Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212240
Bình chọn: 9.5.00/10/1224 lượt.
thưởng thức học hỏi một chút uổng phí tiền ăn!)
Ứng Trì thấy Tiếu Lang vẻ mặt tò mò, giải thích cho cậu “Đây là máy sấy khô.”
Tiếu Lang “ồ” một tiếng, biểu tình tỏ vẻ như “tui biết, không cần cậu phải nói”, sau đó duỗi tay qua… đập đập cái hộp.
Ứng Trì bước đến bên cạnh cậu, nói “Đưa tay ở phía dưới nó như vậy, cái này là cảm ứng.”
Tiếu Lang vỗ vỗ mặt trên hộp plastic, nói “Tui biết, tui chỉ muốn vỗ nó chơi thôi…”
Ứng Trì “…”
“Bốp! Bốp!” Tiếu Lang vỗ xong rồi, lại dựa theo lời Ứng Trì nói, duỗi tay để bên dưới máy, hộp nhựa đột nhiên “phà” một cái bắt đầu hoạt động, Tiếu Lang hết hồn rụt tay trở về, sau đó 囧囧 duỗi tay ra lại.
Ứng Trì đứng bên cạnh nhìn, tựa tiếu phi tiếu.
Tiếu Lang “Ông là quản lý WC của nhà hàng sao?”
Ứng Trì “?”
Tiếu Lang “Cũng không thấy đi WC, đứng đây hoài làm cái gì a?”
Ứng Trì vẻ mặt hắc tuyến: lão tử không phải đứng đây dạy nhà ngươi chơi máy sấy sao!?
Hong khô tay xong rồi, Tiếu Lang thấy cũng chẳng có gì hay để nghiên cứu nữa, liền nói lời tạm biệt với Ứng Trì “Tui đi trước hen, bái bai~”
Ứng Trì “…”
Trên đường trở về bàn ăn, Tiếu Lang lạc đường… chạy đông chạy tây, đầu óc choáng váng!
“Cái khách sạn gì quái quỷ muốn chết, xây cứ như mê cung!”
Đi một hồi, trông thấy phục vụ viên, trải qua thiên tân vạn khổ nhiều lần mới bình an trở lại phòng.
☆ ☆ ☆
Một đoạn nhạc đệm nho nhỏ dùng bữa ở khách sạn trôi qua, hôm sau Tiếu Lang trở lại trường học.
Vài bữa sau, liền nhận được liên hệ từ cô nàng tên Trương Văn Đình kia.
Hồi ấy, học sinh có điện thoại di động không nhiều lắm, cho nên danh bạ cũng rất ít, lác đác vài người bạn học cùng trường, nếu còn là khác phái nữa thì, kia giống như sự tồn tại của sinh vật hi hữu vậy.
Trương Văn Đình không gọi điện thoại trực tiếp, mà là gửi tới một mẩu tin nhắn.
“Làm ơn giúp em chuyển lời cho Tiếu Lang, buổi tối ngày mai em muốn cùng anh ấy ăn cơm ở căn-tin, có chuyện muốn nhờ ảnh giúp– Văn Đình”
Vương Mân nhìn tin nhắn trên màn hình di động, sửng sốt cỡ chừng một phút đồng hồ.
…Cái tên Văn Đình này… rõ ràng là một nữ sinh, rốt cuộc là ai? Làm sao lại có số điện thoại di động của mình?
Tìm Tiếu Lang ăn cơm? Người này quen với Tiếu Lang?… Là Tiếu Lang nói số di động của mình cho cô ta biết sao?
Lúc này, Tiếu Lang đang ở trong phòng ký túc, nghe MP3 của Vương Mân, ngân nga hát thầm theo giai điệu《 Đã từng một thời 》của Hứa Nguy… “Ti ti ti đa đa~~ ti ta ti ta…”
Vương Mân do dự nửa ngày, mới nói với Tiếu Lang “Có người tìm em nè.”
Chương 54
Biến thành mẫu dạ xoa
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang nhìn nhìn tin nhắn của Trương Văn Đình nhắn tới, hỏi “Anh, gửi một tin nhắn tốn bao nhiêu tiền?”
Vương Mân “Sao thế?”
Tiếu Lang “Em muốn gửi tin nhắn trả lời nhỏ, nói là…”
Không đợi Tiếu Lang nói hết lời, Vương Mân liền cắt ngang “Em nhắn đi.”
Tiếu Lang được cho phép, lập tức trả lời tin nhắn “Ùa, ngày mai buổi trưa 11 giờ 45 phút gặp ở cửa căn-tin ha ———Tiếu Lang”
Vương Mân cầm lại di động, trực tiếp nhấn tắt điện thoại, đặt ở đầu giường.
Tiếu Lang tiếp tục rung đùi đắc ý nghe MP3, tâm tình rất tốt.
Buổi tối, Vương Mân ngủ không được, lại thò tay vào dưới gối đầu lôi di động ra, mở máy lên.
Qua hai giây, di động rung lên, nhận được thông báo có tin nhắn mới.
“Ừm, mai gặp ha ———Văn Đình”
Vương Mân đưa mắt nhìn về phía giường của Tiếu Lang, thiếu niên lúc này đã ngủ say, cả người co lại trong chăn, phát ra tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Ngón tay cái của Vương Mân mân mê phím bấm trên di động, bấm vào phần tin đã gửi, hồi lâu, mới mở ra mấu tin nhắn mà Tiếu Lang gửi đi kia để xem… Xem tới xem lui, từng chữ từng chữ một, xem xong rồi, liền lựa chọn xóa bỏ.
☆ ☆ ☆
Buổi sáng ngày hôm sau, tiết học cuối cùng còn chưa hết giờ, Tiếu Lang liền không ngừng nhìn đồng hồ xem thời gian, đứng ngồi không yên.
Vương Mân ở bên cạnh làm bài tập, viết được một lúc, lại ngừng một lúc, trái ngược hẳn với chăm chú chuyên tâm của ngày xưa.
Vương Mân làm bài tập bất đồng với người khác, rất ít khi dùng giấy nháp để viết mẫu, vô luận là làm bài thi hay làm bài tập, bản viết đều rất sạch sẽ chỉn chu, hiếm khi gặp chữ sai hay xóa bỏ.
Mà lúc này, bên dưới đầu bút của cậu đặt duy nhất một tờ giấy viết bài, bên trên bị vẽ đầy những ký tự kỳ kỳ quái quái.
Chuông báo hết tiết vừa điểm, Tiếu Lang liền nhảy dựng lên “Anh ~ đi thôi!”
Bút trên tay Vương Mân không nhanh không chậm lướt tới lui trên giấy “Em có hẹn ăn cơm với nữ sinh kia đúng không?”
Tiếu Lang “Phải na!”
Vương Mân nói “Em đi trước đi, bây giờ anh thấy chưa đói.”
Tiếu Lang tự mình hưng phấn ngập đầu, hoàn toàn không phác giác Vương Mân hôm nay có vẻ là lạ, cậu túm lấy cánh tay Vương Mân kéo đứng dậy, la hét “Không đói bụng cũng phải đi ăn cơm a! Bài tập để đó, ăn xong rồi về làm cũng được mà, mau lên!”
Vương Mân “…”
11 giờ 40 phút, cả hai xuống căn-tin.
Hiện tại là cao điểm giờ cơm trưa, kẻ tới người lui trong căn-tin cực kỳ nhiều, phần lớn đều là mấy học sinh lớp khác.
Hai người đứng ở ngay cửa căn-tin chờ, một trắng nõn lại thanh tú, một còn lại cao gầy lại đầy nhã nhặn… khiến cho không ít học sinh