Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213063
Bình chọn: 10.00/10/1306 lượt.
mục diễu hành đại hội đó, vừa nhìn liền chung tình, từ lúc đó trở đi, Mục Hoa liền một bộ điên đảo thần hồn hệt như khi Trương Sinh gặp Thôi Oanh Oanh vậy!”
Vương Kỳ “Wa? Nha nha! Thật sao thật sao? Tên kia là nam hả?”
Tiếu Lang mồ hôi lạnh đầm đìa : chuyện này rốt cuộc là sao vậy!? Cư nhiên có nam sinh đối với mình vừa nhìn liền chung tình, thao ~ rất ngu ngốc nha! (…)
Vương Mân trong lòng gióng chuông cảnh báo : nữ sinh thì thôi đi, ngay cả nam sinh cũng có tên dám mơ ước Tiểu Tiểu!? Sau này tuyệt đối không thể để Tiểu Tiểu một mình xuất hiện… Người mình thích quả nhiên là có mị lực cuốn hút mà, nhất định phải hết sức cố gắng bảo vệ mới được!
Đại não Vương Kỳ có chút không theo kịp, hỏi “Khoan khoan, đứa nào giải thích anh nghe cái! Tiểu Long Nữ mặc đồ giả nữ sinh? Lại có tên nam sinh đối với nó vừa thấy liền chung tình? Hoa Hải từ lúc nào khai sáng tới vậy?” Trong game chơi nhân vật nữ trêu chọc người ta còn có thể hiểu được đi, tại sao trong sự thực lại cũng tồn tại chuyện đầy “máu chó” như vậy!??
Mọi người “…”
Liêu Tư Tinh ở một bên thần thái vô cùng hớn hở bắt đầu giải thích (quả nhiên, bà tám là nữ tính của con gái = =) Tiếu Lang thì xấu hổ vô cùng, Vương Kỳ lắng nghe, dần dần lộ ra nụ cười hết sức “dâm đãng”.
“Ha ha, Tiểu Long Nữ! Không ngờ nhóc mày lại còn có sở trưởng vậy nha! Bữa nào có dịp mặc váy làm cho anh nhìn xem cái thôi… Á!!”
(Vương Kỳ bị Vương Mân đá văng)
☆ ☆ ☆
Ăn xong bốn người chia nhau ra, hai người một đôi, Vương Mân tất nhiên cùng đôi với Tiếu Lang.
Hai người nắm tay nhau đi trên đường, đi khắp nơi không hề có mục đích nhất định. Từ phố Bắc đi đến sông Tiểu Thanh Giang, lại dọc theo sông đi vào công viên bên cạnh, tiếp tục đi tới, bước lên cây cầu thật to bắt qua sông Tiểu Thanh Giang, cả hai đứng tựa vào lan can trên cầu, nhìn về phía mặt sông rộng lớn mênh mông…
Những năm gần đây, C thị phát triển một cách chóng mặt, từng tòa từng tòa nhà cao tầng đột ngột mọc lên từ mặt đất khắp các vùng phụ cận ven sông, khiến cho những kiến trúc mang đầy hơi thở cổ kính bị che lấp, mờ mờ ảo ảo phảng phất như mọc ra từ mặt sông, xa hoa lại đầy lộng lẫy.
Sau lưng dòng người đến rồi lại đi, những luồng xe cộ vội vàng… ngẫu nhiên có vài đôi tình lữ trẻ tuổi sóng vai bước ngang qua, tâm trạng như rất vui vẻ mà thoải mái cười rộ lên…
Nước sông Tiểu Thanh Giang không hề trong suốt thấy đáy, có chút đục ngầu lẫn theo mùi vị của biển cả, một mùi mằn mặn…
Những cơn gió lạnh thổi xốc vào mặt, khiến da thịt đau xót tựa như bị dao cắt.
Thiếu niên nắm tay nhau, cảm giác rất ấm.
Bất chợt một lúc nào đó chợt thấy cảnh tượng trước mặt rộng lớn khôn cùng, tầm mắt có thể nhìn đến là tương lai xa xăm không cách nào nắm giữ trong tay, con người sẽ cảm thấy chính mình nhỏ bé như thế, hèn mọn như thế, thế giới rộng lớn biết dường nào, còn mình chẳng khác nào hạt cát nhỏ nhoi…
Sẽ có người cảm thấy thoải mái, chấp nhận số mệnh vốn dĩ, cũng sẽ có người không cam lòng, cảm thấy đau thương…
Đau thương là bởi do không thể chiếm được, hợp với tầng tầng dày đặc dục vọng mỗi lúc càng thêm lan tràn, khiến cho chấp niệm kia giống như biến thành một loại thực vật, ở tại nơi yếu đuối nhất trong sâu thẳm đáy lòng đâm chồi, xuyên qua từng tầng từng tầng dục vọng mà lớn dần, khiến cho nội tâm đau nhức nhối…
Khi mà cảm giác hưng phấn biết được lẫn nhau lưỡng tình tương duyệt dần dần phai nhạt đi, để sót lại thứ mà họ phải đối mặt tiếp theo đó, chính là nỗi mê mang với hiện tại cùng tương lai.
Đều là nam sinh, nên đi như thế nào đây, nên như thế nào mới có thể ở bên nhau, nên làm cái gì mới đúng?
Sau này, rồi sẽ trở thành như thế nào?
Vương Mân dùng sức nắm thật chặt bàn tay Tiếu Lang, từng khớp xương ngón tay của Tiểu Tiểu mềm mại khác hẳn với mình, khiến cho người ta nhịn không được chỉ muốn che chở.
“Không cần sợ.” Vương Mân tựa như tâm hữu linh tê, đột nhiên lên tiếng trấn an “Tiểu Tiểu, anh biết sẽ rất khó, nhưng em phải tin tưởng anh.
“Ừm.” Tiếu Lang trả lời thật khẽ.
“Chỉ cần hai chúng ta có thể ở bên nhau…” thanh âm của Vương Mân trầm ổn bắt đầu vang lên, như đang an ủi người bên cạnh, mà đồng thời, cũng là tiếp thêm dũng khí cho chính mình.
Tiểu Tiểu, chỉ cần nắm lấy tay em, anh liền có được sức mạnh tràn đầy, cho nên…
“Em không được lùi bước, cũng không được… rời bỏ anh.”
Tiếu Lang kéo Vương Mân qua, dùng sức ôm lấy thắt lưng cậu, thốt lên lời hứa hẹn “Anh, em sẽ không rời bỏ anh, em tin tưởng anh.”
Hai người nắm tay nhau bước xuống cầu, bên dưới cầu có một ông lão bày một sạp làm búp bê đất sét bảy màu bằng tay, cả hai cùng nhau bước lại xem.
“Năm đồng một cái, mua hai cái đi hai cháu.” Ông già mở miệng, nói một câu bằng tiếng phổ thông có phần sứt sẹo.
Tiếu Lang nhìn mấy con búp bê đất sét, có Tôn Ngộ Không, có Trư Bát Giới, có cảnh sát mèo đen… không tinh xảo lắm, nhưng từng cái đều rất sống động.
Tiếu Lang hỏi “Sao không có con mèo vậy ông?”
Ông lão nói “Có thể tại chỗ làm a, làm một con mèo sáu đồng.”
Vương Mân nói “Được, vậy ông làm một con mèo, làm thêm một con hổ nữa.”
Ông lão cư