ kiểm tra trước đi ạ, sau đó rồi ăn sau!”

“Là tôi muốn đi ăn cơm!” Ninh Vi Cẩn nhìn đồng hồ một chút, giọng nói hoàn toàn không thể hiện tâm tình gì. “Giờ khám buổi sáng đã kết thúc rồi. Bây giờ là thời gian riêng của tôi!”

“Này. . . . . ” Chung Diệu Lệ dừng một chút, không thể làm gì khác hơn là đầu hàng, “Vậy thì đầu giờ chiều tôi quay lại!”

Chung Diệu Lệ đi ra cửa phòng, lập tức gọi một cuộc điện thoại, thông báo tình huống.

Đầu dây bên kia, Đại Miêu đang nhàn nhã ngồi thưởng thức một tách cà phê Lam Sơn, nghe vậy lơ đễnh cười một tiếng: “Hắn ta đang giả đứng đắn với em thôi. Em cứ làm theo lời hắn ta nói, xế chiều đến kiểm tra. Sau đó tìm cách xin số điện thoại di động rồi hẹn hắn ta đến khách sạn. Anh sẽ bài trí thật tốt, thuận lợi chụp lại tất cả khiến hắn ta thân bại danh liệt!”

“Ừm, em biết rồi!” Chung Diệu Lệ đáp ứng.

“Nhớ kỹ, lúc khám phải phô bày hết mị công của em ra đó, dùng hết tất cả vốn liếng của bản thân. Nhất định phải khiến tên bác sĩ ra vẻ đạo mạo kia mắc câu. Việc thành công anh sẽ có phần thưởng lớn cho em!”

“Em hiểu rồi, anh cứ yên tâm đi!” Chung Diệu Lệ cười nói.

Tắt máy, Chung Diệu Lệ lấy gương trong túi xách ra, tỉ mỉ trang điểm lại khuôn mặt mình, xác định mọi thứ đều hoàn hảo, nụ cười càng trở nên kiêu ngạo. Nghĩ thầm, không ngờ lại là một bác sĩ đẹp trai như vậy. Vậy là cuộc mua bán này rất có lời nha.

Đến xế chiều, Chung Diệu Lệ lại đến phòng khám của khoa ung thư vú. Đôi mắt đẹp khẽ đảo quanh phòng khám. Nhìn thấy ngoại trừ Ninh Vi Cẩn còn có hai nữ sinh thực tập.

Chung Diệu Lệ lặng lẽ kéo thấp cổ áo xuống, sau khi xác định bộ ngực đủ mê người, lập tức đi vào.

“Bác sĩ đẹp trai, lại gặp rồi.” Sau khi ngồi xuống, Chung Diệu Lệ lấy ra cuốn sổ khảm bệnh đặt lên bàn, tròng mắt đầy ám hiệu cười quyến rũ, “Mau giúp em kiểm tra một chút đi. Em lo lắng sắp chết rồi!”

“Thế à?” Ninh Vi Cẩn hỏi vặn lại đồng thời cũng nhìn ra tâm tư ẩn sâu trong đôi mắt của Chung Diệu Lệ.

Không biết vì lý do gì mà Chung Diệu Lệ cảm thấy chột dạ khi bị anh nhìn như vậy, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, ngoài miệng vẫn thản nhiên nói: “Tất nhiên rồi, phụ nữ nào cũng muốn chỗ này thật khỏe mạnh. Em rất sợ có u ác tính đến mức cũng không ngủ được!”

“Nếu đã lo lắng như vậy thì cô đi chụp X – Quang đi.” Ninh Vi Cẩn viết giấy yêu cầu chụp X – Quang. Sau khi điền xong, đưa cho Chung Diệu Lệ. “Đợi sau khi chụp thì sẽ có kết quả rõ ràng thôi!”

Chung Diệu Lệ không nghĩ tới chuyện lại phát sinh ngược lại hoàn toàn với kế hoạch ban đầu của cô ta. Trong lúc bất chợt không biết làm thế nào cho phải, chỉ còn cách cố gắng kiên trì: “Em nghe bạn bè nói bác sĩ có kinh nghiêm thì chỉ cần sờ là biết có phải bị ung thư hay không mà, anh không làm được sao? Đợi đến khi có phim chụp X – Quang thì sẽ rất lâu, em không đợi được lâu như vậy đâu!”

“Không thể. Nếu không có gì thay đổi thì hai ngày sau cô có thể lấy được kết quả rồi!” Ninh Vi Cẩn hoàn toàn không để ý tính khiêu khích trong lời nói của Chung Diệu Lệ, thái độ bình thản, “Bây giờ nên đi là tốt nhất!”

“Em có thể xin số điện thoại của bác sĩ không?” Chung Diệu Lệ vẫn không chịu buông tha.

“Không cần thiết phải vậy. Thứ tư và thứ sáu, tôi sẽ đến phòng khám. Nếu cần tìm tôi có thể chọn hai ngày này. Dĩ nhiên cô cũng có thể chọn bác sĩ khác để khám, cũng không có gì khác nhau cả!”

“. . . . . ” Chung Diệu Lệ không cam lòng nhận lấy biên lai, chậm rãi đứng dậy, nói lời cảm ơn rồi rời phòng khám.

Sau khi


Disneyland 1972 Love the old s