mình còn chưa dám làm.
.
.
Anh nhếch mép cười buồn, đúng, anh không có bản lĩnh đến đó.
Theo lời đêm qua, nếu anh đến, rất có thể Minh Minh xảy ra chuyện đáng lo ngại hơn.
Hải Yến cũng thấy anh làm việc này là đúng, không phải anh chết nhát mà là không đủ can đảm để đánh cược tính mạng của Minh Minh.
Hắn rồ ga, chiếc mô tô màu đen phóng trên đường cao tốc như cơn gió.
60km/h, 80km/h, 120km/h… Do là buổi sáng nên rất ít xe, chỉ có bóng ma màu đen thống lĩnh cả con đường.
****Minh Minh lờ mờ mở mắt, đầu cô vẫn còn đau nhức inh ỏi.
2 tay cô bị trói chặt ra ghế sau, chiếc khăn bịt mắt đã được tháo ra.
Minh Minh cố cử động tay nhưng không thể.
Nghe tiếng động, 1 tên đứng gần đó hỏi:– Tỉnh rồi à?Minh Minh chữi thầm trong bụng :” Không thấy sao còn hỏi là thằng thiểu năng?” Bụng nghĩ thế nhưng cô vẫn nở nụ cười gật đầu với hắn.
Hắn chỉ hừ lạnh 1 tiếng.
Minh Minh cắn môi nhìn xung quanh xem có vật gì có thể cắt dây hay không, điều này cô vẫn thường thấy trên phim.
Người không vì mình trời tru đất diệt, trông đợi vào người khác còn đê tiện hơn…– Ăn sáng đi!- 1 tên đi vào ra hiệu tay với tên đứng cạnh Minh Minh.
Thời cơ đến rồi! Minh Minh nhìn bóng dáng hắn đi ra rồi tìm thắt nút của dây.
Nó chỉ gần cánh tay cô và được buộc 1 cách sơ sài.
Minh Minh mỉm cười, rất chi là dễ rồi, cô vặn vặn cái tay để tháo sợi dây ra.
.
.
5 phút sau.
.
.
Sợi dây vẫn chưa có tiến triển gì mấy mà tháo được 3 thắt gút, nếu không nhanh nữa thì tên kia sẽ đi vào là toi đời.
Trong lúc rối rắm, sợi dây đột nhiên được nới lỏng ra, Minh Minh vui mừng cử động tay nhanh hơn nữa.
Sợi dây rớt ra.
Cô nở nụ cười tươi rói.
Nghe tiếng bước chân của tên kia đi vào, Minh Minh cầm chiếc ghế nép vào cửa.
Hắn vừa ló mặt vào đã bị Minh Minh đánh mạnh chiếc ghế vào đầu ngất xỉu.
Minh Minh cắn môi, không biết tên này có chết luôn không nhỉ? Phật ơi, cho Minh Minh nghỉ tu phút này nhé! Cô ra cửa sổ, trời đất, là tầng 2.
Minh Minh cảm thán trong bụng, cái này hơi khó leo xuống, khó chứ không phải không! Minh Minh có lần leo từ cửa sổ phòng mình sang sân thượng nhà hàng xóm trốn mẹ cô lúc làm hỏng chiếc váy ba vừa mua tặng mẹ.
Đúng lúc, chiếc mô tô quen thuộc của hắn vừa đến.
Minh Minh ló nửa người ra vẫy tay với hắn.
Tham chiến giang hồ đã lâu, điều đầu tiên hắn làm là quan sát xung quanh.
Đập vào mắt hắn là hình ảnh Minh Minh ló nửa người sang cửa sổ vẫy tay.
Khuôn mặt hắn nghiễm nhiên không thể hiện điều gì chỉ giơ tay lên rồi chỉ xuống đất.
Minh Minh gật đầu, đi theo hắn cũng lâu, tất nhiên cũng hiểu những hình thể của hắn.
Cô leo xuống 1 cách thành thạo.
Đúng là cái bọn ngu ngốc, làm sao có thể để Minh Minh 1 mình trên đó chứ? Vẫn chưa tên nào hay hắn đến, Thanh Tuấn khẽ khàng đi vào đỡ Minh Minh xuống.
Cô đột nhiên thấy khóe mắt cay cay muốn khóc nhưng… bây giờ không phải lúc.
Cái tên vừa bị cô đánh ngất xỉu đã tỉnh dậy hô hào.
Cả bọn túa ra như kiến.
Minh Minh nuốt nước bọt, hắn vẫn bình thản:– Phóng lên yên sau của tôi nhanh lên!- Hắn đưa cô cái nón bảo hiểm trên tay rồi chạy như bay ra xe.
Minh Minh cũng nhanh chóng phóng lên sau đó.
Hắn rồ ga chạy đi.
Rượt đuổi ở ngoại ô đúng là rất ngốc nghếch, chỉ cần sai 1 ly là có thể đi chầu diêm chúa.
Tuy vậy, cái bọn sói ở phía sau vẫn một mực chạy theo vì chưa trả đũa đã bị ăn cơm thiu.
Minh Minh bặm môi ôm chặt hắn, gió lùa vào mặt làm cô bừng tỉnh hoàn toàn.
Hắn lạng lách qua các khúc cua quanh co 1 cái rất chắc chắn.
Minh Minh ngoảnh đầu lại phía sau.
Bọn đó ít nhất cũng 10 chiếc xe nối đuôi nhau phóng thẳng tới.
Có cả tên phóng qua đầu đồng bọn vượt lên không kiên nhường.
Hắn đột nhiên phanh xe lại, Minh Minh giật mình ngẩng lên, 1 chiếc ô tô đã tiến đến chặn đầu xe.
Mắt khẽ đảo quan sát 2 bên hắn lên tay ga rất mạnh.
” Ôm chắc vào!” Hắn nhắc nhở rồi cho xe lao xuống 1 bên vực.
Minh Minh nhắm mắt ôm chặt lấy hắn.
Hắn sẽ không ngu ngốc đến nỗi đẩy cả 2 vào chỗ chết.
Chỉ cần có hắn bên cạnh, chắc chắn cô sẽ bình an vô sự.
2 bánh xe đáp xuống những bãi đá lỏm chỏm rất sắc nhọn, bánh xe trước của hắn bị trượt do rêu nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh mà lao xuống.
Dốc rất đứng và cao, Minh Minh quay đầu lại nhìn.
Bọn đó vẫn không chịu buông tha mà lao xuống theo nhưng chiếc xe đầu tiên không may mắn như hắn và Minh Minh mà lật ngang.
Hắn vẫn lạnh lùng lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng như chạy trên đường cao tốc.
Dần dần, Minh Minh thấy rõ con sông phía trước.
Hắn quẹo trái chạy thẳng.
Bọn kia có tên bỏ xe chạy bộ, có tên vẫn lì lợm phóng xe theo.
Hắn bỏ bọn đó 1 quãng xa rồi, theo như hắn thì đã gần đến đường cao tốc nên quãng đường phía dưới bị chặn lại.
Hắn nắm chặt lấy tay Minh Minh trước bụng mình như muốn tiếp thêm sức mạnh.
Cô lấy bàn tay còn lại đặt lên trên bàn tay hắn.
Thanh Tuấn nhếch mép rồi lái xe lên con dốc để trở lại đường cao tốc.
Minh minh cắn chặt răng, lúc nãy băng qua con dốc vai cô đụng phải đá nên mảng vai bị rách da, máu tuôn ra nhưng cô vẫn không lên tiếng, chỉ b