XtGem Forum catalog
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215863

Bình chọn: 7.5.00/10/1586 lượt.

n cớ đến trường tham gia hoạt động ngoại khóa để gặp nhau thường xuyên, cùng nhau đứng giữa cái nóng bức bối của mùa hè, từng ngụm từng ngụm hút nước ngọt, cảm nhận mồ hôi thẩm thấu qua tế bào lỗ chân lông bốc hơi ra từng đợt, cùng nhau nằm ở chiếc giường đơn nhỏ hẹp lại cứng ngắc ở ký túc xá ngủ trưa, lắng nghe những con ve mùa hè trên những cây cổ thụ ngoài ký túc xá kêu không biết mệt mỏi, thời gian trở nên như mơ hồ kéo dài đến vô tận.

Mà nghỉ đông, mặc dù thời gian ngắn ngủi, nhưng lại trôi qua một mình, vô cùng cô độc.

Buổi tiệc cũng sẽ có lúc phải tàn, những khoái hoạt ngắn ngủi tựa như pháo hoa bắn lên trời không, một cái chớp mắt liền trôi qua, đứng dưới bầu trời đen thẳm lại mênh mông ấy, cái gì cũng đều không thể nắm bắt được…

Có lẽ là bởi vì trời thì lạnh, mà con người là loại sinh vật sâu thẳm trong tiềm thức luôn luôn khao khát ấm áp chăng…

Vương Mân “Chừng nào em trở lại trường?”

Tiếu Lang nói “Giống năm trước vậy, chừng nào anh trở lại thì chừng đó em cũng trở lại.”

Vương Mân không nói lời nào nữa, cậu sóng vai cùng Tiếu Lang bước đến trạm xe bus, tay hai người nắm lấy nhau, cách một tầng găng tay, cả hai đều tự nhiên như không (chung quy bên cạnh cũng có ai đâu) cùng nhau đối mặt, trong ánh mắt tựa hồ như chất chứa thiên ngôn vạn ngữ, như đang muốn nói cho nhau cảm xúc lưu luyến không nỡ rờ xa…

“Về nhà với anh.” Vương Mân đột nhiên thốt lên bốn chữ như thế.

Tiếu Lang rung động đến tim đập thật mạnh, trêu ghẹo lại “Anh theo em về nhà thì có ấy!”

Vương Mân híp híp mí mắt lại, biểu tình tựa như một con mèo lười biếng, nói “Năm nay không được, để sang năm đi.”

“…” Ha… cần trả lời chính thức trịnh trọng tới vậy sao… người ta cũng chỉ nói hùa theo anh thôi a…

Xe bus đúng lúc chạy đến, Vương Mân bóp nhẹ bàn tay nắm trong tay mình, nói “Nhớ gọi cho anh a.”

“Ùa.” Tiếu Lang gật gật đầu, chóp mũi lộ ra bên ngoài ửng hồng, Vương Mân nhịn không được cúi sát gần hôn lên.

Tiếu Lang dùng sức ôm lấy Vương Mân một cái “Em đi nha, anh.”

Vương Mân “Ừ.”

Tiếu Lang đi rồi, Vương Mân một mình đứng ở trạm chờ, có chút thẫn thờ nhìn về phía xe bus rời đi.

…Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu… anh muốn được ở bên cạnh em…

☆ ☆ ☆

Lát sau, một chiếc xe ô tô màu đen chậm rãi chạy đến bên cạnh Vương Mân, cửa lái xe mở ra, một trung niên nam nhân mặc âu phục màu đen bước xuống, cung kính nói “Tiểu thiếu gia.”

Vương Mân “Ừ.”

Trung niên nam nhân mới xuống xe nọ là lái xe của Vương gia, họ lý. Chú Lý giúp Vương Mân mở cửa xe chỗ ngồi phía sau, Vương Mân khom người leo vào trong xe ngồi.

Vương Mân “Trong nhà đang có những ai?”

Chú Lý “Vương lão gia cùng Vương tiên sinh đều đang ở nhà.”

Vương Mân “Còn anh hai?”

Chú Lý “Kỳ thiếu gia vẫn chưa trở lại.”

Vương Mân “Ồ.”

Chú Lý “Còn có mấy anh họ của thiếu gia cũng về.”

Vương Mân “Bác cả cùng bác ba đều về?”

Chú Lý “Phải, ha ha, năm nay là đại thọ tám mươi tuổi của lão gia, ai dám không về a.”

Nói là đại thọ tám mươi tuổi, nhưng thực chất ông nội của Vương Mân năm nay chỉ mới bảy mươi chín. Dựa theo tập tục lâu đời ở C thị, đại thọ tám mươi tuổi nên tổ chức ăn mừng trước một năm, nghe bảo là vì tránh để Diêm Vương Gia biết tuổi tác thực của mình, tránh cho gặp phải năm tai ương.

Vương Mân “Ừ” một tiếng, nhắm mắt nghỉ ngơi không lên tiếng nữa.

Chú Lý cũng lo lái xe không nói chuyện, thầm nghĩ tiểu thiếu gia nhà mình vẫn như cũ trầm mặc ít lời, cũng không hiểu tại sao lão gia lại vừa ý mỗi mình cậu ấy…

Vương gia ở khu Giang Nam Phồn Cẩm tọa lại tại phía Đông C thị. Giang Nam Phồn Cẩm là vùng đất ở của người giàu có do nhóm phát triển điền sản của C thị khai phá ngay từ những giai đoạn đầu, vào khoảng đầu niên đại 90, có rất ít người chú trọng đến cảnh quang xanh hóa, khu đất được xem như phong thủy bảo địa này được khai phá bốn phía biến thành khu biệt thự cảnh quan Trung Quốc, đối tượng tiêu thụ được khoanh vùng ở nhóm năm mươi phú hào hàng đầu C thị.

Lúc ấy, giá nhà ở của C thị giá cả vẫn chưa cao như bây giờ, một mét vuông tối đa cũng chừng vài ngàn nhân dân tệ là cùng. Khi đó, một mét vuông Giang Nam Phồn Cẩm yết giá hơn ba mươi ngàn nhân dân tệ đối với dân chúng C thị mà nói, chẳng khác gì giá trên trời.

Nhưng không ngờ là, quảng cáo vừa mới tung ra, biệt thự đã bị giành mua sạch sẽ.

Có lẽ này là đặc tính chung thường thấy của những kẻ giàu có ở Trung Quốc, dùng vật chất để tuyên bố giá trị bản thân mình.

Vương Mân còn nhớ mang máng chuyện năm đó, bản thân chỉ mới bảy tuổi, toàn gia già trẻ lớn bé từ khu nhà cũ dọn đến khu Giang Nam Phồn Cẩm này, lúc dó cha mẹ mình vẫn chưa ly hôn, việc dọn nhà cũng rất long trọng, ông nội tự mình giám sát mọi người gói ghém những dụng cụ cổ xưa trong nhà cũ, mẫu thân cùng bảo mẫu thì lại thương lượng với nhau, thứ nào nên vứt bỏ, còn thứ nào nên lưu lại.

Vài người anh em họ hưng phấn chạy tới chạy lui khắp nhà cũ cùng nhau chơi trốn tìm, còn mình thì đứng ở căn phòng nhỏ đã ở suốt bảy năm trời, quyến luyến không muốn bỏ đi.

Những tường gạch xám ngói đen của nhà cũ, những vách tường gỗ cột nhà to lớn, cả một cỗ vị ẩm ướt đặc