Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212774
Bình chọn: 9.5.00/10/1277 lượt.
ý tứ chứ.
So sánh với Tiếu Mông, Tiếu mẹ càng cảm thấy trong lòng Tiếu Lang tồn tại một thế giới u ám mà bà không thể nào biết đến được, nhưng lại không có cách nào để buộc nó nói ra cho mình nghe…
Lúc này lại thấy Tiếu Lang cùng Vương Mân như vậy, Tiếu mẹ mới cảm thấy yên tâm hoàn toàn. Hóa ra hai đứa nhỏ này đã nhận nhau làm anh trai em trai, khó trách lại thân thiết tới vậy. Tiếu Lang có một người anh chiếu cố quan tâm nó, còn gì tốt hơn thế nữa chứ.
“Mẹ…” Tiếu Lang đột nhiên sợ hãi ấp úng “Chuyện… kết quả thi giữa học kỳ…”
Tiếu mẹ nghe được lời mở đầu, liền biết ngay con trai mình muốn nói cái gì, lập tức ngắt lời “Thành tích cái gì đều là không quan trọng, bản thân con vui vẻ là tốt rồi.”
Đại đa số bậc làm cha làm mẹ đều sẽ nói những lời giống hệt nhau như vậy, nhưng là hành vi cùng biểu tình lại vẫn như cũ, để tâm đến kết quả thành tích vô cùng… Tại cùng phương diện này, những đứa trẻ đều là rất mẫn cảm.
Tiếu Lang bất an liếc nhìn Vương Mân, như muốn chứng thực độ tin cậy của lời nói này, Vương Mân an ủi “Anh nói rồi còn gì, em không cần cho mình áp lực quá mức như vậy, bất quá chỉ là một kỳ thi giữa học kỳ mà thôi.”
Hỗ động giữa hai người con trai đều lọt vào tầm mắt của Tiếu mẹ, trong lòng bà chợt cảm động vô cùng, thiếu niên Vương Mân này quả nhiên rất tốt, là một người bạn đáng để Tiếu Lang quen biết cả đời.
Tiếu mẹ dùng ngữ khí thoải mái trêu ghẹo “Lang Lang a, người khắp C thị ai cũng biết học ở Hoa Hải khó biết bao nhiêu, con muốn tiến bộ, mà người khác cũng muốn tiến bộ như con vậy, làm người phải biết cho người khác cơ hội có biết không?”
Tiếu Lang ngây ngô cười hắc hắc, dựa cả người vào Vương Mân, tâm trạng dần bình tĩnh lại.
Một lát sau, Nhạc Bách Kiêu cùng Cố Thuần dùng xong cơm chiều trở lại phòng, Tiếu mẹ cùng hai người họ trò chuyện vài câu, khách khí mời mấy đứa nhỏ sau này đến nhà chơi với Tiếu Lang, buổi thăm ký túc xá cũng chấm dứt.
Tiễn mẫu thân đại nhân trở về, Tiếu Lang ôm lấy Vương Mân hỏi “Mẹ em giống như rất thích anh na!”
Vương Mân cười hỏi “Thật không?”
Tiếu Lang làm bộ như ghen tuông, than thở “Lúc mẹ đi còn lôi kéo tay anh nữa, chẳng thèm để ý tới em, mẹ xem anh như con ruột rồi, hơn em luôn.”
Vương Mân “Dì rất biết cách đối nhân xử thế, Tiểu Tiểu em thật có phúc khí.”
“Ùa, mẹ em rất tốt,” Tiếu Lang sờ sờ chóp mũi, nhỏ giọng nói “…Anh cũng rất tốt.”
Vương Mân “…”
Dẫu cho chiếm được an ủi từ cả mẹ mình và Vương Mân, nhưng thất bại ở kỳ thi giữa học kỳ lần này vẫn khiến Tiếu Lang khó chịu vô cùng, cậu quyết định “hối cải triệt để” bản thân, một lần nữa cố lên!
Nếu không đạt được thứ hạng mà mình cùng Vương Mân đã ước định ra, sau này áp lực sẽ càng lớn hơn nữa.
A, không muốn cùng anh mình tách ra chút nào…
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang vứt bỏ tạp niệm, hoản toàn dứt bỏ tâm tình thất thường hồi nửa học kỳ trước, bắt đầu hết sức kiên định học tập.
Ngoài ra, mỗi thứ sáu cậu vẫn sẽ theo thường lệ đến đội mô hình mày mò làm máy bay.
Cuối tháng mười hai, đội mô hình cũng chuẩn bị báo danh tham gia giải thi đấu so tài mô hình dành cho học sinh trung học của tỉnh. Hoa Hải báo danh ba hạng mục : mô hình máy bay trực thăng khung cao su cấp 2 (P1F-2), so tài mô hình máy bay chạy điện dùng dây điện điều khiển sơ cấp (P2E-0) cùng với mô hình phi cơ không chiến điều khiển bằng dây điện (P2D).
Đến cuối cùng, cả tổ tiến hành huấn luyện cách điều khiển, trải qua xem xét kết luận, Tiếu Lang được chọn làm tuyển thủ dự thi hạng mục P2E-0.
Đầu tháng vừa đến, thầy Trầm cùng thầy Viên liền mang theo cả đám thành viên của đội mô hình đến thành phố tỉnh B thị. Thành viên Hoa Hải biểu hiện hết sức xuất sắc, đoạt được hạng nhì giải thưởng tập thể, Tiếu Lang đại biểu phân tổ P2E-0 tham gia thi đấu đơn, đạt được hạng nhất…
Thành tích của Tiếu Lang làm cho hết thảy sở hữu các thành viên cùng niên cấp vừa kinh hỉ lại vừa kinh ngạc, một năm trước tên này vẫn còn là một con gà mờ mới bắt đầu vào đội mô hình, hiện tại cư nhiên có thể đại biểu trường học thi đấu đơn độc, lại còn đạt được thứ hạng nữa!
Đoạt được thứ hạng, gây vẻ vang cho trường, cũng không làm mất mặt ân sư của mình, Tiếu Lang rất là cao hứng, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc thi đấu, cậu cảm thấy vừa hưng phấn lại rung động vô cùng, hận không thể biến bản thân thành máy bay bay thẳng về Hoa Hải báo tin vui này cho Vương Mân biết!
Muốn cậu ấy là người đầu tiên biết được tâm trạng của mình lúc này, cùng mình chia sẻ niềm vui sướng này.
Anh, nếu anh ở đây thì tốt biết bao… anh sẽ được nhìn thấy biểu hiện phấn khích vô cùng lúc này của em, cao hứng thay em, phải không…
Ngồi trên xe bus trở về C thị, thầy Trầm bảo Tiếu Lang cùng mình ngồi một hàng ghế, Tiếu Lang lắc cái đuôi tí ta tí tởn chạy qua, thầy Viên ngồi ở phía sau, lúc bước ngang qua Tiếu Lang, nói một câu “Biểu hiện không tệ.”
Tiếu Lang cảm thấy mặt của thầy Viên có hơi hơi đen chút… không biết có phải do ảo giác hay không nữa…
Thầy Trầm hòa ái hỏi “Vui vẻ không?”
Tiếu Lang “Dạ vui!!”
Thầy Trầm “Em rất có thiên phú chơi mô hình.”
Tiếu Lang khiêm tốn nói “Lý luận của em