Ring ring
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326465

Bình chọn: 8.5.00/10/646 lượt.

Minh 1 chút, nước đã tràn đến mũi cô.

Minh Minh không biết bơi nên chỉ biết giãy giụa không phát ra tiếng nói.

- Đưa tay cho tôi!Thần trí Minh Minh đang chìm trong cơn mê loạn bỗng nghe được giọng nói thân quen.

Rốt cuộc hắn cũng đến, không uổng công cô thầm gọi tên hắn từ nãy đến giờ.

Cô cố rướn người giơ tay lên cao hơn, hắn nắm lấy tay cô, dùng 1 lực mạnh nhấc bổng Minh Minh lên rồi kéo cô vào lòng.

Minh Minh he hé mắt, nói trong những hơi sức cuối cùng còn sót lại:- Là anh thì tốt quá!- Đi khỏi đây thôi! An tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô đến hơi thở cuối cùng của mình.

Tôi chết thì cô cũng không được sống yên, ít ra, tôi và cô sẽ chẳng ai cô đơn trong cả thế giới hạnh phúc của người khác!- Được!- Cô nhẹ nhàng nở nụ cười với câu nói nồng nặc mùi thuốc súng nhưng không kém ân cần đó.

Hắn nhếch mép rồi bế cô đứng dậy, hắn khom tấm lưng che những “giọt mưa sắt đá” đâm vào người cô.

Minh Minh thở nhè nhẹ ngắm nhìn khuôn mặt thận trọng của hắn, chẳng biết là mồ hôi hay nước mưa mà thấm đẫm cả khuôn mặt anh tuấn.

Minh Minh 1 tay ôm cổ, 1 tay lau những giọt nước trên trán cho hắn.

Hắn cuối xuống nhìn cô:- Bám chắc, xuống đồi sẽ rất nguy hiểm!- Ừm.

- Cô gật đầu nhẹ, cô hoàn toàn tin tưởng ở hắn.

Rốt cuộc, cô vẫn là người thua cuộc trong chính cuộc chơi mình đặt ra.

Cô vẫn tự nhủ trái tim mình không rung động với hắn, nói là không thì quả thật dối lòng.

Cô… yêu hắn mất rồi.

Bước chân hắn mỗi lúc 1 chậm hơn, Minh Minh bất giác nhìn xuống phía dưới đồi.

Hắn dùng tay chắn mắt cô lại:- Nhắm mắt, đừng nhìn!Cô ngoan ngoãn làm theo lời hắn, đầu cô tựa vào lồng ngực rắn chắc nghe rõ mồn một nhịp tim của hắn.

Lúc này quả thật rất nguy hiểm, tim hắn đang đập rất nhanh nhưng khuôn mặt lại yên ả như lòng biển không chút gợn sóng.

Cô cảm nhận được những cú sốc rất mạnh từ bước chân hắn.

Đột nhiên, hắn dừng lại.

Chân hắn đã bị đá làm bị thương, máu tuôn ra hòa vào mưa hăng nồng.

Hắn tiếp tục sải bước, né tránh những cái cây bị đổ rạp trước mặt.

- Hay để tôi tự đi!- Minh Minh ngẩng khuôn mặt tái nhợt nhìn hắn.

- Im lặng, tôi ít nhất cũng có thể vượt qua những chuyện này.

Tôi đã nói rồi… tôi sẽ bảo vệ cô!- Chất giọng hắn vẫn lành lạnh nhưng truyền cho Minh Minh 1 Chương 27: Lừa yêu!-!!!!- Minh Minh bặm môi, chỉ tiếc là không thể ăn tươi nuốt sống được ai kia.

Hắn nhếch mép đặt lên trán cô nụ hôn:” Goodnight! Đừng quấy rầy anh nữa!”……………………………………………………………………………………….

– Buông cái điện thoại ra!- Rốt cuộc sau 2 tiếng dài dăng dẳng chờ đợi, ai kia cũng lên tiếng.

Minh Minh nhíu mày giật cái điện thoại lại:– Truyện đang hấp dẫn mà!– Định thức đến sáng à?- Hắn giật cái điện thoại rồi giơ lên cao.

– Không, nhưng tí nữa đã! Anh xuống sàn nằm đi, em ngủ trên giường!- Minh Minh chỉ tay xuống sàn.

Hắn nhếch mép:– Em tưởng ra lệnh là anh sẽ làm sao?– Anh dám…- Minh Minh chống nạnh bặm môi ra vẻ đầu gấu.

– Vậy em xuống sàn ngủ đi, anh ở trên giường!– Anh có phải là con trai không vậy? Hơn nữa, anh còn đang là bạn trai của em đó!– Anh có bảo em phải ngủ dưới sàn đâu?– Vậy anh ngủ ở đâu?– Giường!– Chung giường??? Sao có thể được!- Minh Minh trợn mắt.

Lúc nãy tưởng hắn nói đùa, ai ngờ là thật!– Sao lại không?- Hắn nở nụ cười gian manh rồi tiến lại gần cô.

– Em sẽ ngủ dưới sàn!- Minh Minh ôm chăn và gối trải xuống đất.

Hắn gật đầu, nếu cô muốn.

Minh Minh ôm gối lăn qua lăn lại, lạ chỗ nên ngủ không được, 1 phần cũng vì bầu không khí khác lạ, thở chung bầu không khí của hắn kia mà!– Minh Minh?– Hả?– Đây là chi nhánh ít khách nhất trong tất cả khách sạn của tập đoàn!– Nói với em làm gì?– Tất nhiên là có lí do.

Minh Minh muốn biết không?– Không!– Ờ, Minh Minh mà biết chỉ e là làm em sợ?Con người đúng là có cái bệnh tò mò thiên bẩm.

Nghe nhắc đến sợ hãi, Minh Minh liền muốn biết lí do.

Nhỡ có cái gì rùng rợn rồi sao!– Anh kể thử xem!– Lúc trước có 1 cặp tình nhân thuê phòng, họ cãi vả và xảy ra xô xát.

Vẫn muốn biết chứ?– Ừ, anh nói tiếp đi!Minh Minh xoay mặt lại nhìn cái tên đang khép hờ đôi mắt, tay đặt lên trán, nói chuyện như bị mộng du.

– Người con trai lỡ ra tay với 1 người con gái, cô ấy chết! Tiếp tục?– Anh cứ tiếp tục.

- Minh Minh chăm chú hơn nữa.

– Những cặp tình nhân khác khi thuê phải căn phòng đó đều thấy cô ấy người be bết máu, bò ra từ gầm giường.

Thế nên căn phòng đó bị phong tỏa không cho thuê nữa!– Đáng sợ vậy sao? Căn phòng đó số mấy ạ?– Có 1 điều… hôm nay anh đến thuê, khách sạn này lại hết phòng.

Anh thì chẳng tin vào trò ma quỷ cho nên…– Nên…- Minh Minh cắn chặt môi nghe tiếng gió đập vào cửa lục cục, mắt cô bất giác đưa vào gầm giường sợ sệt.

– Anh bảo họ dọn dẹp sạch sẽ căn phòng này, anh và em sẽ ngủ lại!– Ý anh là…– Đúng vậy!- Hắn mở mắt nhìn cô gật đầu khẳng định.

*Phụt* Những ngọn đèn trong căn phòng bị tắt đi, chẳng có tí ánh sáng dù chỉ là lờ mờ.

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA, Minh Minh hét toáng, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắn.

Hắn vuốt tóc cô, khóe miệng vểnh lên đắc thắng.

” Đừng sợ, Minh Minh! Chúng ta có 2 người, cô ấy chỉ có 1 mà thôi!”Đây l