Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328560

Bình chọn: 9.00/10/856 lượt.

ộ phim cho lắm. Cả người dựa vào ghế, ưu nhã vắt chân, miễn cưỡng rũ mắt xuống. Ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ lên bắp đùi. Nghe tiếng cười thoải mái của Trịnh Đinh Đinh, anh cũng không khỏi nhẹ kéo khóe miệng một chút.

Trên màn hình xuất hiện cảnh nam chính và nữ chính tắm chung. Trịnh Đinh Đinh một tay chống cằm, một tay lấy bánh quy, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang cận kề. Một giây sau, Trịnh Đinh Đinh cảm thấy eo nóng nóng. Cả người rơi vào vòng ôm của người bên cạnh. Rồi sau đó, bị anh thản nhiên tháo tai nghe xuống.

Bởi vì là khu ghế cho tình nhân nên được bao phủ một bức rèm đỏ thẫm. Cách ly với bên ngoài, thỉnh thoảng còn thấy nhân viên phục vụ đi lại. Bên trong lại còn có chiếc đèn nhỏ màu lam càng thêm kích thích. Mà nhất cử nhất động của Ninh Vi Cẩn khiến cô cảm giác là lạ.

“Sao vậy?” Trịnh Đinh Đinh ngẩng đầu nhìn anh.

“Phim hay lắm

sao? Em rất tập trung, cũng quên luôn cả bạn trai rồi!” Ninh Vi Cẩn hơi xiết lại vòng tay đặt ngang hông cô, khiến cho cô dán sát vào lồng ngực mình, giọng nói cực kì thân mật.

Nghe ra giọng điệu cảnh cáo, Trịnh Đinh Đinh giả bộ hồ đồ: “Hử?”

“Xem ra sự tồn tại của anh rất thấp nha!” một tay Ninh Vi Cẩn siết chặt hông cô, tay kia giơ lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, “Phải chỉnh lại một chút!”

Trịnh Đinh Đinh còn chưa kịp phản ứng, đôi môi của Ninh Vi Cẩn đã hạ xuống, cực kì chuẩn xác mà chiếm lấy đôi môi mềm mại của cô, mang theo kĩ xảo từ từ ngấu nghiến.

Không gian trong ghế không lớn, lại thích hợp làm một số chuyện không đứng đắn.

Mà hiển nhiên, Ninh Vi Cẩn rất biết lợi dụng ưu thế này. Một tay nhốt chặt nửa người Trịnh Đinh Đinh, một tay vịn vào ghế, khiến cô thật sự không thể chạy trốn, chỉ có thể thuận theo anh thôi.

Hai tay Trịnh Đinh Đinh đặt trên bả vai anh, bị anh hôn đến mức không biết gì nữa.

Hôn thật lâu, Ninh Vi Cẩn mới lưu luyến buông đôi môi của cô ra. Tròng mắt nhìn kiệt tác của bản thân – đôi môi đầy đặn, đỏ ửng. Chốc lát sau, anh lại cúi đầu, tiếp tục bao trùm lấy cánh môi kiều diễm, phong tình đó.

Trịnh Đinh Đinh chưa kịp kháng nghị, tất cả thanh âm đã bị anh nuốt trọn hết…

“Em hưởng thụ đến vậy sao?” Ninh Vi Cẩn rời khỏi cánh môi cô, dựa trán vào trán cô, khàn khàn hỏi.

Đối với kỹ thuật hôn cao siêu của giáo sư Ninh, Trịnh Đinh Đinh không dám khen ngợi, cũng không dám trái lương tâm phản bác, chỉ im lặng.

Ninh Vi Cẩn hiểu được Trịnh Đinh Đinh nghĩ gì, bèn hôn lên chóp mũi cô, bàn tay phải dọc theo đường cong mê người của cô, thăm dò vào trong áo phông đen.

Anh lưu luyến da thịt nhẵn nhụi bên eo cô. Cô cảm thấy có ngọn lửa đang dâng lên trong lòng.

Ninh Vi Cẩn được thể, ngón tay rất nhanh đang hướng đến bộ ngực cô, vừa định bao trùm lấy, Trịnh Đinh Đinh đã hơi run rẩy. Sau đó, cô vội đè xuống bàn tay của ai đó tưởng chừng ưu nhã, kỳ thực đầy sắc dục kia.

“Sao vậy?” Ninh Vi Cẩn cúi đầu, giọng nói đầy ẩn nhẫn, ánh mắt thì cực kì nóng bỏng.

“Anh được voi đòi tiên!”

“Cũng không phải là chưa từng chạm qua!” Giọng nói Ninh Vi Cẩn trầm thấp, “Chỗ này của em, anh rất quen thuộc mà!”

“Nhưng bây giờ không phải lúc kiểm tra sức khỏe!”

Ngón tay chỉ còn cách hai khối mềm mại, quyến rũ kia một tấc, nhưng không có cách nào tiếp tục. Ninh Vi Cẩn có cảm giác thật khó chịu, nhưng thấy giọng điệu nhẹ nhàng của Trịnh Đinh Đinh nhắc nhở anh, cảm giác được cô kháng cự. Anh phải cực lực khắc chế bản thân, từ từ thu tay lại, bỏ tay ra khỏi áo cô.

Trịnh Đinh Đinh vội sửa sang lại quần áo vừa bị anh làm nhàu.

Ninh Vi Cẩn ngồi nghiêm chỉnh, cầm cốc nước lạnh uống một hớp, sau đó trầm mặc không nói gì.

“Anh đang suy nghĩ gì vậy?” Trịnh Đinh Đinh hỏi.

“Đang suy nghĩ xem lúc nào nên khám lại cho em.” Vẻ mặt người nào đó nghiêm nghị, bỗng nhiên có ý nghĩ này, chậm rãi bổ sung một câu: “Anh phát hiện lúc khám em còn tương đối nghe lời!”

“…”

Đối với giáo sư Ninh mà nói, đó là khoảng thời gian quang minh chính đại muốn làm gì thì làm.

Anh nói xong quay đầu, ngưng mắt nhìn cô, hỏi ngược lại: “Dường như em bài xích tiến thêm một bước với anh thì phải?”

“Không phải, chẳng qua em cảm thấy quá nhanh thôi!”

Trong lòng Trịnh Đinh Đinh biết rõ, nếu như Ninh Vi Cẩn kiên trì yêu cầu tiến thêm một bước nữa, khả năng cô có thể cự tuyệt rất thấp. Tựa như mới vừa rồi, nếu như anh lại tiếp tục van xin, thì cô cũng chỉ có thể thỏa hiệp thôi, tùy ý anh muốn làm gì thì làm. Bất quá, có chút ngoài dự tính là anh rất tôn trọng cô, rất để ý cảm thụ của cô. Cô không muốn, anh cũng thu tay lại.

Ninh Vi Cẩn suy nghĩ một chút, nhàn nhạt “Ừm” một tiếng. Lần đầu tiên anh cảm thấy phúc lợi của bạn trai không bằng khi làm bác sĩ nha!

Trịnh Đinh Đinh chủ động khoác tay anh, mỉm cười nói: “Ninh Vi Cẩn, thật không nghĩ tới anh là một nam nhân có trách nhiệm như vậy nha!”

“Em không muốn, anh còn biết làm gì?” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn vẫn lạnh nhạt như cũ, “Anh cũng không có thói quen ép buộc phụ nữ!”

“Thật ra thì em không phải là không muốn. Nhưng cảm thấy quá nhanh. Hơn nữa, đây là nơi công cộng, cảm giác không được tự nhiên cho lắm!”

“A?” Ninh Vi Cẩn khẽ nhướng mày, “Hóa ra


The Soda Pop