điện thoại.
Mẹ Ôn gọi lại, Trịnh Đinh Đinh không nhận nữa, cũng lưu số điện thoại này vào danh sách đen.
Trịnh Đinh Đinh ngồi vào chỗ, để điện thoại sang một bên, tiếp tục xem bản thiết kế của mình. Xem không lâu thì điện thoại lại rung lên.
Lần này là điện thoai của Trần Tuần.
Trịnh Đinh Đinh vốn định mặc kệ nhưng nghĩ một chút vẫn quyết định nhận. Có những chuyện nên nói rõ thì hơn.
“Đinh Đinh, mẹ của Ôn Tử Hinh có phải lại làm phiền em hay không?”
“Đúng, bà ấy gọi tới nhưng không nói không rằng mà đã mắng cho em một trận rồi!” Trịnh Đinh Đinh nghiêm túc nói. “Trần Tuần, cảm phiền anh nói rõ với bà ta đi, đừng để bà ấy hiểu lầm quan hệ của chúng ta nữa. Em thấy có rất nhiều phiền toái không cần thiết!”
Trần Tuần trầm mặc một lúc, sau đó cười: “Xin lỗi, thật sự anh đã nói chuyện với bà ấy là muốn quay về tìm em cho nên bà ấy hiểu lầm. Em yên tâm đi, anh sẽ giải thích với bà, sẽ không để bà quấy rầy em nữa!”
“Vậy được rồi, cảm ơn anh!” Trịnh Đinh Đinh muốn kết thúc cuộc trò chuyện.
Trần Tuần muốn nói thêm cái gì nhưng cuối cùng vẫn không nói ra miệng. Chỉ nói hẹn gặp lại sau đó cúp máy.
Trần Tuần đi ra khỏi phòng làm việc, dọc theo hành lang đi đến thang máy. “Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra Đại Miêu cùng nữ nhân viên bộ phận tiêu thụ nói cười.
“Lão đại!” Đại Miêu buông bả vai cô nhân viên kia, cười hỏi: “Sao vậy? Trông tâm trạng anh không được tốt lắm thì phải?”
“Anh lên sân thượng hút điếu thuốc!”
“Đúng lúc, em cũng muốn đi hít thở không khí!”
Hai người cùng đi lên tầng thượng. Trần Tuần lấy bao thuốc lá, rút một điếu, Đại Miêu châm lửa giúp anh.
Trần Tuần hít một hơi, chậm rãi thả khói, khẽ nheo mắt lại nhìn ra xa: “Anh bị Đinh Đinh từ chối hoàn toàn rồi!”
Đại Miêu sửng sốt, sau đó thắc mắc hỏi: “Rốt cuộc cô ấy định thế nào? Thật sự là chuyển tình yêu sang bác sĩ Ninh kia rồi sao?”
Trần Tuần cười nhạt: “Anh không biết cô ấy có yêu người khác rồi hay không nhưng thái độ cô ấy với anh rất kiên quyết. Anh không có cách nào!”
Đại Miêu than thở: “Phụ nữ đúng là động vật mang thù mà. Chắc cô ấy không quên được chuyện lúc trước anh bỏ hết tất cả mọi thứ ở đây mà đi tìm Ôn Tử Hinh.”
“Có lẽ vậy! Chuyện này xảy ra quá đột ngột, anh không có lựa chọn nào khác!” Trần Tuần vừa hít một hơi rồi nhả ra. “Anh chỉ sai ở chỗ không nói rõ ràng tất cả mọi chuyện với cô ấy, không khẳng định quan hệ giữa bọn anh!”
Đại Miêu như có điêu suy nghĩ nhìn Trần Tuần, rồi hỏi: “Em hỏi thật một câu. Lão Đại, rốt cuộc anh đối với Đinh Đinh là cảm giác gì? Thật sự không có cô ấy thì không thể? Hay chẳng qua đó chỉ làm cảm giác không cam lòng khi thấy cô ấy đối tốt với một người đàn ông khác?”
Trần Tuần dụi tắt điếu thuốc rồi vứt vào vỏ lo coca rỗng. Ánh mắt cực kỳ kiên định: “Đều có. Tóm lại, càng lúc anh càng phát hiện bản thân không thể rời bỏ cô ấy. Chỉ cần nghĩ đến chuyện cô ấy sẽ hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của anh, không hề có quan hệ gì với anh nữa, dường như. . . . . anh không thể nào tiếp nhận được!”
“Vậy thì đừng ngẩn ngơ ở đây nữa, mau theo đuổi cô ấy thôi!”
“Cô ấy không cho anh cơ hội. Tình cảm giữa cô ấy và bác sĩ Ninh kia càng lúc càng sâu đậm!”
“Sâu đậm cái rắm á! Bọn họ mới quen nhau được bao lâu chứ? Đinh Đinh đã ở bên cạnh anh ba năm. Là tận mắt em chứng nhận điều này. Bàn về chuyện tình cảm nông sâu, anh còn thua người khác sao?”
Trần Tuần im lặng không nói gì.
“Muốn em nghĩ cách không?” Đại Miêu bắt đầu suy nghĩ. “Tìm một biện pháp thử tình cảm của bọn họ!”
“Không được phép làm loạn!” Trần Tuần biết nếu khi để Đại Miêu ra tay thì cậu ta sẽ dùng bất cứ thủ đoạn nào. Rồi anh khiển trách: “Cậu an phận một chút cho anh!”
Đại Miêu cười: “Em chỉ nói vậy thôi mà!”
“Anh muốn ở một mình một chút!” Trần Tuần nói.
Đại Miêu ngoan ngoãn lui về sau, rời khỏi sân thượng, trở lại văn phòng của mình. Cậu ta nghĩ đến một cách, lấy điện thoại, mở danh bạ. Trong đó có danh sách hậu cung ba nghìn mỹ nữ của anh. Anh tìm được một người “078 Hào Diệu Lệ” nhấn phím gọi.
“Tình yêu bé bỏng! Gần đây em có khỏe không?”
“Ồ, em còn tưởng là ai chứ. Hóa ra là Trưởng tổng nha. Nói đi, tìm em có chuyện gì vậy ?”
Đại Miêu miễn cưỡng ngồi xuống, vắt chân: “Không có chuyện gì. Chỉ là đột nhiên nhớ đến em, muốn quan tâm đến sức khỏe em một chút mà thôi. Thuận tiện giúp em đi kiểm tra!”
“Kiểm tra? Kiểm tra cái gì nha?”
“Kiểm tra thứ mà em luôn coi là đại bảo bối đó!”
“Anh xấu lắm! Trong điện thoại mà vẫn còn giở trò lưu manh với em như vậy!” Hào Diệu Lệ cười mắng, “Được thôi, anh muốn kiếm tra thì cứ đến đây. Em cho anh kiểm tra đủ nha!”
Đại Miêu nghiên người về phía trước, nghịch nghịch con chuột, cười gian xảo: “Không phải anh. Anh để bác sĩ chuyên nghiệp giúp em kiểm tra nha!”
Chương 38
Sáng thứ tư, ngoài phòng khám có rất nhiều bệnh nhân đứng xếp hàng. Đến 12 giờ trưa vẫn còn tận hai, ba người nữa đang đứng đợi. Ninh Vi Cẩn để Tiểu Trần và Tiểu Phó đi ăn cơm trước, còn bản thân tiếp tục khám cho bệnh nhân.
Vừa khám xong cho một bệnh nhân, Ninh Vi Cẩn lấy ra quyển bệnh án cuối cùng. “Cộp . . . . . cộp
