XtGem Forum catalog
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325990

Bình chọn: 8.5.00/10/599 lượt.

h Tuấn ngồi trên xe xoa xoa cằm, khóe môi vểnh lên.

.

.

(Vào học lại rồi, ma danh ẩn tánh đây! >.

<)Đọc tiêp Thử yêu côn đồ – Chương 26 Chương 26: Chuyến đi Đà Lạt (P2).

– Anh không quan tâm anh là người đàn ông thứ mấy trong cuộc đời em, dù anh là người thứ 1000.

– Thật?- Cô nhìn hắn vẻ không tin tưởng.

– Điều quan trọng nhất, anh chính là người đàn ông cuối cùng của cuộc đời em!………………………………………………………………………………………………Tôi kéo tay con Yến rồi đứng cạnh chị Thảo.

– Vậy là trong đoàn có 4 người con gái.

Nhỉ?– Các cậu nên du nhập con gái nhiều hơn!- Chị Thảo bong đùa.

– Các cô gái cứ ngồi 1 bên, chuyện còn lại chỉ cần để con trai chúng tôi!- Biết ai vừa nói câu đó không?Ả Thiện Nhân nói đấy, menly dữ! Tôi kéo tay nó ra cười hắc hắc:– Lúc nãy đi chung xe với đám con trai thế nào?– Hí hí.

- Con nhỏ cười ngại ngùng rồi quay lại điểm tụ tập.

Ả đang khoái.

Tôi nhận ra thêm 1 điều nữa, con gái ngồi sang 1 bên để không đến gần “bọn đàn ông” của nó.

– Mấy giờ rồi nhỉ?- Thanh Thanh hỏi.

– Khoảng 10 giờ!- 1 người lên tiếng trả lời.

– Thế chúng ta đi tìm thức ăn trưa cũng được rồi!- Tôi đề xuất, lúc nãy ăn cũng đâu được bao nhiêu, vận động chân tay với hắn nên bây giờ cũng đói rồi.

Haizzz… Tôi đã tăng 1 kí rồi đó! >.

<- Gần đây có con suối, hay là Minh Minh đi bắt cá đi.

- Chị Thảo nhìn tôi.

Tôi suy ngẫm 1 lúc, bắt cá thì đó giờ chưa bắt, xuống dưới chắc dọa cá thôi.

- Em không biết bắt đâu! Hay em đi nhặt củi?- Tôi bĩu môi.

- Cũng được!- Chị nở nụ cười.

- Vậy chị và Thanh đi bắt cá.

- Con gái các người làm được không đấy? Lát nữa chúng tôi sẽ đi!- Anh nở nụ cười, đúng là hoàng tử, cái gì cũng suy nghĩ trước sau, khác hẳn với cái tên đang ngồi 1 bên chỉ huy.

- Hải Yến ở lại đây giúp bày trí nha!- Chị Thảo nhìn con Yến.

- Chị… biết tên em?- Nó ngớ ngẩn hỏi.

Ừm, câu hỏi cũng không ngớ ngẩn lắm!- Tất nhiên rồi! Chị đi trước đây!- Chị đứng dậy kéo Thanh Thanh theo.

Tôi cũng đứng dậy đi vào khu gần bên kia.

Rừng cây xanh um tùm bao quanh khoảng đầu.

Tìm cây cao và cực đại thì không khó, cái quan trọng là tìm hoài chẳng thấy cây nào được cho là “củi”.

Tôi đi dọc theo mép đường, vừa đi vừa đánh dấu bằng mấy cây nấm.

Tôi biết cái này là do rút kinh nghiệm lần trước, lần này mà không biết đường ra chắc “chôn thây” xứ người quá!Tôi khom người nhặt mấy khúc cây nho nhỏ dưới chân.

Tôi lang thang đi sâu vào rừng.

Ở đây có rắn không nhỉ? Ách, đột nhiên suy nghĩ đến thì tôi lại thấy sợ hãi.

Bao nhiêu chắc đủ rồi.

Tôi quay đầu đi ra.

AAAAAAAAA…******Trời chuyển mây đen kịt.

Hắn nhìn lên bầu trời rồi nhìn về phía khu rừng.

Anh lắc đầu:- Hình như sắp có bão lớn, không dã ngoại ở đây được.

Ở trên đồi thôi cũng là rất nguy hiểm.

Chờ 3 cô gái quay lại rồi chúng ta xuống đồi!Trời bắt đầu nặng hạt, chỉ vừa lâm râm thôi thì đã dội ầm ầm.

Mưa tạt vào mặt người vô tình, sắc nhọn, đau rát.

Gió thét gào dữ dội như con dã thú.

Thanh Thanh và Thanh Thảo hoảng hốt chạy ra:- Bão lớn quá! Phải đi ngay thôi!- Minh Minh…- Hải Yến không yên lòng đứng phắt dậy.

- Bão lớn lắm rồi, còn không xuống thì cả đám sẽ chết đó!- Thanh Thanh hét lên trong kinh hãi.

- Không được, sao lại có thể bỏ Minh Minh lại?- Hải Yến tiến lên chuẩn bị hòa mình vào khu rừng.

- Yến!- Anh kéo tay cô lại.

1 táng cây lớn bị gió quật ngã trước mặt.

Cô bắt đầu khóc thút thít:- Biết trước như thế tôi sẽ không cố thuyết phục Minh Minh tham gia chuyến đi này!- MỌI NGƯỜI LÊN XE, NGƯỜI CÓ TAY LÁI VỮNG NHẤT HÃY LÁI! TÔI ĐI TÌM MINH MINH!- Vừa nghe tiếng hét của hắn, hắn đã mất dạng.

Cái bóng màu đen nhanh thoăn thoắt né những cái cây bị đổ ngã chạy vào rừng.

Anh không đi vào chỉ khẽ mỉm cười chua xót.

- Lên xe!- Anh ra lệnh rồi ngồi vào buồng lái.

Anh tin vào đứa em của mình, nó rất quyết đoán và dũng cảm.

Nó không bao giờ làm 1 chuyện gì nếu không có chắc chắn phần thắng.

1% nó vẫn có thể thắng.

Nó thắng cả anh, anh không đủ bản lĩnh.

Đó cũng là lí do anh để vụt mất Minh Minh, cô ấy chỉ có thể hạnh phúc khi ở bên thằng em của anh.

- Hải Yến, lên xe nhanh!- Thiện Nhân kéo tay Hải Yến khi cô vẫn đứng bần thần chờ đợi bóng dáng Minh Minh xuất hiện trong màn mưa.

Cô ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt nhìn Thiện Nhân, cậu đành kéo cô thật nhanh nhét vào xe của Quang Huy rồi mình cũng lên xe.

Đoàn xe phóng đi trong màn mưa, họ giữ khoảng cách với nhau 1 cách an toàn.

Bước chân hắn vẫn không ngừng di chuyển.

Hắn nhìn xung quanh, nơi đây chẳng khác gì những nấm mồ đã được đào sẵn chờ người vấn thân.

Khắp nơi đều có hố, những cái hố khá hẹp nhưng trũng rất sâu được ngụy trang dưới lớp lá cây mà không cần đánh dấu.

Nhất định Minh Minh đã bị rơi xuống.

Ác độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà! Họ có thể làm tất cả mọi thứ mà chẳng nghĩ đến mạng sống của người khác, ngày càng độc ác và tàn nhẫn hơn.

Có 1 cái hố không được lấp lá, theo linh cảm mách bảo, hắn chắc chắn Minh Minh ở đó.

Bước chân hắn nhanh hơn.

Hắn không hoảng hốt khi thấy người Minh Minh đang bị nhấn chìm trong nước mưa.

Cái hố chỉ cao quá đầu Minh